Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
9 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Sáng hôm sau, khi Diễm Trâm vừa mở cửa tiệm bánh, chuẩn bị cho một ngày buôn bán mới đầy lo âu, một chiếc xe hơi sang trọng bất ngờ đỗ xịch trước cửa, khiến cô không khỏi ngạc nhiên. Cánh cửa xe mở ra, và người bước xuống chính là vị bếp trưởng lạnh lùng mà cô đã gặp tối qua.

"Anh đến đây làm gì?" Diễm Trâm hỏi, không giấu được sự bối rối khi thấy Lương Việt Khang bước vào tiệm, ánh mắt anh quét qua không gian nhỏ bé nhưng ấm cúng của tiệm bánh với một vẻ đánh giá khó đoán.

"Tôi có một đề nghị công việc muốn bàn với cô," Khang đáp thẳng thắn, không vòng vo. "Liệu chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?"

Diễm Trâm liếc nhìn Hoài Thu, ra hiệu cô bạn tiếp tục công việc, rồi dẫn Khang vào phòng làm việc nhỏ phía sau tiệm. "Anh muốn đặt thêm bánh à?" cô hỏi, cố gắng giữ giọng chuyên nghiệp dù trong lòng không khỏi tò mò trước sự xuất hiện bất ngờ này.

"Không hẳn," Khang đáp, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt anh nghiêm túc khác thường. "Tôi muốn đề nghị cô một hợp đồng hôn nhân giả, kéo dài một năm, đổi lại một khoản tiền đủ lớn để giải quyết mọi khó khăn tài chính của cô."

Diễm Trâm sững người trong giây lát, không tin vào tai mình. "Anh đang đùa đấy à?" cô hỏi, giọng cô đầy nghi hoặc.

"Tôi hoàn toàn nghiêm túc," Khang đáp, lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp cùng vài tờ giấy tóm tắt điều khoản. "Tôi cần lập gia đình trước sinh nhật tuổi ba mươi hai để thừa kế chuỗi nhà hàng gia tộc, theo yêu cầu trong di chúc của bà nội tôi. Tôi không có thời gian để tìm kiếm một mối quan hệ thật sự, và tôi nghĩ, một thỏa thuận đôi bên cùng có lợi sẽ là giải pháp hợp lý nhất."

***

"Tại sao lại là tôi?" Diễm Trâm hỏi, vẫn chưa hết bàng hoàng trước đề nghị kỳ lạ này. "Anh còn chưa biết gì về tôi cả."

"Tôi đã tìm hiểu qua trong đêm qua," Khang đáp thẳng thắn, không giấu giếm. "Tiệm bánh của cô đang gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng, sắp bị ngân hàng thu hồi tài sản thế chấp. Mẹ cô đang cần một khoản tiền lớn cho ca phẫu thuật tim. Tôi nghĩ, đề nghị của tôi có thể giải quyết được cả hai vấn đề cùng lúc."

Diễm Trâm cảm thấy một luồng giận dữ dâng lên trước việc bị điều tra đời tư một cách trắng trợn như vậy, nhưng đồng thời, cô cũng không thể phủ nhận rằng, đề nghị này chạm đúng vào những nỗi lo lắng sâu sắc nhất mà cô đang phải đối mặt. "Anh nghĩ có thể dùng tiền để mua chuộc mọi thứ sao?" cô hỏi, giọng cô đầy cảnh giác.

"Tôi không có ý xúc phạm cô," Khang đáp, giọng anh dịu lại đôi chút. "Đây đơn thuần là một giao dịch kinh doanh, nơi cả hai bên đều có được thứ mình cần. Cô sẽ nhận được một khoản tiền đủ để cứu tiệm bánh, chữa bệnh cho mẹ. Đổi lại, cô chỉ cần đóng vai vợ chưa cưới của tôi trong các sự kiện gia đình, các buổi gặp gỡ cần thiết, cho đến khi tôi chính thức được công nhận thừa kế."

***

Diễm Trâm đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra con phố nhỏ bên ngoài, tâm trí cô rối bời trước quyết định quan trọng đang đặt ra trước mắt. Cô nghĩ đến mẹ mình đang nằm trên giường bệnh, đến khoản vay ngân hàng sắp đến hạn, đến cả tiệm bánh mà mẹ cô đã dày công gây dựng suốt hai mươi năm qua.

"Tôi cần thời gian suy nghĩ," cô nói cuối cùng, quay lại nhìn Khang với ánh mắt đầy phức tạp.

"Tôi hiểu," Khang đáp, đứng dậy chuẩn bị ra về. "Nhưng tôi cần câu trả lời trong vòng ba ngày. Thời gian không còn nhiều đối với tôi." Anh đặt tấm danh thiếp cùng bản tóm tắt điều khoản lên bàn trước khi rời đi, để lại Diễm Trâm một mình với những suy nghĩ ngổn ngang.

Buổi tối hôm đó, khi Hoài Thu nghe Diễm Trâm kể lại toàn bộ câu chuyện, cô không giấu được sự sửng sốt. "Chị định làm thật à?" Hoài Thu hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng xen lẫn tò mò.

"Chị không biết," Diễm Trâm đáp, ngồi thẫn thờ nhìn vào bản tóm tắt điều khoản hợp đồng. "Nhưng số tiền anh ta đề nghị đủ để chị trả hết khoản vay ngân hàng, đủ để mẹ chị phẫu thuật kịp thời. Chị không có nhiều lựa chọn khác."

***

Hai ngày sau, khi tình trạng sức khỏe của bà Lam đột ngột trở nặng, bác sĩ thông báo cần phải tiến hành phẫu thuật sớm hơn dự kiến, Diễm Trâm cảm thấy mọi cánh cửa khác đều đã khép lại. Đứng trước hành lang bệnh viện, nhìn mẹ mình đang thở khó nhọc qua lớp kính phòng cấp cứu, cô rút điện thoại ra, bấm số trên tấm danh thiếp mà Khang đã để lại.

"Tôi đồng ý," cô nói, giọng cô run rẩy nhưng kiên quyết khi Khang bắt máy. "Nhưng tôi có điều kiện của riêng mình."

"Tôi đang nghe," Khang đáp, giọng anh không giấu được sự nhẹ nhõm dù vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Mẹ tôi không được biết sự thật về hợp đồng này," Diễm Trâm nói, giọng cô kiên quyết. "Bà đang bệnh nặng, tôi không muốn bà phải lo lắng thêm bất cứ điều gì. Và khi hợp đồng kết thúc, chúng ta chia tay trong hòa bình, không ai được làm tổn thương danh dự của người kia."

"Tôi đồng ý với những điều kiện đó," Khang đáp không chút do dự. "Ngày mai tôi sẽ cho người mang hợp đồng chính thức đến, cùng khoản tạm ứng đầu tiên."

Cúp máy, Diễm Trâm đứng lặng người giữa hành lang bệnh viện vắng lặng, cảm nhận được cả sự nhẹ nhõm lẫn nỗi lo âu đang xen lẫn trong lòng. Cô không biết liệu quyết định vừa đưa ra sẽ dẫn cuộc đời mình đến đâu, nhưng cô biết rõ một điều — không còn con đường nào khác để cứu lấy những gì cô yêu thương nhất.

***

Đúng như đã hẹn, sáng hôm sau một người trợ lý pháp lý của Khang mang bản hợp đồng chính thức đến tiệm bánh, cùng với một tấm séc mang số tiền tạm ứng đủ để Diễm Trâm ngay lập tức thanh toán khoản vay ngân hàng quá hạn. Cô ngồi đọc từng điều khoản một cách cẩn trọng, tay run run khi ký tên vào trang cuối cùng.

"Hợp đồng có hiệu lực trong đúng một năm," người trợ lý giải thích. "Trong thời gian đó, hai vị phải xuất hiện cùng nhau tại các sự kiện gia đình, các buổi họp mặt quan trọng của công ty. Mọi chi tiết về cuộc sống chung sẽ được thống nhất riêng giữa hai vị."

Sau khi người trợ lý rời đi, Hoài Thu ngồi xuống bên cạnh Diễm Trâm, nhìn tấm séc với ánh mắt vừa mừng vừa lo. "Chị có chắc mình đang làm đúng không?" cô hỏi khẽ.

"Chị không chắc," Diễm Trâm thành thật đáp, tay vẫn nắm chặt tờ hợp đồng. "Nhưng chị không còn lựa chọn nào khác. Đây là cách duy nhất để cứu tiệm bánh, cứu mẹ chị."

***

Buổi chiều, Diễm Trâm mang tấm séc đến bệnh viện, thanh toán trước một phần chi phí phẫu thuật cho mẹ, dù cô phải bịa ra một câu chuyện về việc trúng một khoản tiền thưởng lớn từ đơn hàng bánh cưới để tránh làm mẹ nghi ngờ. Bà Lam, dù còn yếu, vẫn không giấu được sự vui mừng khi nghe tin.

"Con giỏi thật đấy," bà nói, nắm lấy tay con gái với ánh mắt đầy tự hào. "Mẹ biết, con sẽ tìm được cách."

Diễm Trâm gượng cười, cảm thấy một chút tội lỗi len lỏi trong lòng vì phải nói dối mẹ, nhưng cô tự nhủ, đây là điều cần thiết để bảo vệ bà khỏi những lo lắng không đáng có trong lúc sức khỏe còn yếu. Cô nắm chặt tay mẹ, thầm hứa với chính mình sẽ làm tất cả những gì có thể để giữ vững lời hứa đã đưa ra trong bản hợp đồng, dù con đường phía trước còn nhiều điều bất định đang chờ đợi.

Tối hôm đó, khi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ phía sau tiệm bánh, Diễm Trâm mở điện thoại, lưu số của Lương Việt Khang vào danh bạ với một cái tên đơn giản: "Chồng hợp đồng." Cô nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, không thể tưởng tượng được rằng, chỉ trong vài ngày tới, cuộc sống của cô sẽ hoàn toàn thay đổi theo một hướng mà cô chưa từng dám mơ tới.

Điện thoại bất ngờ rung lên với một tin nhắn từ số máy lạ, kèm theo lời giới thiệu ngắn gọn rằng đó là số của Khang. "Tôi đã sắp xếp để cô chuyển đến sống tại căn hộ trên tầng 15 của tòa nhà Zenith, ngay phía trên nhà hàng, bắt đầu từ cuối tuần này," tin nhắn viết. "Chúng ta cần tạo dựng hình ảnh một cặp đôi sống chung để thuyết phục gia đình tôi. Cô có thể sắp xếp việc kinh doanh của tiệm bánh trong thời gian đó không?"

Diễm Trâm đọc tin nhắn, cảm thấy một áp lực mới lại ập đến. Cô chưa từng nghĩ đến việc phải rời khỏi căn nhà nhỏ gắn liền với biết bao kỷ niệm cùng mẹ để chuyển đến sống cùng một người đàn ông xa lạ, dù chỉ là trên danh nghĩa. Nhưng cô hiểu, đây là một phần không thể tránh khỏi của bản hợp đồng mà chính mình đã ký kết.

"Được," cô nhắn lại, ngón tay hơi run khi gõ từng chữ. "Tôi sẽ sắp xếp mọi thứ. Nhưng tôi cần giữ nguyên việc kinh doanh tiệm bánh, tôi sẽ vẫn qua lại đây mỗi ngày."

"Tôi không có vấn đề gì với điều đó," Khang nhắn lại gần như ngay lập tức. "Miễn là cô có mặt đầy đủ trong những sự kiện quan trọng của gia đình tôi."

Diễm Trâm đặt điện thoại xuống, ngả lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà cũ kỹ của căn phòng đã gắn bó với cô suốt tuổi thơ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần trước một chương hoàn toàn mới, đầy bất định nhưng cũng chứa đựng hy vọng, sắp mở ra trong cuộc đời mình.

Đã sao chép liên kết chương