Chương 28
Chương 28 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Năm năm sau ngày Diễm My chào đời, con phố nơi tòa nhà Zenith tọa lạc đã trở thành một trong những khu vực ẩm thực sầm uất nhất thành phố, với nhà hàng Cẩm Lương cùng chuỗi tiệm bánh Diễm Trâm trở thành những thương hiệu được yêu thích, tin tưởng bởi đông đảo thực khách. Cả hai doanh nghiệp đã cùng nhau xây dựng nên một hệ sinh thái ẩm thực bền vững, kết hợp hài hòa giữa chất lượng sản phẩm và trách nhiệm xã hội.
Quỹ học bổng Diễm Trâm, sau năm năm hoạt động, đã hỗ trợ thành công cho hơn bảy mươi học viên có hoàn cảnh khó khăn theo đuổi nghề làm bánh, nhiều người trong số đó giờ đây đã trở thành những nghệ nhân tài năng, tiếp tục lan tỏa tinh thần mà quỹ học bổng đã gieo mầm.
"Con nhớ ngày đầu tiên chúng ta thành lập quỹ học bổng không?" Khang hỏi Diễm Trâm trong một buổi tối, khi cả hai cùng nhau xem lại báo cáo tổng kết năm năm hoạt động của quỹ. "Lúc đó, chúng ta còn không dám tin, nó có thể phát triển lớn mạnh đến vậy."
"Em vẫn nhớ rõ," Diễm Trâm đáp, ánh mắt cô tràn đầy niềm tự hào khi nhìn lại chặng đường đã qua. "Và em tin, mẹ em sẽ rất tự hào nếu được chứng kiến những gì quỹ học bổng đã làm được cho biết bao con người, biết bao gia đình."
***
Diễm My, giờ đây đã tám tuổi, bắt đầu thể hiện niềm yêu thích đặc biệt với nghề làm bánh của gia đình, thường xuyên quấn quýt bên mẹ mỗi khi có dịp ghé thăm xưởng bánh, say mê quan sát từng công đoạn với đôi mắt tò mò, ham học hỏi. "Mẹ ơi, mẹ dạy con làm bánh tart chanh dây được không?" cô bé hỏi trong một buổi chiều cuối tuần, ngồi bên mẹ tại bàn bếp quen thuộc.
"Được chứ," Diễm Trâm đáp, kiên nhẫn hướng dẫn con những kỹ thuật cơ bản đầu tiên. "Nhưng con phải kiên nhẫn, vì nghề này cần rất nhiều sự tỉ mỉ, không thể vội vàng được đâu, giống như cách bà ngoại đã dạy mẹ vậy."
Phúc Thịnh, giờ đây đã bốn tuổi, cũng bắt đầu thể hiện sự tò mò với công việc kinh doanh của bố, thường xuyên đòi được đến thăm nhà hàng Cẩm Lương, quan sát các đầu bếp làm việc với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Con muốn làm bếp trưởng giống bố," cậu bé tuyên bố một cách chắc nịch, khiến Khang không giấu được nụ cười tự hào trước ước mơ đáng yêu của con trai.
***
Bên cạnh việc kinh doanh phát triển ổn định, Diễm Trâm cùng Khang cũng tích cực tham gia vào nhiều hoạt động cộng đồng, chia sẻ kinh nghiệm của mình tại các hội thảo, diễn đàn về khởi nghiệp bền vững trên khắp cả nước. Câu chuyện về hành trình từ một bản hợp đồng hôn nhân giả đến một tình yêu chân thành, một sự nghiệp thành công đã trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều cặp đôi trẻ, nhiều doanh nhân khởi nghiệp.
"Chúng tôi thường xuyên nhận được lời mời chia sẻ câu chuyện của mình," Khang chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn với một tạp chí kinh doanh uy tín. "Điều khiến chúng tôi tự hào nhất, không phải là những thành tựu về mặt kinh tế, mà là việc câu chuyện của chúng tôi đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người dám tin vào tình yêu chân thành, dám theo đuổi những ước mơ của chính mình."
Diễm Trâm, ngồi bên cạnh chồng trong buổi phỏng vấn, không giấu được sự đồng tình. "Chúng tôi tin, câu chuyện của mình là minh chứng cho thấy, dù khởi đầu có bất thường đến đâu, chỉ cần có sự chân thành, kiên trì, mọi thứ đều có thể dẫn đến một kết thúc đẹp đẽ."
***
Vào một buổi chiều cuối tuần, cả gia đình cùng nhau ghé thăm bà Cẩm, người giờ đây đã tròn tám mươi lăm tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn, tràn đầy niềm vui mỗi khi được ở bên các chắt. "Bà ơi, con vừa học được cách làm bánh su kem đấy," Diễm My khoe với bà cố, ánh mắt cô bé đầy tự hào.
"Cháu bà giỏi quá," bà Cẩm đáp, ánh mắt bà tràn đầy tình yêu thương khi ôm lấy chắt gái vào lòng. "Bà tin, con sẽ trở thành một nghệ nhân tài năng, giống như mẹ và bà cố của con vậy."
Nhìn cảnh tượng ấm áp ấy, Khang không khỏi xúc động trước sự trọn vẹn của cuộc sống mà anh đang có được. Từ một người đàn ông cô đơn, chỉ biết vùi đầu vào công việc để tránh né nỗi đau mất mát của tuổi thơ, giờ đây anh đã có một gia đình tràn đầy tình yêu thương, một sự nghiệp đáng tự hào, và trên hết, một người bà luôn ở bên cạnh chứng kiến từng khoảnh khắc quan trọng của cuộc đời anh.
***
Buổi tối hôm đó, khi cả gia đình quây quần bên mâm cơm tại nhà bà Cẩm, ông Bảy — người quản gia trung thành đã phục vụ gia đình suốt hơn ba mươi năm qua, mang ra một chiếc hộp gỗ cũ mà bà Cẩm nhờ ông cất giữ từ lâu. "Bà muốn trao cho các con một thứ," bà Cẩm nói, mở chiếc hộp ra, bên trong là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã sờn theo năm tháng.
"Đây là gì vậy, bà?" Khang hỏi, tò mò trước món đồ cổ mà bà nội chưa từng nhắc đến trước đây.
"Đây là cuốn sổ công thức nấu ăn đầu tiên của ông nội con," bà Cẩm giải thích, giọng bà đầy sự trân trọng. "Ông ấy đã viết tay từng công thức, từng bí quyết mà ông học được trong suốt những năm tháng đầu tiên gây dựng nhà hàng Cẩm Lương. Bà nghĩ, đã đến lúc trao lại nó cho con, để con tiếp tục gìn giữ, phát huy những giá trị mà gia tộc mình đã dày công xây dựng."
Khang cầm cuốn sổ cũ, không giấu được sự xúc động sâu sắc khi lật giở từng trang giấy đã ngả vàng, nét chữ viết tay của ông nội mà anh chưa từng có cơ hội gặp mặt. "Con sẽ trân trọng nó, bà ạ," anh nói, giọng anh nghẹn ngào. "Và con sẽ dạy Diễm My, Phúc Thịnh về những công thức này, để chúng hiểu được cội nguồn của gia đình mình."
***
Diễm My, tò mò nhìn qua vai bố, không giấu được sự thích thú trước những công thức viết tay cổ xưa. "Bố ơi, chúng ta có thể thử làm món này không?" cô bé hỏi, chỉ vào một công thức bánh truyền thống được ghi chép tỉ mỉ.
"Chắc chắn rồi," Khang đáp, mỉm cười trước sự hào hứng của con gái. "Cuối tuần này, bố và con sẽ cùng nhau thử làm món bánh này, để tưởng nhớ đến ông cố của con."
Diễm Trâm, quan sát cảnh tượng ấm áp ấy, cảm nhận được sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa của sự kết nối giữa các thế hệ trong gia đình — một sợi dây liên kết được dệt nên từ tình yêu, từ sự trân trọng những giá trị truyền thống, giờ đây đang tiếp tục được truyền lại cho thế hệ tiếp theo, đảm bảo rằng câu chuyện của gia đình sẽ còn được viết tiếp qua nhiều năm tháng nữa, không chỉ trong phạm vi kinh doanh, mà còn trong chính những giá trị nhân văn sâu sắc mà cả gia tộc đã luôn gìn giữ, trân trọng suốt bao thế hệ qua.
***
Cuối tuần đó, đúng như lời hứa, Khang cùng Diễm My dành cả buổi sáng để thử làm món bánh truyền thống từ công thức của ông cố. Cả hai tỉ mỉ cân đo từng nguyên liệu theo đúng chỉ dẫn viết tay đã ngả màu, thỉnh thoảng phải nhờ đến sự trợ giúp của Diễm Trâm để giải mã một vài thuật ngữ nấu ăn cổ mà công nghệ hiện đại không còn sử dụng.
"Bố ơi, sao công thức này lại khó hiểu vậy?" Diễm My hỏi, nhíu mày trước một đoạn chỉ dẫn mơ hồ về "một nhúm" hay "vừa đủ" mà không có số đo cụ thể.
"Đó là cách người xưa nấu ăn," Khang giải thích, mỉm cười trước sự bối rối đáng yêu của con gái. "Họ dựa vào kinh nghiệm, vào cảm nhận tinh tế được tích lũy qua nhiều năm, thay vì những con số chính xác như chúng ta bây giờ."
Sau nhiều giờ tỉ mỉ thực hiện, mẻ bánh đầu tiên theo công thức cổ cuối cùng cũng hoàn thành, mang hương vị đặc biệt mà cả gia đình chưa từng được nếm thử trước đây. "Ngon quá," Diễm My reo lên, không giấu được sự tự hào khi nếm thử thành quả của chính mình.
Khang mang một phần bánh đến biếu bà Cẩm, không giấu được sự xúc động khi bà nếm thử món ăn gắn liền với ký ức của người chồng quá cố. "Đúng là hương vị này," bà Cẩm nói, giọng bà run rẩy vì xúc động, những giọt nước mắt hoài niệm lăn dài trên má. "Ông ấy chắc chắn sẽ rất vui khi biết, công thức của mình vẫn còn được các cháu, các chắt trân trọng, gìn giữ đến tận hôm nay."
Diễm My, đứng cạnh đó, nắm chặt tay bà cố, ánh mắt cô bé tràn đầy sự tò mò. "Bà kể cho con nghe về ông cố được không ạ?" cô bé hỏi, muốn tìm hiểu thêm về người thân mà mình chưa từng có cơ hội gặp mặt.
Bà Cẩm mỉm cười, kéo chắt gái ngồi xuống bên cạnh mình. "Ông cố của con là một người đàn ông tài năng, tận tụy với nghề," bà bắt đầu kể, giọng bà đầy hoài niệm ấm áp. "Ông đã dạy cho bà, cho cả gia đình mình biết rằng, nấu ăn không chỉ là công việc, mà là cách để thể hiện tình yêu thương dành cho những người mình trân quý." Diễm My chăm chú lắng nghe từng lời kể, ánh mắt cô bé sáng lên đầy ngưỡng mộ trước hình ảnh người ông cố mà em chỉ có thể biết đến qua những câu chuyện được kể lại, qua cuốn sổ công thức cũ kỹ giờ đây đã trở thành cầu nối thiêng liêng giữa các thế hệ trong gia đình.