Chương 8
Chương 8 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Sáng thứ Hai, không khí tại nhà hàng Cẩm Lương trở nên căng thẳng bất thường khi Khang nhận được cuộc gọi khẩn từ bộ phận tài chính, thông báo về một cuộc kiểm toán đột xuất do ông Phát yêu cầu, viện lý do cần rà soát lại toàn bộ chi phí vận hành của nhà hàng trong quý vừa qua.
"Đây rõ ràng là một động thái nhằm tìm kiếm sơ hở để công kích tôi," Khang nói với Kiên trong văn phòng riêng, giọng anh không giấu được sự bực bội. "Chú Phát đang cố gắng chứng minh rằng tôi không đủ năng lực quản lý, để có cớ thách thức quyền thừa kế của tôi trước hội đồng quản trị."
"Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng mọi giấy tờ, sổ sách," Kiên đáp, giọng anh nghiêm túc. "Đảm bảo không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho ông ấy lợi dụng."
Diễm Trâm, ngồi ở góc phòng đang xem lại thực đơn tráng miệng mới, không khỏi lo lắng trước tình hình căng thẳng đang diễn ra. "Có điều gì tôi có thể giúp không?" cô hỏi.
"Cô cứ tập trung vào công việc của mình," Khang đáp, dù ánh mắt anh thoáng lộ ra sự cảm kích trước sự quan tâm của cô. "Đây là vấn đề nội bộ, tôi sẽ tự giải quyết."
***
Trong suốt tuần đó, Khang gần như dành trọn thời gian để làm việc với đội ngũ kiểm toán, đối chiếu từng khoản chi tiêu nhỏ nhất để đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào có thể bị lợi dụng. Sự căng thẳng khiến anh trở nên ít nói hơn, những bữa tối ấm cúng cùng Diễm Trâm cũng dần thưa thớt khi anh phải làm việc đến khuya mỗi ngày.
"Anh cần nghỉ ngơi một chút," Diễm Trâm nói vào một buổi tối, khi thấy Khang vẫn còn cặm cụi bên đống giấy tờ tại bàn ăn dù đã gần nửa đêm. "Anh không thể làm việc hiệu quả nếu cứ tiếp tục thức khuya như vậy."
"Tôi không có lựa chọn nào khác," Khang đáp, giọng anh mệt mỏi rõ rệt. "Nếu để chú Phát tìm ra bất kỳ sai sót nào, dù nhỏ nhất, ông ấy sẽ dùng nó để gây khó dễ trước hội đồng quản trị, đe dọa đến toàn bộ kế hoạch thừa kế của tôi."
Diễm Trâm ngồi xuống bên cạnh anh, không nói thêm gì mà chỉ lặng lẽ pha một tách trà nóng, đặt nhẹ nhàng bên cạnh chồng giấy tờ. "Vậy để tôi giúp anh," cô nói. "Tôi không hiểu nhiều về tài chính, nhưng tôi có thể giúp anh sắp xếp, phân loại giấy tờ, để anh tiết kiệm thời gian hơn."
Khang nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn cảm động. "Cô không cần phải làm vậy," anh nói, dù giọng anh không hề có ý từ chối sự giúp đỡ ấy.
"Tôi muốn giúp," Diễm Trâm khẳng định, ánh mắt cô kiên quyết. "Chúng ta đang cùng nhau trong chuyện này, đúng không?"
***
Hai người dành cả buổi tối làm việc cùng nhau, Diễm Trâm cẩn thận sắp xếp từng tập hóa đơn theo thứ tự thời gian trong khi Khang đối chiếu các con số. Không khí giữa họ, dù căng thẳng vì áp lực công việc, cũng trở nên gần gũi hơn nhờ sự đồng hành lặng lẽ nhưng chân thành này.
"Cảm ơn cô," Khang nói khi cả hai cuối cùng cũng hoàn thành việc sắp xếp toàn bộ tài liệu cần thiết vào lúc gần hai giờ sáng. "Tôi không nghĩ mình có thể hoàn thành nhanh như vậy nếu không có sự giúp đỡ của cô."
"Đó là điều tôi có thể làm," Diễm Trâm đáp, mỉm cười mệt mỏi nhưng hài lòng. "Anh nên đi ngủ một chút, ngày mai còn nhiều việc phải làm."
Khi cả hai cùng đứng dậy, mệt mỏi sau một đêm dài làm việc, Khang bất ngờ nắm lấy tay Diễm Trâm, ánh mắt anh chứa đựng một sự chân thành sâu sắc. "Tôi thực sự may mắn khi có cô ở bên trong giai đoạn khó khăn này," anh nói khẽ. "Dù mọi chuyện bắt đầu như thế nào, tôi thấy biết ơn vì điều đó."
Diễm Trâm cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, trái tim cô đập rộn ràng trước sự gần gũi bất ngờ ấy. "Tôi cũng vậy," cô đáp khẽ, không dám nhìn thẳng vào mắt anh vì sợ để lộ những cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt trong lòng.
Khoảnh khắc ấy kéo dài chỉ trong vài giây ngắn ngủi trước khi cả hai cùng ngượng ngùng buông tay, mỗi người trở về phòng riêng của mình. Nhưng dư âm của sự gần gũi ấy vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời báo hiệu rằng, ranh giới giữa hợp đồng và tình cảm thật sự giữa họ đang ngày càng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
***
Ba ngày sau, đội ngũ kiểm toán hoàn tất công việc rà soát, và kết quả cuối cùng cho thấy toàn bộ sổ sách của nhà hàng Cẩm Lương đều minh bạch, không có bất kỳ sai sót nào đáng kể. Khang thở phào nhẹ nhõm khi nhận được báo cáo chính thức, dù anh biết rõ, đây chỉ là một trong nhiều thử thách mà ông Phát sẽ tiếp tục bày ra trong thời gian tới.
"Chúc mừng anh," Kiên nói khi cả hai cùng xem qua báo cáo kiểm toán trong văn phòng. "Chú Phát chắc chắn sẽ không hài lòng với kết quả này."
"Đây chỉ là màn dạo đầu thôi," Khang đáp, giọng anh vẫn còn cảnh giác. "Tôi biết chú ấy sẽ không dừng lại ở đây."
Đúng như dự đoán, chỉ vài giờ sau khi kết quả kiểm toán được công bố, ông Phát xuất hiện tại nhà hàng, vẻ mặt ông ta không giấu được sự thất vọng dù cố gắng che giấu bằng một nụ cười gượng gạo. "Chúc mừng cháu đã vượt qua đợt kiểm toán," ông ta nói, giọng điệu chứa đựng một sự châm biếm khó nhận ra. "Nhưng chú tin, đây chỉ mới là bước khởi đầu trong hành trình chứng minh năng lực của cháu trước hội đồng quản trị."
"Cháu sẽ luôn sẵn sàng chứng minh năng lực của mình, chú ạ," Khang đáp, giọng anh điềm tĩnh nhưng kiên định. "Cháu không có gì phải giấu giếm."
Ông Phát nhìn Khang một lúc lâu, ánh mắt ông ta ẩn chứa một sự tính toán khó đoán, rồi quay sang liếc nhìn về phía Diễm Trâm đang đứng gần đó. "Cô vị hôn thê của cháu có vẻ ngày càng gắn bó với công việc kinh doanh của nhà hàng nhỉ," ông ta nhận xét, giọng điệu chứa đựng một hàm ý mà Diễm Trâm không thể không cảm nhận được. "Chú tự hỏi, liệu sự gắn bó ấy có thực sự xuất phát từ tình cảm, hay còn vì những lý do khác."
***
Câu nói bóng gió ấy khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng rõ rệt. Khang bước lên phía trước, đứng chắn giữa Diễm Trâm và ông Phát, giọng anh trở nên cứng rắn hiếm hoi. "Chú nên cẩn trọng với những gì mình ám chỉ," anh nói. "Diễm Trâm không liên quan gì đến chuyện kinh doanh của chú và cháu."
"Chú chỉ đang bày tỏ sự quan tâm thôi," ông Phát đáp, giơ hai tay lên như thể đang thanh minh, nhưng ánh mắt ông ta vẫn không rời khỏi Diễm Trâm với một sự dò xét đầy toan tính. "Dù sao, chú cũng chúc hai đứa hạnh phúc." Ông ta quay lưng rời đi, để lại một bầu không khí nặng nề, đầy lo lắng bao trùm cả căn phòng.
Khi ông Phát đã khuất bóng, Diễm Trâm cảm thấy một nỗi bất an dâng lên trong lòng. "Ông ấy đang nghi ngờ điều gì đó, phải không?" cô hỏi khẽ.
"Có lẽ vậy," Khang thừa nhận, giọng anh trầm ngâm. "Chúng ta cần cẩn trọng hơn nữa từ bây giờ. Tôi không muốn để chú ấy có bất kỳ cơ hội nào để phá hoại những gì chúng ta đã xây dựng được."
Diễm Trâm gật đầu, nhưng trong lòng cô không khỏi lo lắng, không chỉ vì nguy cơ bản hợp đồng bị phát hiện, mà còn vì một nỗi sợ hãi sâu sắc hơn — nỗi sợ rằng, những cảm xúc chân thật đang dần nảy nở giữa cô và Khang có thể bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực đầy nguy hiểm này, trước khi cả hai kịp tìm ra câu trả lời thực sự cho trái tim mình.
***
Tối hôm đó, sau khi đóng cửa nhà hàng, Khang cùng Diễm Trâm ngồi lại trong văn phòng riêng để bàn bạc về những bước đi tiếp theo nhằm đối phó với sự đe dọa ngày càng rõ rệt từ ông Phát. "Tôi nghĩ, chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn cho những sự kiện sắp tới," Khang nói, mở ra lịch trình các hoạt động của gia đình trong tháng tới. "Đặc biệt là buổi họp mặt gia đình vào cuối tháng, khi toàn bộ hội đồng quản trị sẽ có mặt để đánh giá lại tình hình trước kỳ hạn thừa kế."
"Tôi sẽ cố gắng hết sức để không gây ra bất kỳ sơ hở nào," Diễm Trâm đáp, giọng cô đầy quyết tâm dù trong lòng không khỏi lo lắng trước áp lực ngày càng lớn.
"Tôi biết cô sẽ làm tốt," Khang nói, ánh mắt anh chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. "Nhưng tôi cũng muốn cô biết, dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không để chú Phát làm tổn thương cô theo bất kỳ cách nào. Đây là trách nhiệm của tôi, không phải của cô."
Lời khẳng định ấy khiến Diễm Trâm cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, dù cô cũng nhận thức rõ ràng về mức độ nghiêm trọng của tình huống mà cả hai đang phải đối mặt. "Chúng ta đang cùng nhau trong chuyện này," cô nhắc lại câu nói mà chính cô đã từng nói với anh, "vậy nên trách nhiệm cũng là của cả hai chúng ta."
Khang nhìn cô trong im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh chứa đựng một sự trân trọng sâu sắc trước tinh thần kiên cường của cô. "Cảm ơn cô," anh nói khẽ, "vì đã không bỏ cuộc, dù mọi chuyện đang trở nên phức tạp hơn rất nhiều so với những gì cả hai từng dự liệu khi ký kết bản hợp đồng này."