Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Những ngày sau buổi tiệc kỷ niệm, cả Khang và Diễm Trâm đều ngầm tránh nhắc lại câu nói bỏ lửng trên ban công, thay vào đó tập trung vào nhịp độ công việc ngày càng bận rộn tại nhà hàng Cẩm Lương. Thực đơn tráng miệng mới do Diễm Trâm phát triển đã chính thức ra mắt, nhận được phản hồi tích cực từ cả thực khách lẫn giới phê bình ẩm thực trong thành phố.

"Doanh thu từ mục tráng miệng đã tăng gần ba mươi phần trăm chỉ trong hai tuần đầu tiên," Kiên báo cáo trong cuộc họp buổi sáng, không giấu được sự phấn khích. "Nhiều khách hàng còn đặc biệt hỏi về người đã sáng tạo ra món tart chanh dây nhiều lớp."

"Đó là công sức của Diễm Trâm," Khang đáp, ánh mắt anh thoáng lộ ra một niềm tự hào mà anh không hoàn toàn che giấu được trước toàn bộ đội ngũ bếp.

Diễm Trâm cảm thấy má mình nóng lên trước lời khen công khai ấy, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tập trung vào công việc trước mắt. "Tôi nghĩ chúng ta có thể phát triển thêm một dòng bánh theo mùa, thay đổi định kỳ theo nguyên liệu tươi ngon nhất từng thời điểm," cô đề xuất, cố gắng giữ cuộc trò chuyện ở mức độ chuyên nghiệp thuần túy.

***

Buổi chiều hôm đó, khi Diễm Trâm đang một mình thử nghiệm một công thức mới trong bếp sau giờ làm việc chính thức, Kiên tình cờ ghé qua, mang theo hai tách trà nóng. "Cô làm việc chăm chỉ quá đấy," anh nhận xét, đặt một tách trà bên cạnh cô. "Ngay cả sau giờ làm cũng không nghỉ ngơi."

"Cảm ơn anh," Diễm Trâm đáp, nhận lấy tách trà với một nụ cười biết ơn. "Tôi muốn hoàn thiện công thức này trước khi trình bày với Khang vào tuần sau."

Kiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, quan sát cô làm việc trong im lặng một lúc trước khi lên tiếng, giọng anh trở nên thận trọng hơn. "Tôi có thể hỏi cô một câu hơi riêng tư không?"

Diễm Trâm ngẩng lên, hơi bất ngờ trước sự thay đổi trong giọng điệu của anh. "Anh cứ hỏi."

"Cô và bếp trưởng... mọi chuyện giữa hai người có thực sự như những gì được công bố không?" Kiên hỏi, ánh mắt anh đầy sự dò xét nhưng cũng chứa đựng một sự quan tâm chân thành. "Tôi đã làm việc với Khang nhiều năm, và tôi chưa từng thấy anh ấy có biểu hiện như thế này trước bất kỳ ai."

Diễm Trâm sững người trong giây lát, cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng trong câu hỏi ấy. Cô cân nhắc kỹ lưỡng trước khi trả lời, cố gắng giữ cho câu chuyện càng gần với kịch bản đã thống nhất càng tốt. "Mọi chuyện diễn ra khá nhanh, tôi thừa nhận," cô đáp, chọn lọc từng từ một cách cẩn trọng. "Nhưng tôi tin tưởng vào những gì chúng tôi đang xây dựng."

***

Kiên gật đầu, dường như không hoàn toàn bị thuyết phục bởi câu trả lời có phần mơ hồ ấy, nhưng anh cũng không gặng hỏi thêm. "Tôi chỉ muốn nói, nếu cô thực sự quan tâm đến Khang, hãy kiên nhẫn với anh ấy," Kiên nói, giọng anh trở nên chân thành hơn. "Anh ấy đã trải qua nhiều mất mát từ khi còn nhỏ, và không dễ dàng để mở lòng với ai đó. Nhưng một khi đã tin tưởng, anh ấy sẽ hết lòng."

Lời chia sẻ bất ngờ ấy khiến Diễm Trâm cảm thấy một sự ấm áp xen lẫn tội lỗi dâng lên trong lòng. Cô nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, nguyên tắc của Khang là một câu chuyện phức tạp hơn nhiều những gì cô từng nghĩ, và bản hợp đồng giữa họ đang dần trở thành một điều gì đó vượt xa khỏi những gì cô có thể kiểm soát hoàn toàn.

"Cảm ơn anh đã chia sẻ," cô nói, giọng cô chân thành. "Tôi sẽ ghi nhớ điều đó."

***

Tối hôm đó, khi Diễm Trâm trở về căn hộ, cô thấy Khang đang ngồi một mình trong phòng khách, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía cửa sổ, tay cầm một khung ảnh cũ mà cô chưa từng thấy trước đây. Tò mò, cô tiến lại gần.

"Đây là ai vậy?" cô hỏi khẽ, nhìn vào bức ảnh chụp một cậu bé đứng cạnh một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp trong bộ đồng phục bếp.

Khang giật mình, như thể vừa bị bắt gặp đang làm điều gì đó riêng tư. "Mẹ tôi," anh đáp sau một khoảng lặng, giọng anh trầm xuống. "Bà mất khi tôi mới tám tuổi, trong một vụ tai nạn giao thông. Bố tôi mất theo bà chỉ vài năm sau đó vì bệnh, để lại tôi cho bà nội nuôi dưỡng."

Diễm Trâm cảm nhận được một nỗi đau sâu sắc ẩn giấu sau câu chuyện ngắn gọn ấy. "Tôi xin lỗi," cô nói khẽ, không biết nên nói gì thêm để an ủi.

"Không sao," Khang đáp, đặt khung ảnh xuống bàn một cách nhẹ nhàng. "Đó là lý do tôi luôn tập trung vào công việc, vào việc chứng minh bản thân xứng đáng với những gì bà nội đã hy sinh để nuôi dưỡng tôi. Có lẽ, đó cũng là lý do tôi không bao giờ cho phép mình có thời gian để nghĩ đến chuyện tình cảm, cho đến khi..."

Anh bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt anh khi nhìn về phía cô đã nói lên tất cả những gì cần thiết. Diễm Trâm cảm nhận được trái tim mình đập rộn ràng trước sự chân thành hiếm hoi ấy, nhận ra rằng, cô đang dần được nhìn thấy một phần con người thật sự của Khang, một phần mà có lẽ rất ít người từng có cơ hội chạm đến.

"Bà nội anh hẳn đã rất vất vả khi phải một mình nuôi dạy anh," Diễm Trâm nói, ngồi xuống bên cạnh anh trên chiếc ghế sofa, cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện hiếm hoi và chân thành này.

"Bà đã hy sinh rất nhiều," Khang đáp, giọng anh trầm ngâm khi hồi tưởng lại những ký ức tuổi thơ. "Bà từ bỏ cả kế hoạch nghỉ hưu sớm để tiếp tục điều hành nhà hàng, đảm bảo tôi có đủ điều kiện học hành, phát triển đam mê nấu ăn mà tôi đã thừa hưởng từ mẹ. Tôi nợ bà rất nhiều, và tôi luôn cảm thấy áp lực phải chứng minh mình xứng đáng với tất cả những gì bà đã dành cho tôi."

"Đó có lẽ cũng là lý do bà đặt ra điều khoản trong di chúc," Diễm Trâm nhận xét nhẹ nhàng. "Có lẽ bà muốn anh học được cách cân bằng, không chỉ vùi đầu vào công việc mà quên đi những điều quan trọng khác trong cuộc sống."

Khang gật đầu, ánh mắt anh thoáng lộ ra một sự đồng tình mà anh chưa từng nghĩ đến trước đây. "Tôi chưa từng nhìn nhận vấn đề theo hướng đó," anh thừa nhận. "Nhưng có lẽ cô nói đúng. Bà luôn là người hiểu tôi hơn cả chính bản thân tôi."

Cả hai ngồi lặng lẽ bên nhau trong khoảng lặng ấm áp, hiếm hoi giữa nhịp sống bận rộn thường ngày. Diễm Trâm cảm nhận được một sự gần gũi mới mẻ đang dần hình thành giữa họ, vượt xa khỏi khuôn khổ của một bản hợp đồng công việc đơn thuần.

"Cảm ơn anh, vì đã chia sẻ điều này với tôi," cô nói khẽ, nhìn vào đôi mắt anh dưới ánh đèn dịu nhẹ của phòng khách. "Tôi biết đây không phải là điều dễ dàng để nói ra."

"Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại kể cho cô nghe," Khang thành thật đáp, một nụ cười nhẹ hiếm hoi thoáng qua trên môi anh. "Có lẽ, tôi cảm thấy an tâm khi ở bên cạnh cô, theo một cách mà tôi chưa từng trải nghiệm với bất kỳ ai khác trước đây."

Lời thú nhận ấy khiến không khí giữa họ trở nên căng thẳng theo một cách hoàn toàn khác — không phải sự căng thẳng của lo âu, mà là sự căng thẳng đầy hồi hộp của những cảm xúc đang chực trào dâng, chưa được đặt tên rõ ràng. Diễm Trâm vội vàng đứng dậy, viện cớ cần chuẩn bị cho ngày làm việc hôm sau để tránh phải đối diện trực tiếp với những cảm xúc đang dâng lên mãnh liệt trong lòng mình.

"Chúc anh ngủ ngon," cô nói, gần như chạy trốn về phía phòng mình.

"Ngủ ngon, Diễm Trâm," Khang đáp lại, giọng anh vẫn còn vương vấn một sự ấm áp mà anh không cố gắng che giấu, ánh mắt anh dõi theo bóng dáng cô cho đến khi cánh cửa phòng khép lại, để lại anh một mình với những suy nghĩ đang dần trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết về những gì trái tim mình thực sự mong muốn.

Anh cầm lại khung ảnh của mẹ, ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ trong bức hình cũ kỹ. "Mẹ sẽ nghĩ gì về cô ấy nhỉ," anh thì thầm một mình, một câu hỏi mà anh chưa từng cho phép bản thân đặt ra với bất kỳ ai khác trong suốt những năm tháng cô đơn vừa qua. Đặt khung ảnh trở lại vị trí cũ trên kệ sách, Khang đứng dậy, bước ra ban công nhỏ của căn hộ, hít một hơi thật sâu không khí đêm mát lạnh, để những suy nghĩ ngổn ngang trong lòng dần lắng xuống.

Anh biết rõ, bản hợp đồng giữa hai người vốn được thiết lập với những ranh giới rõ ràng, những điều khoản chặt chẽ nhằm bảo vệ cả hai khỏi những tổn thương không đáng có. Nhưng đứng đó, giữa màn đêm tĩnh lặng của thành phố, Khang không khỏi tự hỏi, liệu những ranh giới ấy có còn ý nghĩa gì nữa hay không, khi trái tim anh đã bắt đầu khao khát một điều gì đó vượt xa khỏi những trang giấy pháp lý mà cả hai đã cùng nhau ký kết.

Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, Lương Việt Khang cho phép mình thừa nhận, dù chỉ trong im lặng của riêng mình, rằng có lẽ trái tim anh đã bắt đầu rung động thật sự, ngoài mọi dự liệu và kiểm soát mà anh từng đặt ra cho cuộc đời mình.

Đã sao chép liên kết chương