Chương 16
Chương 16 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Ba ngày sau cuộc trò chuyện với bà Cẩm, đội ngũ pháp lý của Khang hoàn tất việc rà soát hồ sơ tài chính liên quan đến ông Phát, phát hiện ra một loạt các khoản chi tiêu bất thường được ngụy trang dưới danh nghĩa "chi phí tư vấn chiến lược" trong suốt hai năm qua, tổng cộng lên đến một con số đáng kinh ngạc.
"Đây rõ ràng là hành vi biển thủ có hệ thống," luật sư trưởng của công ty nhận định trong cuộc họp khẩn với Khang. "Các khoản tiền này được chuyển vào một công ty vỏ bọc do chính ông Phát đứng tên, không hề có bất kỳ dịch vụ tư vấn thực tế nào được cung cấp."
Khang cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên trong lòng trước bằng chứng rõ ràng về sự phản bội của người chú mà anh từng tin tưởng, dù mối quan hệ giữa họ chưa bao giờ thực sự gần gũi. "Chú ấy đã lợi dụng vị trí của mình để trục lợi trong suốt thời gian dài như vậy," anh nói, giọng anh đầy sự phẫn nộ kìm nén. "Trong khi liên tục tìm cách phá hoại tôi, cáo buộc tôi không đủ năng lực quản lý."
***
Diễm Trâm, có mặt trong cuộc họp với tư cách người đồng hành thân thiết, không giấu được sự sửng sốt trước quy mô của hành vi sai trái này. "Anh định làm gì với thông tin này?" cô hỏi.
"Tôi sẽ đưa ra ánh sáng trước toàn bộ hội đồng quản trị," Khang quyết định, giọng anh kiên định. "Đã đến lúc chấm dứt mọi âm mưu, toan tính của chú ấy một lần và mãi mãi, đồng thời khôi phục lại sự minh bạch cần thiết cho toàn bộ hoạt động của công ty."
Cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp được triệu tập ngay trong tuần đó, với sự tham dự đầy đủ của tất cả các thành viên chủ chốt, bao gồm cả ông Phát, người vẫn chưa hề hay biết về những gì sắp sửa được phơi bày trước mặt mình.
***
"Tôi triệu tập cuộc họp hôm nay để trình bày một vấn đề nghiêm trọng liên quan đến tính minh bạch trong quản lý tài chính của công ty," Khang mở đầu, giọng anh trang trọng, đầy uy quyền trước toàn thể hội đồng quản trị. Anh trình chiếu lần lượt các bằng chứng đã được thu thập, phơi bày rõ ràng toàn bộ hành vi biển thủ có hệ thống của ông Phát.
Sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng khi từng con số, từng tài liệu được trình bày một cách chi tiết, không thể chối cãi. Ông Phát, ngồi ở cuối bàn họp, gương mặt ông ta dần chuyển sang màu tái nhợt khi nhận ra, mọi bí mật mà ông ta cố gắng che giấu suốt nhiều năm qua đã hoàn toàn bị phanh phui.
"Đây... đây là một sự hiểu lầm nghiêm trọng," ông Phát cố gắng biện minh, giọng ông ta run rẩy mất đi vẻ tự tin thường ngày. "Tôi có thể giải thích mọi khoản chi tiêu này, nếu mọi người cho tôi thời gian."
***
"Vậy xin mời chú giải thích," Khang đáp, ánh mắt anh không hề nao núng trước những lời biện minh yếu ớt ấy. "Trước toàn thể hội đồng quản trị, hãy giải thích tại sao khoản tiền hàng tỷ đồng lại được chuyển vào một công ty do chính chú đứng tên, mà không hề có bất kỳ dịch vụ thực tế nào được cung cấp."
Ông Phát ấp úng, không thể đưa ra bất kỳ lời giải thích hợp lý nào trước những bằng chứng rõ ràng, không thể chối cãi. Các thành viên hội đồng quản trị khác, những người mà trước đây từng bị ông ta ngầm chỉ đạo để nghi ngờ Khang, giờ đây quay sang nhìn ông ta với ánh mắt đầy sự thất vọng, phẫn nộ.
"Chúng tôi sẽ cần tiến hành một cuộc điều tra chính thức, độc lập, với sự phối hợp của các cơ quan chức năng có thẩm quyền," chủ tịch hội đồng quản trị tuyên bố, giọng ông trang nghiêm. "Trong thời gian đó, ông Lương Đình Phát sẽ bị tạm đình chỉ mọi chức vụ trong công ty."
Ông Phát đứng dậy, gương mặt ông ta lộ rõ sự cay đắng, thất bại ê chề. "Các người sẽ hối hận vì đã tin tưởng nó," ông ta nói, chỉ tay về phía Khang trước khi bị các nhân viên bảo vệ hộ tống ra khỏi phòng họp, để lại một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy nhẹ nhõm bao trùm căn phòng.
***
Sau cuộc họp, Khang tìm đến Diễm Trâm, người đã kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài suốt thời gian diễn ra cuộc đối chất căng thẳng. "Mọi chuyện đã kết thúc," anh nói, giọng anh vẫn còn phần nào run rẩy sau những căng thẳng vừa trải qua. "Sự thật cuối cùng cũng đã được phơi bày."
Diễm Trâm ôm chầm lấy anh, cảm nhận được sự nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng cả hai. "Anh đã làm rất tốt," cô nói. "Bà nội anh chắc chắn sẽ rất tự hào."
"Chúng ta đã làm rất tốt," Khang sửa lại, ôm cô chặt hơn. "Không có sự ủng hộ, đồng hành của em suốt thời gian qua, có lẽ tôi đã không đủ can đảm để đối mặt với tất cả những điều này." Dù cuộc chiến với ông Phát đã đến hồi kết, cả hai đều hiểu rằng, vẫn còn một vấn đề khác cần được giải quyết — mối đe dọa tiềm tàng từ Yến Chi, người vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định can thiệp vào cuộc sống của họ.
***
Tin tức về việc ông Phát bị đình chỉ chức vụ nhanh chóng lan truyền khắp công ty, mang lại một bầu không khí nhẹ nhõm, tích cực cho toàn bộ đội ngũ nhân viên vốn đã ngầm cảm nhận được sự bất ổn trong cách quản lý của ông ta suốt thời gian qua. Kiên, khi nghe tin, không giấu được sự vui mừng khi tìm đến chúc mừng Khang.
"Cuối cùng thì sự thật cũng chiến thắng," Kiên nói, vỗ vai người bạn thân thiết với một nụ cười rạng rỡ, đầy nhẹ nhõm. "Tôi luôn tin, công lý sẽ được thực thi, dù có phải mất bao lâu đi nữa."
"Cảm ơn cậu, vì đã luôn ở bên cạnh, ủng hộ tôi trong suốt thời gian khó khăn này," Khang đáp, siết chặt tay người cộng sự đáng tin cậy nhất của mình. "Tôi sẽ không bao giờ quên những gì cậu đã làm."
***
Buổi tối hôm đó, bà Cẩm mời cả gia đình cùng Diễm Trâm đến dùng bữa tối tại biệt thự, một bữa tiệc nhỏ để ăn mừng công lý cuối cùng đã được thực thi. "Bà đã luôn tin tưởng vào con, Việt Khang ạ," bà nói, nắm chặt tay cháu trai với niềm tự hào không thể che giấu. "Con đã chứng minh được, con hoàn toàn xứng đáng với trách nhiệm mà bà giao phó."
"Con có được điều này cũng là nhờ Diễm Trâm luôn ở bên cạnh, ủng hộ con," Khang đáp, nắm lấy tay Diễm Trâm với một sự trân trọng sâu sắc. "Nếu không có cô ấy, có lẽ con đã không đủ can đảm để đối mặt với tất cả những điều này."
Bà Cẩm mỉm cười, nhìn cả hai với ánh mắt đầy sự mãn nguyện. "Bà tin, đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của tình yêu chân thành," bà nói. "Khi hai người thực sự yêu thương, tin tưởng lẫn nhau, không có thử thách nào là không thể vượt qua."
***
Sau bữa tối, khi Diễm Trâm cùng Khang dạo bước trong khu vườn nhỏ của biệt thự dưới ánh trăng dịu nhẹ, cô không khỏi suy nghĩ về hành trình dài đã đưa họ đến ngày hôm nay. "Em vẫn không thể tin được, mọi chuyện đã diễn ra nhanh đến vậy," cô nói, tựa đầu vào vai anh.
"Anh cũng vậy," Khang đáp, vòng tay ôm lấy cô. "Nhưng anh nghĩ, chính vì chúng ta đã cùng nhau đối mặt với từng thử thách một cách chân thành, kiên định, mọi chuyện mới có thể diễn ra suôn sẻ đến vậy."
Họ đứng đó, giữa khu vườn tĩnh lặng dưới ánh trăng, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau những căng thẳng vừa trải qua, cả hai đều cảm nhận được rõ ràng rằng, dù vẫn còn một số thử thách nhỏ ở phía trước, họ đã cùng nhau vượt qua được rào cản lớn nhất, mở ra một tương lai tươi sáng hơn cho cả hai.
"Em có nghĩ, chú Phát sẽ phải đối mặt với hậu quả pháp lý nghiêm trọng không?" Diễm Trâm hỏi, tò mò về những gì sẽ xảy ra tiếp theo với người đàn ông đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho cả hai.
"Có lẽ vậy," Khang đáp, giọng anh trầm ngâm. "Luật sư của công ty đang xem xét việc chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra, vì mức độ nghiêm trọng của hành vi biển thủ này vượt xa khỏi phạm vi xử lý nội bộ thông thường. Nhưng dù kết quả ra sao, anh chỉ mong, đây sẽ là một bài học để công ty xây dựng lại các quy trình giám sát chặt chẽ hơn trong tương lai."
"Anh vẫn còn quan tâm đến tương lai của công ty, ngay cả sau tất cả những gì chú ấy đã gây ra?" Diễm Trâm hỏi, không giấu được sự ngưỡng mộ trước tấm lòng bao dung của anh.
"Đó là di sản của bà nội anh," Khang đáp, ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm. "Anh không muốn để một cá nhân, dù có phản bội đến đâu, làm lu mờ đi tất cả những giá trị tốt đẹp mà bà đã dày công xây dựng suốt cả cuộc đời."
Diễm Trâm siết chặt tay anh, cảm nhận được sâu sắc hơn bao giờ hết về phẩm chất đáng quý của người đàn ông mà cô đã chọn để yêu thương — một người không chỉ tài năng trong công việc, mà còn mang trong mình một trái tim nhân hậu, biết đặt lợi ích chung lên trên những oán hận cá nhân, xứng đáng với tất cả sự tin tưởng mà bà nội đã dành cho anh suốt bao năm qua.