Chương 26
Chương 26 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Ba năm trôi qua kể từ ngày Diễm My chào đời, mang theo biết bao đổi thay trong cuộc sống của cả gia đình. Tiệm bánh Diễm Trâm, dưới sự điều hành khéo léo của Diễm Trâm cùng sự hỗ trợ đắc lực từ Hoài Thu, đã phát triển thành một chuỗi năm chi nhánh trải khắp thành phố, đồng thời sản phẩm đóng gói cũng đã có mặt tại hầu hết các siêu thị lớn trên toàn quốc.
Nhà hàng Cẩm Lương, dưới sự dẫn dắt của Khang, cũng đã mở rộng thành công thêm ba chi nhánh tại các thành phố lân cận, mỗi chi nhánh đều mang đậm dấu ấn triết lý kinh doanh mà anh đã dày công xây dựng — kết hợp hài hòa giữa ẩm thực cao cấp và những giá trị nhân văn sâu sắc.
"Anh vừa nhận được lời mời tham gia một hội nghị quốc tế về ẩm thực bền vững," Khang chia sẻ với Diễm Trâm trong một buổi tối, khi cả hai đang cùng nhau chơi đùa với Diễm My trong phòng khách ấm cúng của căn nhà mới mà cả gia đình đã chuyển đến sau khi bé chào đời. "Họ muốn anh trình bày về mô hình phát triển kinh doanh gắn liền với trách nhiệm xã hội mà chúng ta đã áp dụng."
"Đó là một vinh dự lớn," Diễm Trâm đáp, không giấu được niềm tự hào khi nhìn chồng mình đã trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu được công nhận rộng rãi trong ngành ẩm thực.
***
Diễm My, giờ đây đã ba tuổi, thừa hưởng trọn vẹn nét đáng yêu của cả cha lẫn mẹ, với đôi mắt sáng thông minh của bố và nụ cười rạng rỡ của mẹ. Cô bé đã bắt đầu thể hiện niềm yêu thích đặc biệt với việc quan sát mẹ làm bánh, thường xuyên đòi được ngồi trên chiếc ghế cao trong bếp để xem mẹ thao tác.
"Con muốn làm bánh giống mẹ," Diễm My nói, đôi tay nhỏ bé nghịch ngợm với một ít bột mì, khiến Diễm Trâm không khỏi bật cười trước sự đáng yêu của con gái.
"Được rồi, con gái của mẹ," Diễm Trâm đáp, kiên nhẫn hướng dẫn con những thao tác đơn giản nhất, cảm nhận được một niềm hạnh phúc khó tả khi nhìn thấy hình ảnh của chính mình thuở nhỏ phản chiếu qua con gái.
Khang, đứng quan sát từ xa, không giấu được nụ cười ấm áp trước khung cảnh gia đình hạnh phúc ấy. Anh nhớ lại chặng đường dài đã đưa anh đến đây — từ một người đàn ông lạnh lùng, chỉ biết vùi đầu vào công việc, đến một người chồng, người cha tràn đầy hạnh phúc, được bao bọc bởi tình yêu thương của gia đình nhỏ mà anh đã dày công xây dựng cùng người phụ nữ anh yêu thương nhất.
***
Cuối tuần đó, cả gia đình cùng nhau đến thăm bà Cẩm, người giờ đây đã ngoài tám mươi tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn, tràn đầy niềm vui mỗi khi được ở bên chắt gái. "Bà ơi, con làm bánh cho bà đây," Diễm My reo lên, mang đến cho bà cố chiếc bánh nhỏ mà cô bé đã tự tay "giúp" mẹ làm.
"Cảm ơn con yêu," bà Cẩm đáp, ánh mắt bà tràn đầy tình yêu thương khi ôm lấy chắt gái vào lòng. "Bà rất vui khi được nếm thử tác phẩm đầu tay của con."
Nhìn cảnh tượng ấm áp ấy, Diễm Trâm không khỏi xúc động trước hành trình dài mà cả gia đình đã cùng nhau trải qua. "Con thực sự biết ơn vì bà đã luôn ở đây, chứng kiến mọi khoảnh khắc quan trọng của gia đình mình," cô nói, ngồi xuống bên cạnh bà Cẩm.
"Bà cũng biết ơn vì có các con," bà Cẩm đáp, nắm chặt tay Diễm Trâm. "Các con đã mang đến cho bà những năm tháng tuổi già ý nghĩa, hạnh phúc nhất mà bà từng có thể tưởng tượng được. Bà tin, mẹ của Việt Khang, nếu còn sống, cũng sẽ tự hào biết bao khi nhìn thấy gia đình nhỏ tràn đầy tình yêu thương này."
***
Buổi chiều hôm đó, khi Diễm My đã ngủ trưa, bà Cẩm kéo Khang ra một góc riêng để trò chuyện, ánh mắt bà đầy sự nghiêm túc pha lẫn niềm vui. "Bà có một việc quan trọng muốn bàn với con," bà nói, giọng bà trang trọng khác thường.
"Có chuyện gì vậy, bà?" Khang hỏi, không giấu được sự tò mò trước thái độ bất thường của bà nội.
"Bà đã quyết định, sẽ chính thức chuyển giao toàn bộ cổ phần còn lại của mình trong công ty cho con," bà Cẩm thông báo, giọng bà đầy sự chắc chắn. "Con đã chứng minh được, trong suốt những năm qua, con hoàn toàn xứng đáng để nắm giữ toàn quyền điều hành chuỗi nhà hàng Cẩm Lương, không chỉ về mặt năng lực, mà còn về mặt đạo đức kinh doanh."
Khang sững người trước quyết định quan trọng ấy. "Bà chắc chắn chứ? Con nghĩ, bà vẫn nên giữ vai trò cố vấn, tiếp tục đồng hành cùng công ty," anh nói, không muốn bà nội cảm thấy bị gạt ra khỏi sự nghiệp mà bà đã dày công xây dựng cả đời.
"Bà đã tám mươi tuổi rồi, con trai à," bà Cẩm đáp, một nụ cười hiền hậu hiện lên trên môi bà. "Đã đến lúc bà nghỉ ngơi, dành trọn thời gian còn lại để tận hưởng hạnh phúc bên gia đình, bên các chắt của mình. Bà tin tưởng tuyệt đối vào con, và bà biết, con sẽ tiếp tục gìn giữ, phát huy những giá trị mà bà cùng ông nội con đã dày công gây dựng."
***
Buổi lễ chuyển giao chính thức được tổ chức trang trọng vài tuần sau đó, với sự chứng kiến của toàn thể hội đồng quản trị cùng những nhân viên cốt cán đã đồng hành cùng công ty suốt nhiều năm qua. "Hôm nay đánh dấu một cột mốc quan trọng trong lịch sử phát triển của chuỗi nhà hàng Cẩm Lương," bà Cẩm phát biểu trước toàn thể mọi người, giọng bà tràn đầy niềm tự hào. "Tôi tin tưởng tuyệt đối, dưới sự dẫn dắt của Việt Khang, công ty sẽ tiếp tục phát triển bền vững, gìn giữ những giá trị cốt lõi mà gia đình chúng tôi đã luôn trân trọng."
Khang, đứng trước toàn thể hội đồng, không giấu được sự xúc động khi chính thức tiếp nhận vai trò chủ tịch hội đồng quản trị. "Con xin hứa, sẽ luôn nỗ lực hết mình để xứng đáng với sự tin tưởng mà bà nội, và cả gia đình đã dành cho con," anh nói, giọng anh nghẹn ngào vì xúc động. "Con sẽ tiếp tục xây dựng công ty theo đúng những giá trị mà gia đình mình đã luôn theo đuổi — sự minh bạch, trách nhiệm, và tình yêu thương chân thành dành cho cộng đồng."
Diễm Trâm, ngồi hàng ghế đầu cùng Diễm My trong vòng tay, không giấu được niềm tự hào khi chứng kiến khoảnh khắc trọng đại ấy của chồng mình. Cô nhớ lại hành trình dài đã đưa cả hai đến đây — từ một bản hợp đồng hôn nhân giả đầy toan tính, đến một gia đình hạnh phúc, một sự nghiệp vững vàng mà cả hai đã cùng nhau xây dựng nên bằng chính tình yêu chân thành và sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
***
Sau buổi lễ, cả gia đình cùng nhau tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà để ăn mừng cột mốc quan trọng này. Kiên cùng Hoài Thu, giờ đây đã kết hôn được một năm, cũng có mặt để chung vui, mang theo cả cậu con trai nhỏ mới chào đời vài tháng trước.
"Chúc mừng cậu," Kiên nói, nâng ly chúc mừng người bạn thân thiết nhất của mình. "Cậu đã đi một chặng đường dài, từ một bếp trưởng lạnh lùng chỉ biết đến công việc, đến một người chồng, người cha, và giờ đây là người đứng đầu cả một cơ nghiệp lớn."
"Tất cả đều nhờ có cậu, và cả Diễm Trâm luôn ở bên cạnh, ủng hộ tớ," Khang đáp, siết chặt vai người bạn đã đồng hành cùng anh qua bao thăng trầm của cuộc sống.
Diễm My, thấy có em bé mới, tò mò tiến đến gần, cẩn thận chạm nhẹ vào bàn tay nhỏ xíu của con trai Kiên và Hoài Thu. "Em bé dễ thương quá," cô bé thốt lên, khiến cả căn phòng bật cười trước sự đáng yêu ấy.
"Con có muốn có em không?" Khang hỏi đùa, liếc nhìn Diễm Trâm với một ánh mắt đầy ẩn ý.
Diễm Trâm đỏ mặt trước câu hỏi bất ngờ ấy, nhưng cũng không giấu được nụ cười. "Có lẽ, đó là điều chúng ta nên bắt đầu suy nghĩ đến," cô nói khẽ, khiến Khang không giấu được sự vui mừng trước gợi ý đầy hy vọng ấy.
***
Buổi tối, khi mọi người đã ra về và Diễm My đã chìm vào giấc ngủ say, Diễm Trâm cùng Khang ngồi bên nhau trên ban công, ngắm nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía dưới. "Em vẫn không thể tin được, chặng đường chúng ta đã đi qua," cô nói, tựa đầu vào vai anh.
"Từ một bản hợp đồng lạnh lùng, đến một gia đình hạnh phúc trọn vẹn như thế này," Khang tiếp lời, siết chặt tay cô. "Anh chưa từng nghĩ, cuộc đời mình lại có thể viên mãn đến vậy."
Họ ngồi đó, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa cuộc sống bận rộn, cả hai đều cảm nhận được sâu sắc rằng, dù hành trình phía trước còn nhiều điều chưa biết, họ đã xây dựng được một nền tảng vững chắc — một gia đình tràn đầy tình yêu thương, một sự nghiệp đáng tự hào, và trên hết, một tình yêu chân thành đã vượt qua mọi ranh giới của một khởi đầu không hề bình thường.
"Cảm ơn em, vì đã đồng ý ký vào bản hợp đồng ấy năm nào," Khang nói khẽ, một nụ cười hoài niệm hiện lên trên môi anh khi nhớ lại khoảnh khắc định mệnh đó. "Nếu không có quyết định táo bạo ấy của em, có lẽ chúng ta đã không bao giờ có cơ hội tìm thấy nhau."
"Em cũng cảm ơn anh," Diễm Trâm đáp, nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi cô. "Vì đã biến một bản hợp đồng công việc thành cả một cuộc đời đáng sống."