Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
8 phút đọc

Chương 7

Chương 7 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Ba tuần sau khi bản hợp đồng chính thức có hiệu lực, cuộc sống của Diễm Trâm và Khang đã dần hình thành một nhịp điệu chung, dù cả hai vẫn cẩn trọng giữ khoảng cách nhất định trong những thời khắc riêng tư. Tiệm bánh Diễm Trâm, nhờ vào danh tiếng lan tỏa từ việc hợp tác với nhà hàng Cẩm Lương, bắt đầu đón nhận lượng khách hàng tăng đáng kể, dần thoát khỏi tình trạng khủng hoảng tài chính trước đây.

"Chị có tin được không, hôm nay chúng ta bán hết sạch trước cả giờ đóng cửa hai tiếng đồng hồ," Hoài Thu thông báo đầy phấn khích khi Diễm Trâm ghé qua tiệm vào buổi chiều. "Nhiều khách hàng nói họ biết đến tiệm mình qua bài viết trên tạp chí ẩm thực về thực đơn mới của nhà hàng Cẩm Lương."

"Thật là một tin tuyệt vời," Diễm Trâm đáp, không giấu được niềm vui trước sự chuyển biến tích cực này. Cô nhìn quanh tiệm bánh với một cảm giác nhẹ nhõm khó tả, nhận ra rằng, quyết định táo bạo ký kết bản hợp đồng dường như đang mang lại những kết quả vượt xa mong đợi ban đầu của cô.

***

Buổi tối cuối tuần đó, Khang đề nghị Diễm Trâm cùng anh đến thăm mẹ cô tại bệnh viện, với lý do chính thức là để củng cố thêm hình ảnh một cặp đôi gắn bó trước những người quen biết của gia đình Trâm. Dù ban đầu có phần do dự, Diễm Trâm cuối cùng cũng đồng ý, dù trong lòng không khỏi lo lắng về việc phải tiếp tục duy trì lời nói dối với mẹ mình.

"Đây là Việt Khang, người mà con đã kể với mẹ," Diễm Trâm giới thiệu khi cả hai bước vào phòng bệnh, cố gắng giữ giọng mình tự nhiên nhất có thể.

Bà Lam, dù sức khỏe vẫn còn yếu sau đợt điều trị gần đây, không giấu được sự vui mừng khi lần đầu gặp mặt người mà con gái mình sắp kết hôn. "Cháu chào bác," Khang nói, cúi đầu lễ phép, tay anh cầm theo một bó hoa tươi cùng một hộp trái cây được lựa chọn cẩn thận.

"Cháu đẹp trai quá," bà Lam nhận xét, ánh mắt bà đầy sự hài lòng khi quan sát Khang. "Diễm Trâm thật may mắn khi tìm được một người đàn ông tận tâm như cháu."

***

Trong suốt buổi thăm viếng, Khang thể hiện một sự chu đáo, ân cần khiến cả Diễm Trâm cũng phải ngạc nhiên — từ việc tự tay gọt trái cây cho bà Lam, đến việc kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện dài về tuổi thơ của Diễm Trâm mà bà kể lại với niềm tự hào của một người mẹ.

"Con bé từ nhỏ đã rất đam mê làm bánh," bà Lam kể, giọng bà đầy sự trìu mến khi nhớ lại những kỷ niệm cũ. "Có lần nó còn lén dùng hết cả tháng lương tiết kiệm của mẹ để mua một chiếc máy trộn bột mới, chỉ vì muốn thử nghiệm một công thức bánh phức tạp mà nó đọc được trong sách."

Diễm Trâm đỏ mặt trước câu chuyện bất ngờ bị mẹ kể ra, trong khi Khang không giấu được nụ cười thích thú. "Nghe có vẻ giống hệt tính cách của cô ấy trong công việc," anh nhận xét, liếc nhìn Diễm Trâm với ánh mắt trìu mến khiến cô không khỏi bối rối.

Khi buổi thăm viếng gần kết thúc, bà Lam nắm lấy tay Khang, ánh mắt bà trở nên nghiêm túc, chân thành. "Bác chỉ có một yêu cầu duy nhất," bà nói. "Hãy chăm sóc con gái bác thật tốt. Nó đã hy sinh rất nhiều vì gia đình, đến mức đôi khi quên mất việc chăm sóc cho chính bản thân mình."

Khang gật đầu, giọng anh trở nên nghiêm túc khác thường. "Cháu hứa, bác ạ. Cháu sẽ luôn ở bên cạnh, chăm sóc cho Diễm Trâm hết mực." Lời hứa ấy, dù được thốt ra trong bối cảnh của một vở kịch được dàn dựng cẩn thận, lại mang một sự chân thành đến mức chính Diễm Trâm cũng không thể phân biệt được đâu là ranh giới giữa diễn xuất và cảm xúc thật sự.

***

Trên đường trở về, Diễm Trâm im lặng nhìn ra cửa sổ xe, tâm trí cô rối bời trước những gì vừa chứng kiến. "Cảm ơn anh, vì hôm nay," cô nói cuối cùng, phá vỡ sự im lặng kéo dài. "Mẹ tôi thực sự rất vui."

"Không có gì," Khang đáp, giọng anh nhẹ nhàng hơn thường lệ. "Tôi cũng rất vui khi được gặp mẹ cô. Bà là một người phụ nữ tuyệt vời."

"Lời hứa lúc nãy của anh..." Diễm Trâm ngập ngừng, không chắc nên hỏi tiếp hay không. "Anh nói vậy chỉ để mẹ tôi yên tâm thôi phải không?"

Khang im lặng một lúc lâu trước khi trả lời, ánh mắt anh vẫn tập trung vào con đường phía trước nhưng giọng anh trở nên trầm ngâm. "Tôi không chắc nữa," anh thành thật đáp. "Ban đầu có lẽ đúng là vậy. Nhưng càng dành nhiều thời gian bên cô, tôi càng khó phân biệt được đâu là ranh giới giữa những gì tôi nói vì hợp đồng, và những gì tôi thực sự cảm nhận."

Lời thú nhận ấy khiến trái tim Diễm Trâm đập rộn ràng, nhưng cô cũng cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ đang len lỏi trong lòng — sợ rằng, nếu để bản thân thực sự đắm chìm vào những cảm xúc này, cô sẽ phải đối mặt với một nỗi đau lớn hơn nhiều khi bản hợp đồng kết thúc, khi mọi thứ giữa họ buộc phải quay trở lại đúng như những gì đã được quy định trên giấy tờ ban đầu.

"Tôi nghĩ, chúng ta nên tập trung vào việc hoàn thành tốt vai trò của mình theo đúng hợp đồng," cô nói, cố gắng giữ giọng mình vững vàng dù trong lòng đầy mâu thuẫn. "Sẽ an toàn hơn cho cả hai, nếu chúng ta không để mọi chuyện trở nên phức tạp thêm."

Khang im lặng một lúc lâu trước khi đáp, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi con đường phía trước. "Cô nói đúng," anh cuối cùng đồng ý, dù giọng anh có phần miễn cưỡng. "Tôi sẽ cố gắng giữ mọi thứ trong khuôn khổ chuyên nghiệp."

Nhưng cả hai đều hiểu, lời hứa ấy khó có thể thực hiện trọn vẹn, khi những cảm xúc đã bắt đầu nảy nở không thể dễ dàng bị dập tắt chỉ bằng một quyết định lý trí đơn thuần.

***

Vài ngày sau, khi Diễm Trâm đang làm việc muộn tại bếp nhà hàng để hoàn thiện một công thức mới, Kiên tình cờ bắt gặp cô đang xem lại những bức ảnh cũ trên điện thoại — những bức ảnh chụp cùng Khang trong buổi thăm viếng mẹ cô tại bệnh viện.

"Cô đang xem gì vậy?" Kiên hỏi, tò mò liếc nhìn qua vai cô.

Diễm Trâm vội tắt màn hình điện thoại, hơi lúng túng trước sự xuất hiện bất ngờ. "Không có gì đâu," cô đáp, cố gắng giữ giọng mình bình thản.

Kiên nhìn cô với ánh mắt dò xét, nhưng không gặng hỏi thêm. "Tôi để ý thấy, gần đây bếp trưởng có vẻ vui vẻ hơn hẳn," anh nhận xét, giọng anh đầy ẩn ý. "Không còn cái vẻ lạnh lùng, xa cách như trước đây nữa. Tôi nghĩ, cô đã mang lại một sự thay đổi tích cực cho anh ấy."

"Tôi không nghĩ mình có công lao gì nhiều đâu," Diễm Trâm đáp, cố gắng giảm nhẹ tầm quan trọng của nhận xét ấy, dù trong lòng không khỏi cảm thấy một niềm vui thầm kín trước lời khen ấy.

"Cô đừng quá khiêm tốn," Kiên nói, mỉm cười thân thiện. "Tôi đã làm việc với anh ấy đủ lâu để nhận ra sự khác biệt. Dù mối quan hệ giữa hai người bắt đầu như thế nào đi nữa, tôi nghĩ, nó đang mang lại điều gì đó thực sự tốt đẹp cho cả hai."

Lời nhận xét chân thành ấy khiến Diễm Trâm không khỏi suy nghĩ nhiều hơn về những gì đang thực sự diễn ra giữa cô và Khang, về việc liệu ranh giới giữa vai diễn và cảm xúc thật có còn ý nghĩa gì nữa hay không, khi cả những người xung quanh cũng bắt đầu nhận thấy một sự thay đổi mà chính bản thân cô cũng không thể phủ nhận.

Tối hôm đó, khi Diễm Trâm trở về căn hộ, cô thấy Khang đang chuẩn bị một bữa tối đơn giản trong bếp, điều mà anh hiếm khi làm cho riêng bản thân mình sau một ngày dài làm việc căng thẳng tại nhà hàng. "Anh nấu ăn cho mình à?" cô hỏi, hơi ngạc nhiên trước khung cảnh bất ngờ ấy.

"Tôi nấu cho cả hai chúng ta," Khang đáp, không ngước lên khỏi chảo đang xào rau. "Tôi nghĩ, cô cũng chưa ăn tối, và có lẽ cả hai chúng ta đều cần một bữa ăn tử tế sau một ngày dài."

Diễm Trâm ngồi xuống bàn ăn, quan sát Khang di chuyển thành thạo trong gian bếp nhỏ của căn hộ, một sự khéo léo hoàn toàn khác với vẻ nghiêm nghị anh thường thể hiện tại nhà hàng. "Tôi không biết anh cũng thích nấu ăn ở nhà," cô nhận xét.

"Đây là một trong số ít khoảnh khắc tôi thực sự cảm thấy thư giãn," Khang đáp, bày món ăn ra đĩa với sự tỉ mỉ quen thuộc. "Không có áp lực từ khách hàng, từ đánh giá của giới phê bình, chỉ đơn giản là nấu vì niềm vui."

Bữa tối diễn ra trong một bầu không khí ấm cúng, tự nhiên hơn hẳn những gì Diễm Trâm từng trải nghiệm kể từ khi chuyển đến sống cùng Khang. Cả hai trò chuyện về đủ thứ chuyện không liên quan đến công việc hay hợp đồng — những bộ phim yêu thích, những chuyến du lịch từng mơ ước, những kỷ niệm nhỏ nhặt nhưng đáng nhớ của tuổi thơ. Đó là lần đầu tiên, Diễm Trâm cảm nhận được rằng, có lẽ cô đang không chỉ đóng một vai diễn, mà đang thực sự bắt đầu xây dựng một điều gì đó chân thật với người đàn ông ngồi đối diện mình, một điều mà cả bản hợp đồng lẫn lý trí của cô đều chưa sẵn sàng gọi tên.

Đã sao chép liên kết chương