Chương 11
Chương 11 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Hai tuần sau cuộc đối thoại thẳng thắn giữa Khang và Yến Chi, mọi thứ dường như đã lắng xuống, cho phép Diễm Trâm và Khang tận hưởng một khoảng thời gian bình yên hiếm hoi để vun đắp mối quan hệ đang ngày càng sâu sắc giữa họ. Nhưng sự bình yên ấy chỉ là tạm thời, khi ông Phát, không cam lòng trước thất bại của cuộc kiểm toán trước đó, đã âm thầm thuê một thám tử tư để điều tra kỹ lưỡng hơn về mối quan hệ giữa hai người.
"Tôi tìm thấy một vài điều đáng chú ý," người thám tử báo cáo với ông Phát trong một cuộc gặp bí mật tại văn phòng riêng của ông. "Cô Ngô Diễm Trâm chuyển đến sống tại căn hộ của ông Lương Việt Khang chỉ đúng một tuần sau khi cả hai công bố đính hôn. Trước đó, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy hai người từng hẹn hò hay quen biết nhau lâu dài."
Ông Phát nhíu mày, ánh mắt ông ta ánh lên một sự hài lòng đầy toan tính. "Tiếp tục điều tra sâu hơn," ông ra lệnh. "Tôi muốn biết chính xác, liệu có tồn tại bất kỳ văn bản, thỏa thuận nào giữa hai người hay không."
***
Trong khi đó, tại nhà hàng Cẩm Lương, Kiên ngày càng trở nên tò mò hơn trước những chi tiết nhỏ mà anh vô tình nhận ra trong cách Khang và Diễm Trâm tương tác với nhau. Dù cả hai đã trở nên gần gũi, tự nhiên hơn rất nhiều, đôi khi vẫn có những khoảnh khắc mà Kiên bắt gặp một sự ngập ngừng, thận trọng kỳ lạ giữa họ, như thể vẫn còn một bí mật nào đó chưa được tiết lộ hoàn toàn.
"Anh có bao giờ tự hỏi, tại sao mọi chuyện giữa anh và Diễm Trâm lại diễn ra nhanh đến vậy không?" Kiên hỏi thẳng thắn trong một buổi tối muộn, khi cả hai đang cùng nhau kiểm tra lại kho nguyên liệu sau giờ làm việc.
Khang ngừng tay, quay sang nhìn người bạn đồng nghiệp thân thiết nhất của mình. "Cậu đang cố hỏi điều gì vậy, Kiên?" anh hỏi, giọng anh cẩn trọng.
"Tôi chỉ muốn biết sự thật thôi," Kiên đáp, ánh mắt anh chân thành nhưng kiên quyết. "Tôi coi anh như anh em, và tôi nghĩ, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng xứng đáng được biết. Đặc biệt là khi tôi thấy chú Phát ngày càng có những động thái đáng ngờ gần đây."
***
Khang im lặng một lúc lâu, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định tiết lộ sự thật cho người bạn đáng tin cậy nhất của mình. "Được," anh cuối cùng đáp, giọng anh trở nên nghiêm túc. "Tôi sẽ kể cho cậu nghe toàn bộ sự thật, nhưng cậu phải hứa giữ bí mật tuyệt đối."
Kiên gật đầu chắc chắn, và Khang bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện — từ điều khoản trong di chúc của bà nội, đến quyết định đề nghị Diễm Trâm một bản hợp đồng hôn nhân giả, và cả những cảm xúc chân thật đã dần nảy sinh giữa cả hai kể từ đó.
"Vậy ban đầu đây chỉ là một thỏa thuận," Kiên nói, không giấu được sự ngạc nhiên trước toàn bộ câu chuyện. "Nhưng bây giờ..."
"Bây giờ mọi thứ đã khác," Khang khẳng định, giọng anh chân thành. "Tôi thực sự yêu Diễm Trâm, không còn liên quan gì đến chuyện thừa kế hay bản hợp đồng ban đầu nữa."
Kiên im lặng một lúc, xử lý toàn bộ thông tin bất ngờ vừa nhận được. "Tôi hiểu," anh cuối cùng nói. "Và tôi mừng vì anh đã tìm được hạnh phúc thật sự. Nhưng anh cần phải cẩn trọng hơn nữa, Khang. Nếu chú Phát phát hiện ra sự thật này, ông ấy sẽ không ngần ngại dùng nó để hủy hoại mọi thứ anh đang có."
***
Lời cảnh báo chân thành của Kiên khiến Khang càng thêm cảnh giác. Anh biết rõ, thời hạn thừa kế đang đến gần, và mỗi ngày trôi qua đều tiềm ẩn nguy cơ bị phát hiện cao hơn. "Tôi sẽ cẩn trọng hơn," anh hứa. "Nhưng tôi cũng không muốn giấu Diễm Trâm mãi trong bóng tối của sự lo lắng này. Cô ấy xứng đáng được sống một cuộc sống bình yên, không phải lúc nào cũng phải dè chừng từng lời nói, từng hành động."
"Vậy anh định làm gì?" Kiên hỏi, tò mò trước kế hoạch tiếp theo của bạn mình.
"Tôi đang nghĩ đến việc cầu hôn thật sự," Khang thổ lộ, một sự quyết tâm mới mẻ hiện rõ trong ánh mắt anh. "Không phải vì hợp đồng, mà vì tôi thực sự muốn dành cả cuộc đời còn lại bên cô ấy. Nếu chúng tôi chính thức kết hôn vì tình yêu thật sự, thì dù chú Phát có phát hiện ra nguồn gốc ban đầu của mối quan hệ này, nó cũng không còn quan trọng nữa."
Kiên mỉm cười, vỗ vai người bạn thân thiết với một sự ủng hộ chân thành. "Đó là một kế hoạch tuyệt vời," anh nói. "Tôi tin, Diễm Trâm sẽ rất hạnh phúc khi nghe điều đó. Nhưng anh cần chọn đúng thời điểm, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ, không để chú Phát có cơ hội phá hoại khoảnh khắc quan trọng ấy."
Khang gật đầu, trong lòng đã bắt đầu hình thành những kế hoạch cụ thể cho một lời cầu hôn thực sự, xuất phát từ chính trái tim mình, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ điều khoản hợp đồng nào nữa.
***
Trong khi đó, người thám tử được ông Phát thuê tiếp tục đào sâu vào quá khứ tài chính của Diễm Trâm, phát hiện ra khoản tiền lớn bất thường được chuyển vào tài khoản của cô đúng vào thời điểm cô ký kết hợp đồng thuê nhân sự với nhà hàng Cẩm Lương. "Số tiền này lớn hơn rất nhiều so với mức lương thông thường của một cố vấn bánh ngọt bán thời gian," người thám tử báo cáo, đưa ra bảng sao kê ngân hàng mà ông ta đã thu thập được thông qua những mối quan hệ không chính thức.
Ông Phát nghiên cứu kỹ lưỡng tài liệu, một nụ cười đắc thắng dần hiện lên trên môi ông ta. "Đây chính là bằng chứng tôi cần," ông nói, giọng ông đầy sự hài lòng. "Giờ tôi chỉ cần tìm cách công bố thông tin này vào đúng thời điểm gây bất lợi nhất cho Việt Khang."
"Ông định làm gì với thông tin này?" người thám tử hỏi, tò mò trước kế hoạch của ông chủ mình.
"Chưa phải lúc," ông Phát đáp, cất tài liệu vào một chiếc két sắt riêng trong văn phòng. "Tôi sẽ chờ đến đúng thời điểm hội đồng quản trị họp mặt để chính thức phê duyệt quyền thừa kế, khi đó, một đòn tấn công bất ngờ sẽ mang lại hiệu quả lớn nhất."
***
Không hề hay biết về âm mưu đang được âm thầm chuẩn bị, Diễm Trâm và Khang tiếp tục vun đắp mối quan hệ của mình trong những ngày tiếp theo. Một buổi tối, khi cả hai cùng nhau dạo bộ dọc bờ sông gần tòa nhà Zenith sau giờ làm việc, Khang bất ngờ dừng lại, kéo Diễm Trâm ngồi xuống một chiếc ghế đá nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh đèn thành phố.
"Có chuyện gì vậy?" Diễm Trâm hỏi, hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi lộ trình bất ngờ.
"Không có gì," Khang đáp, mỉm cười bí ẩn. "Tôi chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này cùng cô một chút." Anh nắm lấy tay cô, ngắm nhìn dòng sông trôi chảy trong im lặng đầy ý nghĩa. "Cô có bao giờ nghĩ về tương lai của chúng ta chưa? Sau khi bản hợp đồng chính thức kết thúc?"
Diễm Trâm im lặng một lúc, cân nhắc câu hỏi nghiêm túc ấy. "Tôi có nghĩ đến," cô thành thật đáp. "Nhưng tôi cũng sợ, không biết liệu những gì chúng ta đang có bây giờ có thể tồn tại lâu dài hay không, khi nó bắt đầu từ một nền tảng không hoàn toàn tự nhiên."
"Tôi hiểu nỗi lo lắng đó," Khang nói, siết chặt tay cô với một sự trấn an chân thành. "Nhưng tôi tin, cách chúng ta bắt đầu không quan trọng bằng cách chúng ta chọn tiếp tục. Và tôi chọn tiếp tục cùng cô, không phải vì bất kỳ điều khoản nào, mà vì tôi thực sự muốn như vậy."
Lời khẳng định chân thành ấy khiến trái tim Diễm Trâm ấm áp, xua tan phần nào những lo lắng đang len lỏi trong lòng cô về một tương lai còn nhiều bất định phía trước.
"Vậy còn chuyện tiệm bánh của tôi thì sao?" cô hỏi, muốn hiểu rõ hơn về những dự định của Khang. "Tôi không muốn từ bỏ những gì mẹ tôi đã gây dựng, dù cuộc sống của tôi có thay đổi thế nào đi nữa."
"Tôi sẽ không bao giờ yêu cầu cô từ bỏ tiệm bánh," Khang đáp ngay lập tức, giọng anh chắc chắn. "Ngược lại, tôi nghĩ, chúng ta có thể tìm cách kết hợp cả hai — có lẽ, tiệm bánh Diễm Trâm có thể trở thành một thương hiệu độc lập, hợp tác lâu dài với chuỗi nhà hàng Cẩm Lương, thay vì chỉ đơn thuần là mối quan hệ cố vấn tạm thời như hiện tại."
Ý tưởng ấy khiến Diễm Trâm không khỏi hào hứng. "Đó là một ý tưởng tuyệt vời," cô nói, ánh mắt cô sáng lên trước viễn cảnh mới mẻ ấy. "Tôi luôn mong muốn tiệm bánh của mẹ có thể phát triển xa hơn, nhưng chưa từng nghĩ đến khả năng hợp tác quy mô lớn như vậy."
"Chúng ta có thể bàn bạc kỹ hơn về kế hoạch này sau," Khang nói, mỉm cười trước sự hào hứng của cô. "Nhưng trước mắt, tôi chỉ muốn cô biết, dù tương lai có ra sao, tôi sẽ luôn ủng hộ những ước mơ, đam mê của cô, không chỉ với tư cách một đối tác kinh doanh, mà với tư cách một người thực sự trân trọng và yêu thương cô."
Họ ngồi bên nhau thêm một lúc lâu, ngắm nhìn dòng sông lấp lánh dưới ánh đèn thành phố, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa những lo toan, thử thách đang chờ đợi ở phía trước, cả hai đều cảm nhận được một niềm tin vững chắc rằng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, tình cảm chân thành giữa họ sẽ đủ sức mạnh để vượt qua tất cả.