Mốc Nước Thứ Mười Ba
9 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Mốc Nước Thứ Mười Ba

An trở về Hạ Lưu khi nước đã tràn qua rãnh thoát ở phố Sậy. Không ngập đến đầu gối, nhưng đủ làm xe máy chết máy và giấy tờ trong nhà ẩm mốc. Cư dân đứng trên bậc cửa, nhìn những đoàn xe Tân Giang đi qua với loa thông báo di dời.

“Không được để người dân đi vào tuyến nam,” An nói.

Khôi hỏi: “Vì sao?”

“Tuyến nam là nơi họ đang mở cửa số ba. Nước sẽ dồn vào đó.”

Nam cầm bộ đàm. “Tôi sẽ gọi trung tâm.”

“Anh còn quyền truy cập?”

“Tạm thời.”

“Vậy dùng để gửi bản đồ thật, không phải bản đồ đỏ.”

Nam không đáp. Anh bật thiết bị, nhưng kênh liên lạc trả về một chuỗi ký tự lạ. Mật khẩu của anh đã bị khóa.

“Họ tước quyền của tôi.”

“Nhanh thế?” Khôi hỏi.

“Họ biết chúng ta có mẫu.”

Bích gọi từ xe phía sau. “Tớ vừa phát hiện mọi tệp trên máy chủ trung tâm bị đổi thời gian. Nếu không có bản sao ngoài mạng, toàn bộ bằng chứng sẽ biến mất.”

An nhìn dòng nước trượt qua mặt đường. “Mốc 13.”

“Cậu muốn dùng cái mốc cơ học để cứu cả hệ thống?”

“Nó vẫn ghi thật.”

Họ đưa xe tới bến cũ, lấy xuồng của Khôi. Nước đã dâng nhanh, cuốn theo cành cây và túi nylon. Khôi cho máy chạy hết công suất, nhưng vẫn phải tránh các dòng xoáy do cửa cống tạo ra.

Mốc 13 hiện ra dưới một lớp nước mới. Kim đỏ chạm 3,02 mét. An so sánh với RiverEye trên điện thoại: 2,61.

“Chênh lệch bốn mươi mốt phân,” cô nói.

“Đủ để một khu phố chết đuối.”

An mở nắp trụ, thấy đèn trắng vẫn sáng. Cô nối thiết bị đọc ngoài vào cổng cũ. Màn hình hiện biểu đồ áp suất, nhưng một nửa dữ liệu bị mã hóa.

“Có thể tải trực tiếp ra thẻ nhớ,” Nam nói.

“Không có thẻ.”

Khôi lấy chiếc máy ghi âm chống nước. “Dùng cái này?”

“Nó chỉ ghi âm.”

“Mốc 13 phát tiếng van. Ghi lại đủ để chứng minh có thay đổi.”

An gật. Cô bật máy. Trong lòng trụ vang tiếng ù đều, xen những tiếng click cách nhau mười ba giây. Bích đặt micro xuống gần nắp, quay cảnh kim nước.

Một người phụ nữ từ ngôi nhà sát kênh gọi với:

“Cô ơi, nước vào bếp rồi!”

An nhìn quanh. Ba căn nhà thấp nhất đã ngập. Người dân tự khiêng tủ lạnh lên giường. Không ai nhận được hướng dẫn ngoài loa chung.

“Khôi, đưa mọi người lên trường tiểu học.”

“Đường nam bị chặn.”

“Đi bằng kênh.”

Khôi cho xuồng cập bờ. An cùng Phúc, người đã theo họ tới bến, đưa từng gia đình lên. Phúc ghi tên trẻ em, người già và người cần thuốc. Bà Hạnh ở trường mở phòng y tế tạm.

Trong lúc đó, Bích phát trực tiếp từ điện thoại dự phòng. Cô không nói công ty nào, chỉ đọc số liệu đối chiếu:

“Mốc cơ học ghi 3,02 mét. RiverEye ghi 2,61. Hai thiết bị cùng lưu vực không thể lệch hơn bốn mươi phân mà không có lý do công bố.”

Tín hiệu mạng chập chờn. Người xem tăng từ vài trăm lên vài nghìn. Những cư dân khác gửi ảnh cửa số ba, ảnh nước đục, ảnh nhân viên Tân Giang di chuyển thiết bị.

Một bình luận hiện lên: Cô đang kích động dân chống chính quyền.

Bích đọc được nhưng không phản ứng. “Số liệu sẽ tự nói.”

An không chắc số liệu có thể nói khi người giữ máy chủ đang xóa nó.

Khôi trở về, áo ướt sũng. Anh đặt một đứa bé bị sốt lên ghế.

“Gia đình nó kẹt ở tầng trệt.”

An lấy nhiệt kế, gọi bà Hạnh. Khôi nhìn cô, chợt hỏi:

“Nếu mình cứu được khu này, những khu khác sẽ chịu nước thay?”

An dừng tay. “Có thể.”

“Vậy chúng ta đang làm gì?”

“Mua thời gian.”

“Mua bằng cách nào?”

“Đưa người ra trước, rồi tìm đường mở khác.”

Nam xuất hiện ở cửa trường. Anh mang một bộ điều khiển cũ, mặt tái vì mệt.

“Tôi truy cập được kênh bảo trì. Có một van phụ dẫn nước về hồ điều hòa phía tây.”

“Hồ đó đang dùng cho dự án Tân Giang,” An nói.

“Đúng. Nhưng dung tích còn một phần ba.”

“Nếu dồn nước vào đó?”

“Hồ tràn. Tòa nhà mẫu có thể bị ngập.”

“Không có người ở đó?”

“Có công nhân và thiết bị.”

Khôi hỏi: “Và phía Bờ Bắc?”

“Có thể giảm mực nước mười lăm phân.”

An nhìn bản đồ. Mười lăm phân đủ cứu tầng trệt trong một giờ, không đủ cho trận lũ nếu van chính tiếp tục mở.

“Cửa số ba có thể đóng từ đâu?”

Nam chỉ vào một điểm dưới đập. “Tại khoang rỗng. Nhưng khóa cơ cần người vận hành.”

“Chúng ta sẽ vào.”

Khôi lắc đầu. “Khí hóa chất.”

“Có mặt nạ, bộ đo khí, dây cứu hộ.”

“Và nếu cửa tự khóa?”

“Thì anh kéo chúng tôi ra.”

Khôi nhìn cô, giọng thấp. “Cô coi tôi là dây cứu hộ à?”

“Tôi coi anh là người hiểu nước.”

Anh nhìn sang đứa bé đang ngủ, rồi gật.

Trước khi vào khoang, An nhận một cuộc gọi từ Duy. Cô bật loa.

“Cô đang phát dữ liệu chưa được xác minh,” Duy nói. “Dừng ngay.”

“Ông có thể công bố dữ liệu thật.”

“Cô đang gây hoảng loạn.”

“Người dân đã ngập. Hoảng loạn không đến từ tôi.”

“Cô muốn gì?”

“Mở toàn bộ log RiverEye, công khai bản đồ và dừng di dời.”

Duy cười khẽ. “Cô nghĩ thành phố có thể vận hành bằng sự thật thô ráp? Có những quyết định cần người chịu trách nhiệm thay cho đám đông.”

“Cha tôi đã chịu trách nhiệm thay ông.”

Đầu dây im lặng. An nghe thấy tiếng bút gõ vào bàn ở phía bên kia.

“Cha cô tự chọn,” Duy nói.

“Ông ấy chọn cứu bệnh viện. Còn ông chọn lấy đất.”

“Cô không biết tôi đã cứu bao nhiêu người.”

“Vậy hãy mở hồ sơ.”

Duy cúp máy.

An cùng Khôi, Nam và một thành viên đội cứu hộ xuống khoang. Nước đã ngập tới bậc thứ ba. Khí đo báo an toàn tạm thời. Cửa bồn hóa chất rung liên tục.

Nam dẫn đường tới van số ba. Trên tay van có khóa mới, khắc mã DQD-01. An dùng chìa khóa bán nguyệt, nhưng ổ khóa bị hàn thêm một lớp.

“Không mở được,” cô nói.

Khôi dùng dụng cụ cắt, tia lửa bắn tung tóe. Một đường ống phía trên nứt ra, nước hóa chất phun xuống.

Nam kéo An tránh, nhưng một mảnh kim loại cắt vào vai Khôi.

“Khôi!”

“Không sao.”

Máu hòa vào nước, đỏ nhạt rồi tan. An siết dây cứu hộ quanh anh.

“Anh bị thương rồi.”

“Cô đóng van đi.”

An nhìn khóa. Cô nhớ câu cha trong băng: Mốc nước không biết thương ai. Cô dùng chiếc chìa khóa không phải để mở ổ, mà đập mạnh vào phần hàn. Kim loại nứt. Nam lấy thanh sắt bẩy. Khóa bung ra.

Van xoay nửa vòng rồi kẹt. Nước trong đường ống dừng lại, nhưng kim áp suất vẫn tiến vào vùng đỏ.

“Có van thứ hai,” Nam nói. “Ở phía sau bồn.”

Khôi đặt tay lên vai bị thương. “Đi.”

Họ vừa bước tới thì toàn bộ đèn trong khoang chuyển trắng.

Một tiếng bíp dài vang lên.

Trên bảng điều khiển, dòng chữ hiện rõ: CHU KỲ 13 ĐÃ KÍCH HOẠT.

Ngoài kia, loa thành phố đồng loạt phát cảnh báo cấp năm.

An biết trận nước lớn đã bắt đầu.

Khôi quay lại phòng điều khiển, nhưng An kéo anh dừng ở cửa. “Đường này không an toàn.”

“Vậy cô có đường khác?”

“Tuyến bảo trì phía đông. Có thể vòng qua máy bơm.”

“Tôi biết tuyến đó. Bị lấp.”

“Không hoàn toàn. Phúc tìm thấy bản đồ.”

Phúc trải bản đồ trên mui xe. Bản vẽ do một công nhân cũ gửi, có ghi chú bằng bút xanh: “hộp cống — sau cột điện số 8”. Họ đi qua con hẻm ngập, đếm từng cột điện. Cột số 8 nằm sau một bức tường gạch mới xây.

An dùng thước gõ nền. Một mảng đất phát ra tiếng rỗng. Khôi và Phúc đào, lộ nắp bê tông. Bên dưới là đường cống cũ, đủ rộng cho hai người cúi đi.

“Nếu mở đường này, nước sẽ chạy sang hồ tự nhiên,” Nam nói. “Nhưng hồ đã bị san lấp.”

“Dưới nền tòa nhà mẫu còn khoang rỗng,” An đáp.

Họ không có thời gian tranh luận. Bích giữ máy phát trực tiếp, cư dân gửi từng ảnh mực nước. An gọi cho bà Hạnh, yêu cầu trường tiểu học chuyển lên tầng hai. Bà không hỏi vì sao, chỉ bắt đầu gõ cửa từng phòng.

Trong cống, tiếng nước vọng như tiếng người nói ở phòng bên. An chạm tay lên tường, thấy những vạch đo cũ. Mỗi vạch mang ngày tháng, có một vạch bị cào sâu: 12.09.

Nam đứng trước vạch, nói: “Cha cô đã đi qua đây.”

“Anh chắc?”

“Ông ấy dùng sơn đỏ để đánh dấu đường thoát.”

An nhìn về phía trước. Một mũi tên đỏ vẫn còn.

Họ tới một cửa van tay. Khóa đã bị tháo, nhưng bánh răng kẹt. Khôi dùng xà beng, An nhúng tay vào nước để cảm nhận hướng chảy. Nước đang kéo về phía khu nhà dân, không phải hồ.

“Nếu mở sai, chúng ta đẩy nước vào phố,” cô nói.

“Cô đọc được hướng bằng tay?”

“Không. Tôi đọc lực kéo.”

An thử xoay một phần. Bánh răng chuyển, nước đổi chiều nhẹ. Từ xa vang tiếng còi, báo một đợt xả mới.

Nam nhìn đồng hồ: “Còn mười phút trước khi cửa số ba mở hết.”

“Vậy phải mở tuyến cống.”

Khôi và An cùng kéo. Bánh răng chuyển thêm, một dòng nước lớn lao qua, kéo theo rác và bùn. Họ phải bám dây để không bị cuốn.

Bích ở ngoài nhận được video từ người dân: nước trong phố Sậy giảm vài phân. Cô đọc trực tiếp, giọng run vì mệt nhưng không dừng.

“Dữ liệu cộng đồng xác nhận một van cũ vừa được mở. Người dân không biết ai mở, nhưng họ biết nước đã đổi hướng.”

Ngay lúc ấy, một tiếng nổ vang trong cống. Mảng trần sập ở phía sau, chặn đường về.

Phúc quát qua bộ đàm: “Chị An, nước đang tăng phía đông!”

“Giữ mọi người lên tầng hai!”

“Còn chị?”

“Chị sẽ ra bằng cửa hồ.”

Nam chỉ lối phía trước. “Có một cửa thoát lên tòa nhà mẫu.”

“Tòa nhà đang ngập.”

“Nhưng tầng ba còn khô.”

Khôi chạm vai An. “Đi.”

Họ chạy trong cống, nước dâng tới hông. An nghe tiếng máy bơm phía trên chuyển tốc độ. Mỗi vòng quay làm cống rung.

Khi tới cửa thoát, ổ khóa bị hàn. Khôi dùng bình khí cắt, An giữ dây. Một luồng khí nóng làm cả hai lùi lại.

Cửa bật. Họ leo lên tầng hầm tòa nhà mẫu, nơi nước cuộn quanh xe nâng. Khôi tìm thang thoát, An nhìn qua kính vỡ.

Trên tường đối diện, một bảng quảng cáo hiện slogan “Tân Giang — nơi nước trở thành giá trị”. Dòng chữ bị nước che một nửa.

An bật máy quay, nói thẳng vào ống kính:

“Đây là tầng hầm của công trình vừa được dùng làm hồ điều hòa. Nước không tự vào. Nó được dẫn tới đây qua cống cũ. Mọi người hãy nhìn dấu van trên tường.”

Bích truyền hình ảnh. Hàng nghìn người xem thấy An đứng giữa tầng hầm ngập, phía sau là logo dự án.

Một người bình luận hỏi: “Cô có sợ bị bắt không?”

An trả lời: “Có. Nhưng tôi sợ hơn việc người khác bị bắt sống trong chính ngôi nhà của họ.”

Khôi kéo cô lên tầng ba. Từ cửa sổ, họ nhìn thấy Bờ Bắc chìm trong ánh đèn đỏ.

Nam gọi: “Cửa số ba đã mở hết.”

An nhìn đồng hồ nước trên Mốc 13. Kim đỏ tiến tới 3,17.

Trận lũ lớn không còn ở phía trước. Nó đang ở ngay dưới chân họ.

Đã sao chép liên kết chương