Mốc Nước Thứ Mười Ba
9 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Mốc Nước Thứ Mười Ba

Mạng quan sát của cư dân Bờ Bắc được lập trong một buổi chiều. Không ai gọi đó là phong trào, vì những từ lớn thường khiến người ta sợ. Họ chỉ chia nhau đứng ở các cống, chụp mực nước bằng thước tự chế, ghi thời gian lên giấy rồi gửi cho Bích.

Phúc lập một bảng tính, màu xanh cho mực nước thật, màu đỏ cho số RiverEye. Mỗi khi chênh lệch vượt mười phân, cậu phát cảnh báo trong nhóm.

“Chị xem,” Phúc nói, chỉ vào màn hình. “Trạm chín vừa hạ 18 phân nhưng người dân ở phố Sậy báo nước dâng.”

An kiểm tra. Một cảm biến quang học khác đã được kích hoạt trong hệ thống. Mô hình tự động tiếp tục hạ số.

“Họ không cần người lái nữa,” cô nói. “Phần mềm đang làm thay.”

Khôi đặt túi cứu hộ xuống. “Vậy phải tắt từ nguồn.”

“Nguồn nằm trong Trung tâm Điều hành.”

“Nam có thể vào không?”

Nam lắc đầu. “Thẻ của tôi bị vô hiệu.”

“Còn đường nào?”

“Có phòng máy phụ dưới quảng trường. Người lập hệ thống từng dành một cửa bảo trì cho trường hợp mất điện.”

An nhìn anh. “Anh không nói từ đầu.”

“Tôi sợ cô dùng nó.”

“Tôi sợ người dân ngập.”

“Hai nỗi sợ không loại trừ nhau.”

Họ đi tới quảng trường theo đường hầm thoát nước. Cửa bảo trì bị che bởi một bảng quảng cáo “Tân Giang — cuộc sống bên dòng nước”. Phúc dùng xà beng cạy bảng, để lộ nắp thép.

Bên dưới là cầu thang trơn, nước chảy từ các khe tường. Khôi buộc dây cứu hộ quanh thắt lưng An.

“Nếu trượt, kéo ba lần.”

“Nếu anh trượt?”

“Tôi kéo hai lần.”

Phòng máy phụ chứa hàng chục tủ mạng. Đèn xanh nhấp nháy, nhưng một tủ đã bị mở. Dây tín hiệu từ RiverEye nối vào bộ máy chủ mới có tem Tân Giang.

An cắm thiết bị của B-13. Màn hình hiện nhật ký lệnh. Có một tác vụ tự động tên “recovery_event_13”, bắt đầu lúc 4 giờ 59 và không có người sở hữu.

“Họ lập một sự kiện giả rồi để hệ thống tự chạy,” Nam nói.

“Xóa được không?”

“Nếu xóa, toàn bộ cảnh báo mất.”

“Không xóa. Tách nó khỏi dữ liệu thật.”

An tạo một kênh độc lập, chuyển số đo từ Mốc 13 và các trạm cơ học vào. Việc này cần mã quyền quản trị. Nam nhập mã cũ, nhưng hệ thống yêu cầu xác nhận từ người ký cuối cùng.

“Người ký cuối cùng là DQD-01,” An nói.

“Mã đó ở đâu?”

“Trên chiếc nhẫn?” Phúc hỏi.

Nam lắc đầu. “Không. DQD-01 là tài khoản, không phải mã.”

Bích gửi tin nhắn: “Tớ có ảnh chiếc nhẫn. Trên mặt trong khắc 1309.”

An nhập 1309. Hệ thống mở.

Một màn hình mới hiện ra, hiển thị luồng dữ liệu thô. RiverEye thật và RiverEye đã chỉnh sửa tách làm hai cột. Cột chỉnh sửa có chú thích màu xám: “để phục vụ mô hình thu hồi”.

“Chụp lại,” An nói.

Phúc quay video từng màn hình. Bích phát trực tiếp từ đường hầm, dù tín hiệu yếu.

Trên luồng phát, cư dân gửi hàng loạt bình luận. Một người đàn ông viết: “Nhà tôi ở phố Sậy. Không có dữ liệu giả nào thay được nước trong bếp.”

An bật micro. “Chúng tôi đang tách dữ liệu thật khỏi dữ liệu mô hình. Nếu tín hiệu mất, hãy tiếp tục ghi mực nước bằng phương pháp thủ công.”

Nam nhìn đồng hồ. “Còn bốn mươi phút trước chu kỳ tiếp theo.”

“Chúng ta cần tắt tác vụ.”

“Không tắt được từ đây.”

“Vậy đẩy bản ghi tới mọi trạm.”

“Nếu đẩy, hệ thống sẽ phát cảnh báo thật, nhưng cũng lộ toàn bộ dữ liệu mật.”

An nhìn Bích. “Cậu có thể lưu không?”

“Nếu đưa lên bốn máy chủ cùng lúc.”

“Làm đi.”

Nam chần chừ. “Nếu sai, thành phố sẽ biết từng lỗi trong mười hai năm. Có người sẽ bị truy cứu, nhưng cũng có người sẽ hoảng loạn.”

“Họ cần biết trước khi ký.”

Nam nhập lệnh. Ba máy chủ nhận, máy thứ tư từ chối. Tên máy chủ: HN-CTRL.

“Đó là máy của tôi,” Nam nói.

“Anh còn giữ quyền?”

“Có người dùng tên tôi.”

An mở nhật ký máy. Các lệnh gần nhất được gửi từ tài khoản của Nam, nhưng địa chỉ vật lý nằm tại phòng họp tỉnh. Một người trong cuộc họp đang điều khiển.

“Trang,” Bích nói.

An không chắc. Duy cũng có thể truy cập. Cô đẩy bản ghi tới máy chủ thứ tư bằng đường thủ công. Hệ thống phản hồi: “XÁC NHẬN LẠI NGƯỜI VẬN HÀNH.”

Nam đặt tay lên máy đọc. “Tôi xác nhận.”

“Anh sẽ tự nhận mọi lệnh trong máy.”

“Tôi đã nhận đủ rồi.”

Anh nhấn. Dữ liệu lan ra.

Ngay lập tức, tất cả màn hình trong quảng trường hiển thị một biểu đồ mực nước màu vàng. Loa công cộng đọc mức nước thật, không còn số đã sửa. Cư dân nhìn nhau, rồi nhìn những vạch đỏ trên cửa.

Tại phòng họp tỉnh, các quan chức hốt hoảng. Trang giật điện thoại khỏi một nhân viên.

“Ai cấp quyền?”

Nhân viên không trả lời. Bích phát lại đoạn âm thanh của Trang: “Chỉ cần thiệt hại nhìn thấy được.”

Đoạn ghi âm lan qua mạng.

An quay về phía Nam. “Còn chu kỳ?”

“Đang bị hệ thống thật chặn. Nhưng tác vụ giả đã chuyển sang chế độ khẩn.”

“Nghĩa là?”

“Nó sẽ mở mọi van để chứng minh dự báo đúng.”

Một tiếng rung lớn vang dưới phòng máy. Nước tràn qua bậc thang. Máy đo khí báo an toàn, nhưng mực nước tăng từng phút.

Khôi nhìn ra cửa. “Chúng ta phải đi.”

An lấy ổ cứng. “Không thể bỏ máy chủ.”

“Máy chủ có thể thay.”

“Dữ liệu không.”

Phúc lắc đầu. “Chị, em đã quay hết rồi.”

An nhìn video trong điện thoại cậu. Hàng nghìn người đã lưu bản sao.

Nam tắt cầu dao phụ. Màn hình tối, nhưng hệ thống đã phát dữ liệu ra ngoài.

“Bây giờ đi,” anh nói.

Họ leo lên mặt đường. Phía xa, ba cống đồng loạt mở. Nước chảy như những dải bạc dưới đèn đường. Một tòa nhà đang xây của Tân Giang rung lên, mặt kính tầng thấp nứt vỡ.

Duy gọi cho An lần nữa. Giọng ông không còn bình tĩnh.

“Cô đã làm gì?”

“Công khai số đo.”

“Cô vừa đẩy cả thành phố vào hỗn loạn.”

“Thành phố đã hỗn loạn từ lúc ông đặt mã DQD-01 vào hệ thống.”

“Nếu tòa nhà sập, cô sẽ chịu trách nhiệm.”

“Nếu tòa nhà sập vì chúng tôi cứu Bờ Bắc, lịch sử sẽ biết vì sao.”

Duy im lặng. Rồi ông nói: “Tôi sẽ gặp cô ở Mốc 13.”

Cuộc gọi kết thúc.

Khôi nhìn An. “Bẫy?”

“Có thể.”

“Vậy đừng đi.”

An nhìn biểu đồ mực nước trên điện thoại. Một điểm đỏ mới xuất hiện ở phía tây, nơi chưa từng có trạm đo.

“Mốc 13 không phải điểm cuối,” cô nói. “Có một mốc thứ mười bốn dưới lòng hồ.”

Và nó vừa phát tín hiệu.

Tín hiệu Mốc 14 không phải một cảnh báo mực nước đơn giản. Nó là một chuỗi nhịp áp suất gửi qua đường ống ngầm, mỗi nhịp cách nhau đúng mười ba giây. Nam giải mã ở phòng máy cộng đồng, nhận ra chuỗi này chứa tọa độ của một hầm chứa dưới khu đô thị.

“Nếu hầm vẫn còn, nó có thể hấp thụ lượng nước lớn,” anh nói.

“Nhưng bị khóa.”

“Khóa bằng mã của người lập hệ thống.”

An nhìn mã HN-CTRL trong log. “Mã của anh.”

“Tôi không nhớ mình tạo khóa.”

“Có thể người khác dùng tài khoản.”

“Hoặc tôi đã tạo trong lúc không còn tỉnh táo.”

Nam kể rằng đêm trước trận lũ cũ, anh đã làm việc liên tục hơn hai mươi giờ. Duy đưa anh một bản mô hình, nói nếu giữ cửa số không, bệnh viện sẽ được cứu. Anh nhập mã, rồi cha An bảo anh rời đi đưa hồ sơ cho Lộc.

“Tôi nghĩ mình chỉ khóa tạm,” Nam nói. “Sau đó mọi người gọi tôi là người đã cứu thành phố.”

“Anh không sửa?”

“Tôi cố. Nhưng hệ thống cũ mất quyền. Tôi nhận việc ở trung tâm mới để tìm cách mở.”

An nhìn anh. “Mười hai năm để tìm một cái khóa?”

“Mười hai năm để tìm dũng khí.”

Khôi không bình luận. Anh mang tới một chiếc hộp gỗ của mẹ Thảo. Bên trong là biên bản sơ tán, ảnh xe chắn đường và một chiếc huy hiệu đội cứu hộ.

“Thảo không chỉ ghi âm,” Khôi nói. “Cô ấy vẽ đường nước bằng phấn trên tường nhà ga. Tôi tìm thấy dấu còn sót.”

Bích chiếu ảnh dấu phấn. Nó nối cống nam với hồ cũ, sau đó quay về Bờ Bắc. Thảo đã biết đường xả thứ ba trước cả kỹ sư.

An cảm thấy ngực nặng. Có quá nhiều người đã thấy một phần sự thật, nhưng không ai có đủ quyền để ghép chúng lại.

“Chúng ta phải mở hầm,” cô nói.

“Không có quyền truy cập,” Nam đáp.

“Có mã của cha tôi.”

“Bản ghi giọng chỉ mở khóa một lớp.”

“Vậy tìm lớp còn lại.”

Họ tới trạm đo cũ dưới cầu. Trong nền bê tông có một hộp khóa cơ, khắc hình bán nguyệt. An mở, thấy một băng ghi âm khác và tấm ảnh ông Vũ đứng cạnh Nam.

Giọng ông trong băng nói: “Nếu tôi không thể mở, hãy dùng người đã chứng kiến để mở. Không phải người ký.”

Người chứng kiến là Nam. Anh nghe lại câu ấy ba lần, rồi đặt tay lên khóa.

“Tôi xác nhận,” anh nói.

Khóa không mở.

An nhìn tấm ảnh. Phía sau ông Vũ và Nam có một người phụ nữ đứng cạnh bảng điều khiển. Gương mặt bị che, nhưng cổ tay đeo đồng hồ mặt vuông.

“Trang không phải người duy nhất ở đó,” Bích nói.

Nam nhận ra chiếc đồng hồ. “Đó là bà Vinh.”

“Mẹ của Lê Hoàng Vinh?”

“Bà ấy là chủ tịch quỹ trước khi con trai tiếp quản.”

“Vậy chữ ký N là của bà ấy?”

“Có thể.”

An lật mặt sau tấm ảnh. Chữ viết của cha: “Người ra lệnh không bao giờ cầm tay quay.”

Khôi hỏi: “Giờ chúng ta làm gì?”

An nhìn khóa, rồi lấy chiếc huy hiệu của Thảo. Trên huy hiệu có một mã số trùng với tọa độ hầm. Cô đặt huy hiệu vào khe nhỏ bên cạnh mã giọng.

Đèn chuyển xanh.

Nam thở ra. “Người chứng kiến không phải tôi.”

“Là Thảo,” An nói. “Cô ấy đứng ở bờ bên kia khi người ta mở đường.”

Hầm mở nửa cửa. Nước bên trong dội ra, mang theo mùi đất và kim loại. Trên tường có mười ba vạch đo, vạch cuối cùng được tô đỏ.

An nhìn vạch đỏ. “Mốc 14 không báo nước sắp lên.”

“Nó báo điều gì?”

“Nó báo hầm đang đầy.”

Từ sâu trong hầm, một tiếng van chuyển động. Lần này, không ai gửi cảnh báo.

Chỉ có một cánh cửa mà ai đó đang mở từ bên trong.

Đã sao chép liên kết chương