Mốc Nước Thứ Mười Ba
9 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Mốc Nước Thứ Mười Ba

Hồ sơ màu xanh được giấu trong một nơi không ai nghĩ tới: kho lưu trữ của thư viện tỉnh. Nguyễn Diệu Trang từng quyên góp tiền xây phòng đọc, đổi lại quyền giữ một tủ tài liệu “nghiên cứu quy hoạch lịch sử”. Bích tìm ra chìa khóa qua danh sách tài trợ, còn Khôi đưa họ tới bằng xuồng vì đường bộ vẫn chưa thông.

Thư viện tối, chỉ còn đèn khẩn cấp. Nước trên sân đã rút, để lại lớp bùn mỏng. Nam đứng ngoài cửa, liên tục kiểm tra điện thoại.

“Anh không vào à?” An hỏi.

“Tôi sẽ ở đây.”

“Sợ gặp quá khứ?”

“Sợ có người nhìn thấy tôi.”

Bích mở tủ bằng chìa khóa tìm được trong hồ sơ tài trợ. Bên trong không có sách, chỉ có các hộp bản đồ và một máy chiếu nhỏ. Hộp cuối ghi “Nước — không dùng cho công bố”.

An mở. Một bản đồ nền dày, các lớp giấy trong suốt chồng lên nhau. Lớp đầu là đường đồng mức năm 2009. Lớp thứ hai là tuyến cống dự kiến. Lớp thứ ba là ranh giới Tân Giang.

Khi đặt lên nhau, An nhận ra dự án nằm đúng nơi hồ điều hòa tự nhiên từng tồn tại. Tân Giang không xây thành phố bên sông; họ xây trên lòng một hồ cũ.

“Nếu mưa lớn, nước sẽ quay về đường cũ,” cô nói.

“Họ biết,” Bích đáp. “Vì bản đồ này có chữ ký của Trang.”

Ở đáy hộp là một ổ cứng. An cắm vào máy của thư viện. Có mười hai thư mục, mỗi thư mục mang tên một năm. Thư mục năm 2014 chứa bản thiết kế Tân Giang và một file âm thanh.

Giọng Nguyễn Diệu Trang vang lên: “Khu Bờ Bắc phải có một sự kiện đủ lớn để người dân chấp nhận tái định cư. Không cần thương vong. Chỉ cần thiệt hại nhìn thấy được.”

Duy nói: “Nếu ông Vũ không ký?”

“Thì chúng ta tìm người khác.”

Một tiếng động ngoài hành lang. Bích tắt màn hình. Khôi kéo mọi người núp sau kệ tài liệu.

Hai người vào thư viện. Một người mặc đồng phục bảo vệ, người còn lại là Hà của bộ phận pháp chế.

“Ổ cứng ở đây,” Hà nói.

Khôi nháy mắt về cửa sau. An lấy ổ cứng, nhưng dây cắm bị kẹt. Cô kéo mạnh, làm máy chiếu rơi xuống nền. Tiếng va chạm khiến hai người quay lại.

Khôi đẩy kệ tài liệu, tạo khoảng chắn. An và Bích chạy về cửa thoát hiểm. Hà đuổi theo, nhưng nước trơn khiến cô trượt. Nam từ ngoài lao vào, chặn cửa.

“Hà, dừng lại,” anh nói.

“Anh phản bội rồi à?”

“Tôi chưa từng đứng cùng phía với cô.”

Hà rút điện thoại, quay Nam. “Anh biết lời nói này sẽ được gửi cho ai.”

“Gửi đi.”

“Anh nghĩ họ sẽ tha cho anh?”

“Tôi không xin tha.”

Nam khóa cửa ngoài, nhốt Hà và bảo vệ trong phòng đọc. Họ chạy ra bến.

Ổ cứng chứa ba loại dữ liệu: bản đồ quy hoạch, nhật ký lệnh điều tiết và video họp kín. Bích sao lưu vào hai thiết bị, một gửi cho luật sư Thuận, một gửi tới bốn tòa soạn ở thành phố khác.

“Chỉ cần một tòa soạn đăng, dữ liệu sẽ không biến mất,” cô nói.

“Nếu họ kiện?”

“Ít nhất họ phải kiện bốn tòa soạn cùng lúc.”

An nhìn bản đồ. “Chưa đủ. Họ sẽ nói dữ liệu cũ, không liên quan trận hôm nay.”

Nam nói: “Có một cuộc họp tỉnh tối nay. Trang sẽ phê duyệt báo cáo thiệt hại giả.”

“Chúng ta phải đưa bằng chứng vào đó.”

Khôi kiểm tra đồng hồ. “Còn mười giờ trước chu kỳ 13.”

An chia việc. Bích chuẩn bị phát trực tiếp và gửi dữ liệu. Khôi đưa đội cứu hộ tới các vị trí cống. Nam tìm đường vào trung tâm. An sẽ nói chuyện với Trang.

“Cậu đi một mình?” Bích hỏi.

“Không. Tôi đi với người mà bà ấy nghĩ đã chết.”

An gọi bà Hạnh. Mẹ cô mang theo cuộn phim gốc và đến trụ sở tỉnh bằng chiếc xe trà cũ. Trong cốp xe, bà đặt một chiếc ấm nhôm, giấu ổ cứng thứ ba.

“Mẹ không cần đi,” An nói.

“Mẹ đã đứng ngoài phiên tòa mười hai năm trước. Lần này mẹ vào trong.”

Trụ sở tỉnh đông người. Các quan chức họp về “thiệt hại bất thường của trận lũ”. Trang ngồi đầu bàn, bên cạnh Hải Duy. Duy không còn vẻ bình tĩnh, mắt đỏ vì thiếu ngủ.

An được bảo vệ chặn lại, nhưng bà Hạnh bước lên trước.

“Tôi là vợ của Lâm Quang Vũ.”

Phòng họp im.

Trang nhìn bà, nhận ra ngay. “Bà Hạnh, đây là cuộc họp nội bộ.”

“Tôi có bằng chứng cho thấy trận lũ hôm qua không phải tự nhiên.”

“Bà không có chuyên môn.”

“Tôi có một người chồng đã chết vì chuyên môn của ông ấy bị biến thành tội.”

An đặt ổ cứng lên bàn. Bích phát các đoạn âm thanh qua loa. Căn phòng nghe rõ câu “thiệt hại nhìn thấy được”.

Duy đứng bật dậy. “Đây là ghi âm bất hợp pháp.”

“Ông có thể phản bác nội dung,” An nói. “Đừng phản bác cách nó được ghi.”

Trang ra hiệu tắt loa. “Cô Lâm, cô đang làm ảnh hưởng cuộc họp và gây mất ổn định.”

An đặt bản đồ lên bàn. “Đây là hồ tự nhiên đã bị san lấp. Đây là đường cống cũ. Đây là ranh giới dự án. Nếu chu kỳ 13 tiếp tục, nước sẽ chảy qua lòng hồ cũ và làm sập bờ nam.”

Trang không nhìn bản đồ. “Mô hình này chưa được thẩm định.”

“Vậy cho phép mở dữ liệu thô.”

“Dữ liệu thuộc trung tâm.”

Nam bước vào, đặt thẻ công tác xuống bàn. “Tôi xác nhận dữ liệu đã bị tua và có lệnh điều khiển ngoài quy trình.”

Duy nhìn anh. “Anh đang tự hủy sự nghiệp.”

“Tôi đã hủy từ lúc ký lần đầu.”

Một nhân viên văn phòng chạy vào, nói nhỏ với Trang. Bà ta tái mặt: bốn tòa soạn đã nhận dữ liệu, một kênh trực tiếp đang phát cảnh báo từ Mốc 13.

Trang quay sang An. “Cô muốn gì?”

“Dừng chu kỳ 13, công khai toàn bộ log và cử đoàn độc lập tới hồ hóa chất.”

“Nếu không?”

“Tôi sẽ đọc câu nói của bà trước toàn bộ người đang xem.”

Trang cười lạnh. “Cô nghĩ thành phố thích sự thật sao? Thành phố thích được cứu.”

“Không ai được quyền cứu thành phố bằng cách đẩy người khác xuống nước.”

Bên ngoài, còi cảnh báo vang lên lần nữa. Một nhân viên chạy vào: mực nước phía nam tăng đột biến, bờ kè xuất hiện vết nứt.

Trang nhìn Duy. Duy nhìn Nam. Trong vài giây, không ai quyết định.

An hiểu đó chính là nguy hiểm: một hệ thống có quá nhiều người chịu trách nhiệm sẽ không có ai chịu trách nhiệm.

“Tôi sẽ mở tuyến cống cũ,” cô nói.

Trang chặn lại. “Cô không có quyền.”

“Tôi có chứng cứ. Và tôi có thời gian ít hơn các người.”

An quay ra cửa. Khôi đang chờ ở hành lang, tay còn băng. Bích phát trực tiếp mọi thứ.

Trang quát: “Nếu cô mở, tôi sẽ bắt cô.”

An dừng một nhịp. “Sau khi cứu người, bà có thể bắt tôi.”

Cô bước ra. Điện thoại Bích rung: nguồn tin ẩn danh gửi một dòng mới.

Chu kỳ 13 không có nút dừng. Nó chỉ có người dám đứng trước van.

Sau khi rời cuộc họp, An và Bích trú trong phòng hồ sơ của luật sư Thuận. Không ai muốn gọi đây là văn phòng bí mật, vì nghe quá giống một câu chuyện khác. Thuận đặt ba chiếc điện thoại vào hộp kim loại, tắt sóng và yêu cầu mọi người nói từng việc một.

“Các cô có bốn nguồn,” ông nói. “Log máy chủ, mẫu nước, bản đồ, lời khai. Đừng trộn chúng vào một câu chuyện cảm tính.”

Bích mở bảng kiểm chứng. Cô đánh dấu thời gian từng tài liệu, người sở hữu, cách thu thập và nguy cơ bị phản bác. An bổ sung các thông số mực nước. Nam gọi từ một số lạ, nói anh đã được thả nhưng bị đình chỉ.

“Tôi có một danh sách người được cấp quyền truy cập năm xưa,” anh nói. “Trang, Vinh, Duy và một tài khoản mang tên N.”

“N là công ty Nguồn Nước?” An hỏi.

“Không. N là người.”

“Anh biết tên?”

Nam im lặng. “Tôi chỉ biết người đó từng xuất hiện ở phòng máy và nói giọng miền Bắc.”

“Có phải Nguyễn Minh Tùng?”

“Không. Tùng là người bị sai khiến.”

Thuận yêu cầu Nam gửi danh sách. Một dòng tên bị che một phần, chỉ còn chữ “Nguyễn… Tùng”.

Bích ngẩng lên. “Có thể là Nguyễn Minh Tùng và một người khác cùng họ.”

An nhớ cuộc họp cũ, khi một người phụ nữ cầm bảng đồ quay lưng về phía camera. Chữ ký của bà ta không phải Trang, nhưng mã quyền là NDT-REG.

“Nguồn N có thể là Nguyễn Diệu Trang viết tắt,” cô nói.

“Vậy vì sao Nam nói không phải?” Khôi hỏi.

“Vì người tạo mã và người ký cuối có thể khác.”

Thuận đặt lên bàn một văn bản mới. Cơ quan tỉnh đã ra lệnh tạm dừng mọi quyết định thu hồi Bờ Bắc, nhưng cũng yêu cầu không công bố dữ liệu thô để tránh “gây bất ổn”.

An cười nhạt. “Họ muốn dừng thu hồi nhưng giữ quyền xóa.”

“Tôi sẽ kiện điều khoản không công bố,” Thuận nói. “Nhưng cần người dân đứng tên.”

Khôi gọi cho ông Sáu. Trong vòng một giờ, hơn ba mươi hộ đồng ý ký đơn yêu cầu dữ liệu. Họ không đều tin An, nhưng đều đã thấy số trên cửa nhà mình.

Bích phát trực tiếp cuộc họp dân. Một phụ nữ hỏi: “Nếu công bố mà chúng tôi vẫn bị ngập thì sao?”

An trả lời: “Công bố không làm nước rút. Nhưng nó cho các cô biết ai mở cống và có quyền yêu cầu đóng.”

Một người đàn ông nói: “Tôi không biết đọc biểu đồ.”

“Không sao. Mỗi nhà giữ một thước. Khi số thật khác số báo, các cô có quyền hỏi.”

Cuộc họp kéo dài tới tối. Người dân tự chia nhóm đo nước, ghi tên người tới dán bảng và chụp lại phiếu đền bù. Nỗi sợ không biến mất, nhưng nó được chia nhỏ thành việc cụ thể.

Trong lúc đó, Trang gửi cho An một thư mời gặp riêng. An không đi một mình; Thuận yêu cầu cuộc gặp ở sảnh bệnh viện có camera.

Trang đến đúng giờ, mặc bộ vest xám, không mang trợ lý. Bà nhìn An rất lâu rồi nói:

“Cô đã thắng một vòng.”

“Tôi chưa thi đấu.”

“Tất cả chuyện này là cuộc đấu về quyền kiểm soát.”

“Bà đã kiểm soát dữ liệu.”

“Tôi kiểm soát hậu quả. Nếu tôi không ký, thành phố không có tiền sửa đê.”

“Vậy bà tạo ngập để lấy tiền?”

Trang nhìn ra cửa kính. “Tôi tạo một lý do để ngân sách chuyển nhanh. Hệ thống chậm, người dân chậm, nước thì không.”

“Bà nói như thể mục đích tốt xóa được cách làm xấu.”

“Cô nói như người chưa từng phải chọn khu nào được cứu.”

An nhớ cha. “Tôi đã đọc chữ ký của ông ấy. Tôi biết lựa chọn đó có giá.”

Trang đưa một tập hồ sơ. “Duy nói cô sẽ công bố cả phần cha mình nhận tiền. Nếu cô làm, gia đình cô sẽ bị nghiền giữa dư luận.”

“Tôi không xin dư luận thương.”

“Cô nghĩ thành phố sẽ chấp nhận một người cha có tội một phần?”

“Tôi nghĩ thành phố xứng đáng với sự thật không được cắt khúc.”

Trang nhếch môi. “Sự thật không cứu được ai.”

“Nhưng lời nói dối đã giết.”

An rời bệnh viện, để Trang lại dưới ánh đèn trắng. Trong túi cô là ổ cứng, thẻ nhớ của Duy và bản nhận tiền của cha. Cô biết khi công bố, sẽ không còn đường quay lại.

Bích nhìn cô. “Cậu sẽ đọc hết chứ?”

An gật. “Hết.”

Đã sao chép liên kết chương