Chương 19
Chương 19 — Mốc Nước Thứ Mười Ba
Mười phút của Nguyễn Diệu Trang trôi nhanh như nước dưới hầm. An không định rời đi. Cô và Khôi đi dọc bờ hồ, tìm đường tới van xả. Nam và Tùng kiểm tra bảng khóa, còn Duy đứng nhìn thùng thép nổi giữa mặt nước.
“Ông biết thùng đó chứa gì?” An hỏi.
“Chất keo tụ và dung môi xử lý nền.”
“Nếu van mở, nó sẽ đi theo dòng nước?”
“Nếu mở sai, hầm sẽ bị nhiễm.”
“Có cách tách thùng khỏi dòng?”
Duy chỉ một cần cẩu nhỏ gắn trên trần. “Tời cũ. Có thể kéo thùng lên.”
“Ông làm đi.”
“Tời đã khóa.”
Khôi đưa bộ dụng cụ. “Vậy phá khóa.”
Duy nhìn anh, rồi cầm lấy kìm. Trong ánh đèn hẹp, người chủ tịch dự án và thuyền trưởng cứu hộ cùng kéo một sợi xích rỉ sét. Tời chuyển động từng phân. Thùng thép dịch về phía bờ.
Trang lên tiếng qua bộ đàm: “Cô Lâm, cô đang tự đặt mạng người vào nguy hiểm. Nếu hầm sập, không ai biết các cô ở đây.”
An bật loa ngoài. “Bích đang phát.”
“Cô nghĩ vài người xem có thể cứu cô?”
“Không. Nhưng họ có thể làm chứng.”
Bích xác nhận tín hiệu từ tầng trên vẫn ổn. Hàng trăm nghìn người đang theo dõi bản đồ nước và camera hầm. Các tòa soạn đã bắt đầu đăng dữ liệu, buộc tỉnh phải mở họp báo bất thường.
Tùng phát hiện một đường truyền lạ vào hệ thống khóa. “Họ đang cố đóng cửa từ xa.”
Nam cắm thiết bị, giữ lệnh mở. Hai màn hình giằng co, một bên ghi “open”, bên kia ghi “seal”.
“Tôi không giữ được lâu,” Nam nói.
“Giữ đủ cho tời lên,” An đáp.
Thùng thép nhấc khỏi mặt hồ. Chất lỏng bên trong va vào thành, phát tiếng ục nặng. Khi thùng sắp tới bờ, dây cáp đứt một sợi.
Khôi nhảy tới, giữ sợi dây bằng tay. Vết thương trên vai anh rách lại, máu thấm qua áo.
“Khôi, bỏ ra!”
“Nếu bỏ, thùng rơi vào van.”
Duy kéo thêm cáp, cùng Khôi giữ thùng. An chạy tới khóa móc phụ. Cô trượt trên nền ướt, nhưng vẫn gài được chốt.
Thùng được kéo lên bờ. Duy ngồi xuống, thở nặng.
“Tôi từng nghĩ chỉ cần giữ dự án thì mọi thứ sẽ sửa được,” ông nói.
“Không có dự án nào sửa được người đã chết.”
“Tôi biết.”
Nam hét: “Hầm sắp bị khóa!”
Màn hình chuyển đỏ. Cửa chính rung. Từ xa, tiếng máy bơm khởi động. Ai đó đang đưa nước vào hầm để tạo áp suất đóng cửa.
Tùng chỉ đường ống phía nam. “Có cửa phụ dẫn ra sông. Nếu mở cùng lúc, áp suất sẽ cân bằng.”
“Mở ở đâu?”
“Bên dưới hồ.”
Khôi nhìn An. “Tôi đi.”
“Không. Vết thương…”
“Tôi còn cầm được tay quay.”
An đưa anh dây cứu hộ và đèn. “Tôi theo.”
Họ lội xuống nước sâu tới eo. Hồ lạnh và đặc, tầm nhìn chỉ vài chục centimet. Dưới đáy có một tay quay nằm sau lưới thép. An dùng dao cắt dây, Khôi xoay tay quay. Nước bắt đầu cuộn về đường ống.
Trên bờ, Bích nói qua bộ đàm: “Mực Bờ Bắc giảm. Nhưng hồ phía tây đang dâng.”
“Mở cửa phụ,” An đáp.
“Nếu mở hết, nước sẽ tràn vào tòa nhà mẫu.”
“Tòa nhà không có người.”
“Có ba công nhân ở tầng hầm, tớ vừa nhận tin.”
An nhìn Khôi. “Dừng tay quay.”
Khôi ngẩng lên. “Cô chắc?”
“Không.”
Họ cần cứu ba người trong khi hầm sắp đóng. Khôi dùng bộ đàm gọi đội cứu hộ. Phúc và hai người khác chạy tới tòa nhà mẫu, kéo công nhân ra bằng lối thang bên hông.
“Đã thấy họ,” Phúc báo. “Còn một người kẹt sau cửa thép.”
Khôi siết dây. “Tôi đi.”
“Anh không thể vừa cứu người vừa mở van.”
“Vậy cô mở.”
An đặt tay lên tay quay. Kim loại rung mạnh. Cô xoay từng vòng, lắng nghe âm thanh nước. Khi cửa mở đủ, một dòng nước lớn chạy qua hầm, hướng tới sông. Mực Bờ Bắc giảm thêm mười phân.
Trên bờ, Nam báo: “Cửa chính đang đóng!”
An giữ tay quay, không thể rời. Khôi bơi ngược về phía thang.
“Đi cứu người,” An nói. “Tôi giữ ở đây.”
“Nếu cửa đóng?”
“Bích đang phát. Họ biết tôi ở đâu.”
Khôi rời đi. An ở dưới nước, tay mỏi, nghe tiếng thép nghiến bên trên. Màn hình đeo tay báo thân nhiệt hạ. Nước có vị kim loại.
Bất ngờ, một luồng sáng chiếu vào hầm. Duy đã xuống nước, cầm dây cứu hộ.
“Tôi giữ,” ông nói.
“Ông không biết cách.”
“Tôi biết đủ để không buông.”
Duy nắm tay quay cùng An. Hai người xoay, cửa mở thêm. Dòng nước mạnh tới mức kéo chân họ trượt.
Qua bộ đàm, giọng Bích vang: “Công nhân đã ra. Khôi đang quay lại.”
An nghe tiếng còi từ trên mặt đất. Lực lượng chức năng cuối cùng đã tới, nhưng chưa biết ai cần bắt.
Nam báo: “Tôi đã khóa tác vụ chu kỳ 13. Nhưng có lệnh mới từ nguồn cấp bộ.”
“Ai gửi?”
“NDT-REG.”
Trang vẫn còn quyền.
An nói vào bộ đàm: “Trang, nếu bà đóng cửa, toàn bộ hầm sẽ nổ áp suất. Bà có thể cứu dự án hoặc cứu cư dân. Chọn đi.”
Trang không đáp.
Bích phát một đoạn video mới: Nguyễn Diệu Trang đứng trong phòng họp, nhìn màn hình. Một phóng viên hỏi: “Bà có biết hệ thống bị dùng để tạo ngập không?”
Trang im lặng quá lâu. Sự im lặng được truyền trực tiếp.
An nhìn Duy. Ông vẫn giữ tay quay, mặt trắng bệch.
“Tôi đã nói với bà ấy đừng làm,” Duy nói.
“Nhưng ông vẫn làm.”
“Tôi nghĩ mình có thể dừng.”
“Đó là câu của mọi người trong câu chuyện này.”
Khôi bơi tới, kéo An và Duy lên thang. Khi họ vừa lên bờ, cửa hầm đóng sập sau lưng. Hệ thống áp suất được cân bằng, nhưng toàn bộ nhà máy rung như sắp sụp.
Bên ngoài, nước ở Bờ Bắc rút nhanh. Các căn nhà còn đứng. Khu đô thị mẫu ngập tầng hầm, nhưng không có thương vong.
Lực lượng chức năng tiến tới. Thuận đi cùng họ, cầm lệnh tạm giữ Duy và Trang. Bích phát toàn bộ dữ liệu, không cắt đoạn nào.
An tìm thấy Hoàng Nam đứng một mình cạnh Mốc 13. Kim nước đã về 2,41, nhưng mặt đồng hồ nứt.
“Anh có muốn nói gì không?” cô hỏi.
Nam nhìn mốc. “Cha cô từng nói nước nhớ mọi thứ. Tôi nghĩ ông ấy nói để tự an ủi.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ tôi nghĩ ông ấy nói để chúng ta đừng xóa.”
Trên điện thoại An, một tin nhắn cuối xuất hiện từ tài khoản ẩn:
Người ký cuối đã lộ. Nhưng người được cứu đầu tiên chưa bao giờ chỉ là cô.
An nhìn về phía bệnh viện trung tâm. Nhiều năm trước, cha cô đã chọn giữ máy phát cho nơi đó.
Và cô hiểu câu chuyện chưa thể kết thúc bằng việc bắt những người hôm nay.
Kỳ Nam bị tìm thấy hai ngày sau trong một căn nhà nghỉ sát biên giới. Ông không chống cự, chỉ hỏi bản tin về Bờ Bắc. Khi nghe khu dân cư không có thương vong, ông cúi đầu.
“Tôi nghĩ nước sẽ khiến họ biết sợ,” ông nói.
An có mặt trong phòng hỏi cung với tư cách nhân chứng kỹ thuật. “Họ đã biết sợ. Ông chỉ khiến họ biết mình không thể tin ai.”
Kỳ Nam nhìn cuốn sổ của cha cô. “Ông ấy luôn nghĩ người dân phải được nhìn thấy con số. Tôi nghĩ chỉ người có quyền mới cần.”
“Ông còn nghĩ vậy không?”
“Tôi không biết.”
“Đó là câu trả lời duy nhất ông nói thật.”
Ông giao mật khẩu tài khoản quỹ. Trong dữ liệu có hàng nghìn giao dịch, không chỉ Hạ Lưu mà cả các tỉnh khác. Kỳ Nam đã thử mô hình tạo ngập ở nhiều nơi, nhưng Hạ Lưu là nơi đầu tiên bị đẩy tới chu kỳ 13.
“Vì sao?” An hỏi.
“Vì ở đây có người hiểu nước.”
“Cha tôi?”
“Và cô.”
An không cảm thấy đó là lời khen. Kỳ Nam biết cô sẽ quay lại vì cha, nên dùng chính gia đình cô làm một phần của phương án.
Sau khi dữ liệu được công bố, thành phố tạm dừng toàn bộ dự án Tân Giang. Công trường được phong tỏa, bồn hóa chất chuyển đi dưới sự giám sát của cơ quan độc lập. Cư dân Bờ Bắc không phải ký bất kỳ phiếu di dời nào trong thời gian điều tra.
Nhưng công việc cứu hộ chưa kết thúc. Một trận mưa lớn thật sự tới sau đó, khi hệ thống vẫn đang sửa. An ở Trung tâm Điều hành mới, đứng cạnh bảng dữ liệu thật. Mốc 13 và mạng thước dân cư được đưa lên cùng màn hình, không còn cột “mô hình thu hồi”.
“Mực đang tăng ở phố Sậy,” Phúc báo.
“Mở cống cân bằng.”
“Đã có người dân xác nhận.”
Nam, dù bị đình chỉ, được mời làm tư vấn độc lập. Anh đứng bên An, đọc lệnh thành tiếng trước khi gửi. Khôi và đội cứu hộ ra bờ, đưa người già lên tầng cao.
Không có ai được gọi là người hùng. Mỗi người chỉ làm đúng phần của mình, nói rõ phần họ không chắc.
Mưa kéo dài ba giờ. Nước dâng, nhưng các tuyến xả mở đúng thời điểm. Phố Sậy ngập mười centimet, rồi rút. Không có xe cứu thương bị chắn, không có danh sách nhà bị đánh dấu đỏ.
Bích đăng một bức ảnh Mốc 13 sau mưa. Dưới ảnh cô viết: “Sự thật không ngăn được nước. Nó chỉ giúp chúng ta biết mở cửa nào.”
An nhìn bức ảnh, rồi cầm điện thoại gọi cho mẹ. Bà Hạnh đang ở quán trà, nghe một nhóm cư dân tranh luận về cách đọc số liệu. Bà không còn giấu biên nhận trong hộp bánh, mà dán bản sao lên tường.
“Mẹ có cần con về không?” An hỏi.
“Không. Mẹ đang bận giải thích cho ông Sáu rằng 2,8 mét khác 3 mét.”
An cười. “Mẹ học nhanh.”
“Mẹ sống bên sông cả đời.”
Cuối ngày, Khôi tới Trung tâm Điều hành. Vai anh đã bớt đau, nhưng vẫn đeo băng.
“Đội cứu hộ cần thêm thước,” anh nói.
“Tôi sẽ xin ngân sách.”
“Đừng xin. Đưa dữ liệu cư dân lên.”
“Anh học cách nói chuyện của Bích rồi.”
“Tôi học từ nước.”
An không hỏi anh có đi cùng cô khi vụ án tiếp theo bắt đầu hay không. Cô biết câu trả lời nằm trong việc anh đã đặt một chiếc thước mới trên bàn cô.
Trên chiếc thước, anh viết bằng bút dầu: “Đọc trước khi mở.”
An đặt nó cạnh cuốn sổ của cha. Hai vật đơn giản nằm cạnh nhau, một của quá khứ, một của hiện tại.
Ngoài cửa sổ, sông Vàm Đỏ chảy qua thành phố. Không ai có thể bắt nó dừng, nhưng họ đã học cách không để một người duy nhất quyết định hướng nước.