Chương 6
Chương 6 — Mốc Nước Thứ Mười Ba
Khôi không cần An bảo lần thứ hai. Anh nổ máy, kéo xuồng lùi khỏi Mốc 13 rồi quay mũi về phía thượng nguồn. Dòng nước dưới lòng kênh có một lực kéo bất thường, không mạnh nhưng liên tục, như một bàn tay đang mở ra rồi khép lại.
“Cửa số ba ở đâu?” An hỏi.
“Bên dưới đập phụ. Nhưng bảng điều khiển ở Trung tâm Điều hành.”
“Nếu đèn trên Mốc 13 sáng, nghĩa là van đã mở.”
“Hoặc có người muốn chúng ta nghĩ vậy.”
Khôi nói đúng, nhưng mùi clo trong nước khiến An không thể xem nhẹ. Cô nhúng que thử nhanh vào chai mẫu. Màu xanh chuyển sang tím chỉ sau vài giây.
“Có chất khử trùng,” cô nói. “Nồng độ thấp, nhưng không phải nước kênh tự nhiên.”
“Tân Giang có hồ xử lý phụ ở gần đây.”
“Hồ xử lý không được phép xả trực tiếp.”
“Ở Hạ Lưu, nhiều thứ không được phép vẫn xảy ra.”
Khôi điều khiển xuồng qua cửa phai. Phía trước, một cống bê tông hiện ra sau hàng cây. Cánh cửa van đóng, nhưng trên thân van có đèn trắng đang sáng. An dùng ống nhòm nhìn. Một người mặc áo phản quang đứng bên cạnh bảng điều khiển di động, cúi xuống kiểm tra dây nối.
“Có người,” cô nói.
Khôi tắt máy. Hai người trôi theo dòng nước đến gần bờ. An nhận ra chiếc nhẫn bạc trên tay người kia khi hắn quay lưng.
“Hắn đang làm gì?”
“Gắn thiết bị giả tín hiệu.”
An chụp hình. Người đàn ông bất ngờ quay lại, chiếu đèn thẳng xuống nước. Khôi kéo An nằm xuống. Chiếc xuồng lướt sát đám lau, thoát khỏi vùng sáng.
“Chúng ta phải báo trung tâm,” An thì thầm.
“Trung tâm có thể đang điều khiển việc này.”
“Vậy gọi Bích.”
An bật bộ đàm. Không có tín hiệu. Cô lấy điện thoại, gửi ảnh và vị trí cho Bích, rồi nhận được thông báo máy chủ không thể kết nối.
Khôi quay về bến theo một tuyến khác. Khi họ cập bờ, Bích đã chờ sẵn, tay cầm hai cốc cà phê và vẻ mặt không ngủ.
“Tớ vừa nhận ảnh,” cô nói. “Nhưng tệp gửi đi bị đổi tên trước khi tới máy tớ.”
“Đổi thế nào?”
“Thành một chuỗi mã. Có người chặn trung gian.”
Bích mở laptop, cắm thẻ nhớ B-13. Một chương trình phục hồi dữ liệu chạy chậm. Cô giải thích rằng các tệp âm thanh không ghi liên tục, mà được kích hoạt khi áp suất vượt từng ngưỡng. Mỗi tệp dài mười ba giây, có mã thời gian nằm trong phần dữ liệu ẩn.
“Mã thời gian này bị tua đúng sáu giờ,” Bích nói. “Tệp ghi lúc 16 giờ 10 nhưng hệ thống hiển thị 10 giờ 10.”
“Tại sao phải tua?”
“Để khi xem log, mọi người tưởng cảnh báo tới muộn hơn nước thực tế.”
An mở sơ đồ. “Nếu mốc 13 ghi đúng, nước đã vượt ngưỡng lúc 4 giờ 10 trong ngày lũ cũ.”
“Và hôm nay nó phát hiện cửa số ba mở lúc 22 giờ 13.”
Khôi chống tay lên bàn. “Có nghĩa họ đang thử lại quy trình.”
Bích kéo một tệp khác. Giọng Nam vang lên, trẻ hơn, nhưng không thể nhầm:
“Lệnh mô phỏng phải có mã mới. Đừng để số cũ quay lại máy chủ.”
An đóng laptop. “Đưa cho tớ.”
“Tớ sẽ sao lưu trước.”
“Tớ cần bản gốc.”
“Cậu cần sống đủ lâu để làm chứng.”
Bích nói gay gắt. An không cãi. Cô nhìn Khôi, người đang kiểm tra điện thoại liên tục.
“Anh có biết ai phụ trách cống số ba không?”
“Trước đây là trạm trưởng Đình. Ông ấy mất sau trận lũ.”
“Có hồ sơ tử vong không?”
“Bị kết luận tai nạn giao thông.”
“Một người điều tiết cống chết vì tai nạn đúng ngày thành phố cần người làm chứng?”
Khôi cười không vui. “Hạ Lưu có nhiều tai nạn đúng lúc.”
Bích nhận tin nhắn. Cô đọc xong, đưa An xem: Tài khoản của cậu bị truy cập từ IP trung tâm. Có người biết cậu đang phục hồi B-13.
Phúc gọi tới ngay sau đó. Giọng cậu run.
“Chị, xe trắng vừa tới quán. Họ hỏi mẹ về chìa khóa. Em nói không biết.”
“Mẹ đâu?”
“Mẹ ở sau bếp. Nhưng có người đã vào nhà kho.”
An đứng bật dậy. Khôi chụp áo phao.
“Về bến?”
“Về quán.”
Họ chạy qua đường. Từ xa, An thấy cửa quán trà mở toang, kính tủ vỡ một mảng. Hai người đàn ông đang lục ngăn kéo. Bà Hạnh bị giữ ở ghế, Phúc đứng trước mẹ, tay nắm chặt một chiếc tuốc nơ vít.
Khôi lao vào trước. Anh không đánh ai, chỉ dùng thân người đẩy một kẻ ra khỏi cửa, rồi khóa tay hắn bằng dây buộc hàng. Kẻ còn lại bỏ chạy lên xe trắng.
“Mẹ!” An quỳ xuống.
Bà Hạnh không bị thương, nhưng bàn tay run. “Họ hỏi cuộn phim.”
“Cuộn phim nào?”
“Cha con giấu trong máy pha trà cũ. Mẹ tưởng đã vứt.”
Phúc chỉ vào chiếc máy pha màu đỏ ở góc kho. Nắp sau đã bị tháo.
An mở thân máy. Một hộp phim nhỏ nằm trong khoang dây điện, vẫn nguyên. Cô lấy ra, nhưng một mảnh giấy dán bên ngoài đã bị xé mất.
Bích nhìn qua cửa sổ. “Cảnh sát đang tới.”
“Cậu gọi à?” An hỏi.
“Không. Có người khác gọi.”
Hai phút sau, một xe tuần tra dừng trước quán. Người bước xuống không phải cảnh sát khu vực mà là Hoàng Nam. Anh mặc áo khoác đen, đi cùng hai bảo vệ trung tâm.
“Tôi được báo có đột nhập,” Nam nói.
An chắn trước máy pha trà. “Anh tới nhanh quá.”
“Tôi đang ở gần.”
“Gần đến mức nào?”
Nam không trả lời. Anh nhìn người bị Khôi giữ, rồi nhìn hộp phim trên tay An.
“Cô giao nó cho tôi. Đây là vật chứng liên quan tới hệ thống điều tiết.”
“Không có lệnh thu giữ.”
“Tôi đang yêu cầu vì an toàn.”
“Anh vừa tới cứu mẹ tôi hay tới lấy hồ sơ?”
Nam hạ giọng. “Tôi đã cố cảnh báo cô.”
“Cảnh báo nào? Rằng nếu tôi không ký, hợp đồng biến mất? Hay rằng dữ liệu bị sửa là vì thành phố?”
Nam nhìn bà Hạnh, rồi quay sang An. “Cô không hiểu người đứng sau Duy.”
“Vậy nói cho tôi.”
“Chưa phải lúc.”
“Lúc nào? Sau khi Bờ Bắc ngập lần nữa?”
Nam bước lùi. “Tối nay hãy rời thành phố.”
“Anh nói câu đó như một nhân chứng hay một đồng phạm?”
Sắc mặt Nam đổi khác. Anh ra hiệu cho bảo vệ rời đi, rồi nói nhỏ đủ để chỉ An nghe:
“Đừng bật cuộn phim nếu chưa có người lưu bản sao. Nó sẽ cho cô thấy cha mình đã làm gì với cửa số ba.”
An nắm hộp phim. “Anh đã biết nó tồn tại.”
“Tôi biết vì chính tôi đã giúp ông ấy giấu.”
Nam rời quán trước khi An kịp hỏi thêm. Bích nhìn theo, gương mặt lạnh đi.
“Cậu còn tin anh ta không?”
An lắc đầu. “Nhưng anh ta sợ một thứ mà chúng ta chưa thấy.”
Đêm đó, họ không mở cuộn phim. Bích mang nó tới phòng dựng kín của mình, Khôi đưa bà Hạnh và Phúc sang nhà người họ hàng. An ngồi một mình trong quán trà, nhìn nước sông dâng thêm bốn phân.
Mốc 13 vẫn chạy trong đầu cô: 2,47, 2,63, 22 giờ 13.
Gần nửa đêm, điện thoại An nhận được một đoạn video gửi từ tài khoản ẩn. Khung hình rung, quay cảnh một căn phòng điều khiển cũ. Trên tường là sơ đồ cống. Một bàn tay đeo nhẫn bạc gạt công tắc. Sau đó, giọng Duy vang lên:
“Chỉ cần nước lên đủ để họ ký. Không cần thêm một người chết.”
Video kết thúc ở cảnh màn hình hiện một con số: 13.
An chuyển tiếp cho Bích. Ba giây sau, tài khoản ẩn gửi thêm dòng chữ:
Cô muốn biết cha mình đã cứu ai, hãy tìm người cuối cùng ký vào lệnh ngày mai.
Ngày mai, thành phố sẽ có một trận lũ khác. Không còn là diễn tập.
An không ngủ. Cô ngồi trong phòng dựng của Bích, nghe lại mười bảy tệp âm thanh bằng tai nghe kín. Mỗi tệp có tiếng nền khác nhau: tiếng quạt, tiếng máy bơm, tiếng cửa sắt, thậm chí tiếng rao của một người bán bánh ở bến phà. Bích dùng phần mềm lọc nhiễu để tách từng lớp âm thanh, còn An lập bảng thời gian.
“Tệp số ba ghi 4 giờ 10, nhưng tiếng rao bánh chỉ xuất hiện sau 6 giờ,” Bích nói. “Có người ghép âm thanh sai thứ tự.”
“Không phải người chuyên âm thanh.”
“Mà là người biết dữ liệu, không biết đời sống.”
An phóng to biểu đồ. Các tệp bị tua không cùng một hướng. Tệp số năm chậm hai giờ, số tám chậm sáu giờ, số mười một bị xóa bốn phút giữa đoạn. Ai đó không muốn che cả trận lũ, chỉ muốn che những khoảng thời gian có người nói tên thật.
Bích mở tệp số mười một. Sau lớp nhiễu, một giọng đàn ông nói: “Đừng để Trang thấy bản thứ hai.”
“Bản thứ hai là gì?” An hỏi.
“Không biết. Nhưng âm thanh kế tiếp có tiếng kéo ngăn kéo.”
Họ nghe đi nghe lại. Trong tiếng kéo có tiếng kim loại va vào thủy tinh. An nhận ra âm thanh của một hộp mẫu phòng thí nghiệm.
“Tuyết,” cô nói.
“Kỹ thuật viên phòng kiểm nghiệm?”
“Cha tôi từng nhắc tên bà trong nhật ký.”
Bích tra hồ sơ cũ. Tuyết hiện làm ở một phòng lab tư nhân cách Hạ Lưu ba mươi cây số, chuyên kiểm tra nước nuôi trồng.
An nhắn hỏi, nhưng chưa đầy một phút sau số điện thoại bị chặn.
“Bà ấy không muốn nói,” Bích kết luận.
“Hoặc có người nói thay.”
Nam gửi vị trí một máy chủ phụ. Anh bảo họ tới trước bình minh, lúc hệ thống bảo trì. An và Bích đi cùng Khôi, còn Phúc ở lại với bà Hạnh.
Máy chủ đặt dưới một nhà văn hóa cũ, nơi từng có phòng máy tính cộng đồng. Nam mở cửa bằng chìa khóa cơ. Bên trong mùi bụi nóng và dây điện cháy.
“Tôi không được phép cho các cô xem,” anh nói.
“Anh đã mất quyền rồi.”
“Tôi còn lương tâm.”
Nam bật màn hình. Các tệp âm thanh B-13 xuất hiện trong log từ sáu tháng trước, nhưng không phải do Mốc 13 gửi. Có một người tải chúng lên bằng tay, tài khoản tạm mang tên “LQ-VU”.
An lùi một bước. “Cha tôi đã chết mười hai năm.”
“Tài khoản có thể là giả,” Nam nói.
“Ai tạo?”
“Địa chỉ đăng nhập ở phòng họp tỉnh.”
Bích chụp màn hình. Một cửa sổ phụ hiện ra, ghi tên người kiểm duyệt: Nguyễn Diệu Trang.
Nam định đóng hệ thống, nhưng An ngăn lại. “Tải bản sao.”
“Nếu tải, máy sẽ báo.”
“Để nó báo.”
An cắm ổ cứng. Trong lúc dữ liệu sao chép, một cảnh báo đỏ hiện trên màn hình: “Truy cập trái phép — khóa cửa trong 30 giây.”
Khôi nhìn cửa. “Đường ra?”
Nam chỉ cửa thông gió, nhưng cửa quá nhỏ. Bích kéo tủ máy sang một bên, lộ đường ống điều hòa đủ rộng cho một người trượt.
“Tôi vào trước,” cô nói.
“Cậu là người nhỏ nhất,” Khôi đáp.
An nhìn thanh tiến trình còn 18 phần trăm. Cô không muốn bỏ ổ cứng, nhưng tiếng khóa cửa ngoài hành lang đã xoay.
Nam tháo cáp. “Đủ rồi.”
Họ lần lượt chui qua ống. An nghe tiếng cửa bị phá ngay sau lưng. Khi ra sân sau, cô thấy một chiếc xe cứu thương không biển đậu cạnh hàng rào. Người lái đeo nhẫn bạc.
Khôi kéo mọi người vào bóng cây. Bích nín thở, giữ ổ cứng dưới áo.
Nam nhìn xe, rồi nói: “Tôi biết người này.”
“Đặng Quốc Duy?”
“Không. Người phụ trách an ninh của Tân Giang.”
“Tên?”
“Sơn.”
An nhớ cha từng ghi: “Sơn chuyển phong bì cho phòng lab.”
Chiếc xe cứu thương rời đi. Nam không nhìn theo, chỉ nói:
“Nếu Sơn có mặt ở máy chủ, nghĩa là họ không chỉ xóa dữ liệu. Họ đang tìm ai đã cứu bản sao.”
An nhìn ổ cứng trong tay Bích. “Từ giờ, bản sao không nằm trong tay một người.”
Họ chia dữ liệu thành bốn phần, mỗi người giữ một. Bích hẹn gửi bản mã hóa tới luật sư Thuận, Khôi giấu một phần trong kho cứu hộ, Nam đặt một phần lên máy chủ của bệnh viện, còn An ghi mã thời gian vào sổ giấy.
Trước khi rời, Nam nhìn nhà văn hóa cũ. “Tôi từng nghĩ mình chỉ nhập số. Tôi không hiểu một số có thể đuổi cả khu phố khỏi nhà.”
“Bây giờ anh hiểu rồi,” An nói.
“Hiểu không đủ.”
“Vậy giúp chúng tôi làm phần còn lại.”
Nam gật. Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn là người của trung tâm, cũng chưa phải nhân chứng. Anh chỉ là một kỹ sư đứng trước một hệ thống đã vượt khỏi tay mình.