Chương 18
Chương 18 — Mốc Nước Thứ Mười Ba
Nhà máy điện cũ nằm bên kia sông, bị bỏ từ khi thành phố chuyển sang trạm khí. Các tua-bin rỉ sét nhô qua mái tôn, còn đường ống dẫn nước vẫn hoạt động dưới nền. Còi ba hồi vừa tắt thì toàn bộ khu vực chìm vào yên lặng.
Duy đứng ở mũi xuồng, chỉ đường bằng trí nhớ. Không còn người bảo vệ, ông trông già hơn hẳn. An ngồi đối diện, đặt cuốn sổ của cha trong túi chống nước.
“Tùng ở đâu?”
“Phòng điều khiển cũ.”
“Anh chắc?”
“Anh ta thích máy móc hơn người.”
Khôi tắt động cơ trước bờ. Cả nhóm đi bộ qua nhà xưởng. Bảng điện đã tháo gần hết, nhưng một dãy đèn LED mới được lắp trên tường.
“Có điện dự phòng,” Nam nói.
“Tân Giang không được dùng nhà máy này,” Bích đáp.
Duy không nói. Ông đẩy một cửa sắt, lộ căn phòng đầy màn hình. Nguyễn Minh Tùng đang ngồi trước bảng điều khiển, tóc rối, mắt thâm quầng. Anh ta quay lại, không tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Tôi biết các người sẽ tới,” Tùng nói.
“Vậy tại sao không trốn?” An hỏi.
“Vì nếu tôi trốn, họ sẽ xóa hết.”
Tùng bật một màn hình. RiverEye hiện mười hai trạm màu xanh, còn Mốc 13 và 14 bị gạch đỏ. Một bản đồ mới đang được tạo, ghi tên các khu dân cư theo mã dự án.
“Anh là người ký cuối?” An hỏi.
“Tài khoản của tôi là tài khoản gốc. Nhưng tôi không ký lệnh mở cống.”
“Anh đổi tên dòng nước.”
“Tôi đổi tên cảm biến theo yêu cầu kỹ thuật. Tôi nghĩ họ dùng để mô phỏng.”
“Anh cũng muốn tin?”
Tùng cúi đầu. “Tôi đã xóa một log. Một lần.”
“Một lần đủ để thành phố bị ngập.”
“Tôi biết.”
Nam tới gần màn hình. “Tác vụ chu kỳ 13 đang chạy từ máy này?”
“Không. Nó chạy từ một máy chủ ảo, người sở hữu là DQD-01.”
Duy nhìn Tùng. “Ai tạo tài khoản?”
Tùng mở bảng danh sách. Một dòng tên ẩn hiện: “NDT-REG”.
Bích lập tức nhận ra. “Nguyễn Diệu Trang.”
Tùng gật. “Tài khoản được tạo bằng chứng thư của Sở Quy hoạch. Nhưng lệnh cuối cùng gửi từ một khóa khác.”
“Khóa nào?” An hỏi.
Anh mở log. Chuỗi ký tự hiện lên, không phải tên người. Tùng giải thích đó là khóa cấp bộ, dùng để điều khiển hệ thống khi có tình trạng khẩn cấp.
“Ai có khóa cấp bộ?”
“Tôi không biết. Chỉ biết nó được kích hoạt tại một cuộc họp kín.”
An nhìn Duy. “Ông biết người ký.”
Duy không đáp ngay. Ông nhìn màn hình như nhìn một hố sâu.
“Người ký cuối là Nguyễn Diệu Trang,” ông nói. “Nhưng người khiến bà ấy ký là một người ở bên ngoài Tân Giang.”
“Tên?”
“Lê Hoàng Vinh.”
Bích sững lại. “Chủ tịch quỹ Hạ Lưu Mới?”
“Quỹ đó nắm phần đất phía sau Tân Giang,” Duy nói. “Tôi chỉ là người vận hành.”
“Ông đã dùng cái tên Tân Giang để che cho Vinh.”
“Tôi dùng vì tôi nghĩ mình có thể kiểm soát hậu quả.”
An nhớ câu Duy từng nói: thành phố thích được cứu. Ông ta thật sự tin mình là người có thể cân bằng mọi thứ.
Tùng bật một file video. Lê Hoàng Vinh xuất hiện trong phòng họp, tóc bạc, giọng nhẹ nhàng.
“Chúng ta không cần một trận lũ lớn. Chỉ cần một đường ngập đủ sâu để báo cáo có lý do. Khi Bờ Bắc được xếp vào diện tái thiết, quỹ sẽ mua lại đất bằng giá hỗ trợ. Tân Giang xây, còn thành phố có ngân sách.”
Nguyễn Diệu Trang hỏi: “Nếu có người không bán?”
Vinh đáp: “Nước có cách thuyết phục riêng.”
Video dừng. Căn phòng im.
An hỏi Tùng: “Anh giữ bản này bao lâu?”
“Từ hôm họ yêu cầu tôi xóa.”
“Vì sao giờ mới đưa?”
Tùng nhìn ra cửa sổ. “Vì tôi có con gái ở Bờ Bắc. Nhà nó là một trong những căn bị đánh dấu đỏ.”
Khôi đặt tay lên vai anh. “Đưa bản sao cho chúng tôi.”
“Tôi đã gửi tới sáu nơi.”
Bích nhìn laptop. “Vậy còn mốc 14?”
Tùng mở sơ đồ tầng ngầm. “Nó không chỉ là cửa xả. Nó nối vào một hầm chứa cũ. Hầm này giữ lượng nước đủ làm giảm ngập cho cả Bờ Bắc, nhưng cửa cuối bị khóa bởi mã của người lập hệ thống.”
“Cha tôi?”
“Không. Một người khác.”
Tùng phóng to mã. Trên màn hình hiện chữ ký số: HN-CTRL.
Nam lùi lại. “Không thể.”
“Anh là người lập mô hình,” Tùng nói. “Mã của anh được dùng để khóa hầm.”
An nhìn Nam. “Anh đã khóa?”
Nam lắc đầu. “Tôi không nhớ.”
“Không nhớ hay không muốn nhớ?”
Nam nhìn cuốn sổ trong tay cô. “Trong đêm trận lũ cũ, tôi đã nhập mã để giữ cửa số không. Tôi nghĩ nếu mở, bệnh viện bị ngập. Cha cô bảo tôi khóa lại sau khi ông ấy ký.”
“Vậy anh là người cuối?”
“Tôi là người giữ chìa khóa tạm thời. Nhưng có người dùng quyền của tôi sau đó.”
Tùng cho xem lịch sử. Mã HN-CTRL được kích hoạt nhiều lần trong mười hai năm, mỗi lần trùng các giao dịch đất của quỹ Hạ Lưu Mới.
An thấy một đường nối rõ ràng giữa quá khứ và hiện tại. Cha cô có phần trách nhiệm. Nam có phần trách nhiệm. Duy, Trang, Vinh đều có phần. Không ai là người duy nhất.
“Có thể mở hầm không?”
Tùng gật. “Nếu dùng bản ghi giọng của cha cô và xác nhận mã Nam.”
“Anh giúp được?”
“Tôi có thể phá khóa, nhưng sẽ làm sập máy chủ.”
“Dữ liệu đã được sao lưu.”
“Vậy làm.”
Họ xuống tầng ngầm. Lối đi hẹp, nước nhỏ từ trần. Tùng gắn dây dẫn vào bộ khóa. An phát đoạn ghi âm cha cô. Nam đứng bên cạnh, đọc mã xác nhận.
Hệ thống yêu cầu người ký cuối cùng. Tùng mở danh sách, nhưng tên hiển thị không phải Trang hay Vinh.
Đó là: LÂM QUANG VŨ.
An nghẹn lại. “Cha tôi vẫn là người ký.”
Nam nhìn cô. “Hoặc tài khoản của ông ấy bị giữ sau khi ông chết.”
“Sao có thể?”
“Chứng thư chưa bị thu hồi.”
An đặt tay lên máy. “Nếu hệ thống cần cha tôi, tôi sẽ dùng bản ghi của ông.”
Cô mở tệp cuối. Giọng ông Vũ vang lên trong hầm:
“Tôi là Lâm Quang Vũ. Tôi không cho phép dùng đường nước này để ép dân rời nhà. Nếu mã của tôi xuất hiện sau ngày 12 tháng 9, đó không còn là chữ ký của tôi.”
Khóa chuyển xanh.
Cửa hầm mở. Một luồng khí lạnh tràn ra, mang theo mùi bùn lâu năm.
Bên trong là hồ ngầm khổng lồ, vẫn còn nước. Trên bờ đối diện, một đường ống dẫn thẳng tới sông. Nếu mở cửa, nước sẽ rút khỏi Bờ Bắc.
Nhưng trên mặt hồ nổi một thùng thép có logo Hạ Lưu Mới.
“Đó là gì?” Khôi hỏi.
Tùng dùng đèn chiếu. Thùng chứa chất lỏng sẫm màu, có dây nối vào van áp suất.
An hiểu: Vinh không chỉ muốn tạo lũ. Ông ta giữ hóa chất trong hầm, biến nó thành quả bom chậm.
Từ phía sau, một tiếng khóa cửa vang lên.
Duy quay lại. “Có người vào.”
Màn hình bộ đàm bật lên giọng Nguyễn Diệu Trang:
“Cô Lâm, tôi cho cô mười phút rời khỏi hầm. Sau đó, cửa sẽ được niêm phong vĩnh viễn.”
An nhìn mặt hồ đen, rồi nhìn mọi người.
“Chúng ta không còn mười phút,” cô nói. “Chúng ta có một cơ hội.”
An không cho phép ai tự ý mở bồn. Họ lập danh sách thứ tự thao tác, người giữ dây, người theo dõi khí và người ghi thời gian. Bích đặt bốn camera ở các góc hầm, truyền ra ngoài qua mạng của bệnh viện.
“Nếu tín hiệu mất?” cô hỏi.
“Mỗi camera ghi vào thẻ riêng,” Bích đáp.
Nam kiểm tra khóa chính. “Kỳ Nam còn giữ một mã mở xả hóa chất, nhưng chưa biết ông ấy có thể nói hay không.”
Trang bước tới. “Tôi có mã.”
An quay lại. “Bà biết?”
“Tôi đã ký phụ lục.”
“Vậy nói ra.”
Trang đọc dãy số. Tùng nhập, hệ thống phản hồi sai.
“Mã bị đổi,” anh nói.
Trang nhìn Duy. “Anh đã đổi?”
“Không.”
An hiểu Kỳ Nam đã dùng mã thật để dụ họ vào hầm, còn mã cuối ở tay người khác.
Khôi chỉ đồng hồ áp suất. “Không còn thời gian tìm.”
An mở cuốn sổ cha. Trang cuối có một phương trình nước và một dãy sáu chữ số. Cô so với mã 319742 ở Mốc 13, nhận ra đó là hai nửa của cùng một khóa. Phần đầu dùng cho thiết bị, phần sau dùng cho van.
An nhập dãy. Khóa mở.
Hồ hóa chất được chia thành ba khoang. Khoang một có thể xả vào hầm ngầm, khoang hai phải trung hòa, khoang ba bị niêm phong. Nếu chỉ xả nước, hóa chất tràn theo. Nếu giữ, áp suất nổ.
“Cần chuyển khoang ba lên tời,” Duy nói.
“Tời đã dùng cho thùng thép,” Khôi đáp.
“Có tời phụ.”
Duy dẫn tới một cầu thang nhỏ. Ông biết chính xác từng van, từng đường ống. An nhìn ông thao tác, không còn nhìn chủ tịch dự án, mà nhìn người đã tham gia xây hệ thống.
“Ông đã từng làm việc ở đây bao lâu?”
“Từ khi hồ còn là công trình thử nghiệm.”
“Vậy ông biết nước sẽ quay về.”
“Tôi biết.”
“Và ông vẫn để họ san hồ.”
Duy im. “Tôi nghĩ nếu dự án hoàn thành trước khi nước lớn, mọi người có thể sống an toàn.”
“Ông tiếp tục nói ‘nếu’.”
“Vì tôi không dám nói ‘đã sai’.”
Khôi và Duy móc cáp vào khoang ba. An điều khiển van trung hòa. Tùng theo dõi nồng độ khí. Trang đứng bên bảng, đọc từng số liệu công khai.
“Khoang một an toàn,” Tùng báo.
“Khoang hai?”
“Nồng độ đang hạ.”
Một tiếng kim loại rạn vang lên. Cáp khoang ba trượt, thùng nghiêng.
Khôi lao tới giữ móc. Duy bám theo. An hét yêu cầu mọi người lùi, nhưng hai người đã ở dưới thùng.
“Đừng đứng đó!”
Duy nhìn lên. “Nếu tôi buông, thùng rơi.”
Khôi siết cáp. “Tôi không buông.”
An chạy tới tời phụ, xoay bánh quay. Tời nặng, nhưng mỗi vòng nâng thùng thêm một chút. Bích hướng camera vào cả ba người.
“Mọi người đang xem,” cô nói. “Duy, nhìn vào máy quay.”
Duy ngẩng lên.
“Nói đi,” An quát.
Ông thở hổn hển. “Tân Giang đã dùng dữ liệu ngập để mua đất. Tôi biết. Tôi đã ký các hợp đồng vận hành. Tôi không phải người duy nhất, nhưng tôi có trách nhiệm.”
Khôi nói tiếp: “Và ông Vũ?”
Duy nhìn An. “Ông ấy nhận tiền để đưa con gái ra khỏi vùng nguy hiểm. Ông ấy ký, nhưng không hề ký kế hoạch này. Chúng tôi dùng chữ ký của ông để che kế hoạch.”
Thùng được nâng lên bờ. Nồng độ khí giảm.
An không dừng camera. “Nói tên người ra lệnh.”
Duy nhìn Trang. Trang nhìn xuống bảng. Cuối cùng ông nói: “Lê Hoàng Vinh và Nguyễn Kỳ Nam. Trang biết, nhưng không phải người khởi đầu.”
Trang bật khóc rất khẽ, nhưng vẫn đứng tại bảng. “Tôi biết. Tôi đã ký.”
Tín hiệu truyền ra ngoài. Người dân, báo chí và cơ quan điều tra nghe từng lời nhận tội.
An nhìn màn hình Mốc 13. Mực nước đã hạ dưới 2,5. Hệ thống thật bắt đầu khôi phục.
Một tin nhắn hiện trên điện thoại Bích: Kỳ Nam đã mất tích khỏi bệnh viện.
An hiểu người ra lệnh cuối cùng vẫn còn tự do.