Mốc Nước Thứ Mười Ba
10 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Mốc Nước Thứ Mười Ba

Phan Đức Lộc sống trong một căn nhà có sân trồng đầy cây nguyệt quế, cách trung tâm Hạ Lưu gần bảy cây số. Ông mở cửa sau khi Bích gõ lần thứ ba, mặc áo sơ mi cài kín cổ dù trời nóng. Mái tóc bạc được chải gọn, khuôn mặt có vẻ của người đã quen với những câu hỏi không muốn trả lời.

“Tôi không tiếp nhà báo,” ông nói.

“Cháu không mang máy quay,” Bích đáp.

“Cô luôn mang máy ghi âm.”

Bích chạm vào chiếc máy bên tai. “Nó đang tắt.”

Lộc nhìn An, ánh mắt dừng ở chiếc chìa khóa bán nguyệt trên tay cô.

“Các cô vào đi.”

Phòng khách không có tivi. Trên tường treo ảnh một con đập, một cây cầu và một nhóm kỹ sư trẻ. An nhận ra cha mình đứng ở hàng sau, gương mặt còn đầy đặn, cười về phía ống kính.

Lộc rót nước, không ai uống.

“Cháu muốn hỏi về ngày 12 tháng 9,” An nói.

“Tôi biết.”

“Ông nói cha cháu không mở cống đầu tiên.”

“Tôi nói với Bích qua điện thoại. Không có nghĩa tôi muốn nói lại.”

“Nếu ông không nói, dữ liệu hôm nay sẽ tiếp tục bị sửa.”

Lộc ngẩng lên. “Cô nghĩ mình có thể sửa một thành phố bằng vài tệp âm thanh?”

“Không. Nhưng tôi có thể chứng minh người ta đang dùng thiên tai để lấy đất.”

“Tân Giang không phải công ty duy nhất.”

“Nhưng họ có quyền truy cập RiverEye.”

Lộc nhìn Bích. “Cô đã kể bao nhiêu?”

“Đủ để ông biết chúng tôi không tới vì tò mò.”

Ông thở dài, đi tới chiếc tủ gỗ. Sau một cuốn sách về thủy lực, ông lấy ra một cặp hồ sơ màu xanh đã bạc. Trên bìa ghi tay: “12.09 — chỉ đọc khi bản đồ bị đổi”.

“Tôi giữ nó mười hai năm,” Lộc nói. “Không phải vì dũng cảm. Vì mỗi lần định vứt, tôi lại nhớ tiếng người kêu dưới chân đê.”

An mở hồ sơ. Trang đầu là sơ đồ lưu vực Hạ Lưu, có ba tuyến cống và một vùng gạch chéo nằm dưới Bờ Bắc. Phần chú thích viết: “Không được mở nếu chưa di chuyển bệnh viện dã chiến.”

“Ngày đó có lệnh điều tiết từ đâu?”

Lộc đặt tay lên trang giấy. “Từ Trung tâm Điều hành cũ. Người trực ca là Hoàng Nam.”

An và Bích cùng ngẩng lên.

“Nam không phải người ký lệnh cuối,” Lộc nói. “Nhưng cậu ta nhập con số mực nước vào hệ thống. Dữ liệu cho thấy nước 3,4 mét ở trạm sáu, trong khi máy đo tay của tôi chỉ 2,9. Cậu ta nói máy truyền bị chậm.”

“Anh Nam từng làm trợ lý của cha tôi,” An nói.

“Từng là học trò.”

“Vậy sao anh ấy được thăng chức?”

“Vì có người cần một kỹ sư trẻ làm chứng rằng ông Vũ tự ý thay đổi lệnh.”

An lật sang bản sau. Có một bảng thời gian, nhiều dòng bị dùng bút đen gạch bỏ. Ở cuối trang, nét chữ của cha cô: “Nam không biết van số 3 đã mở trước. Người mở là Duy.”

“Duy lúc đó làm gì?”

“Giám đốc dự án thoát nước tư nhân. Không có quyền mở van.”

“Nhưng ông ấy đã làm?”

“Có người nhìn thấy.”

Lộc lấy một ảnh chụp đen trắng. Trong ảnh, một người đàn ông trẻ đứng cạnh cabin cống. Khuôn mặt mờ, nhưng chiếc nhẫn bạc hình vòng cung rất rõ.

“Duy chưa phải chủ tịch,” Lộc nói. “Ông ta là người nhận lệnh từ một nhóm muốn khu Bờ Bắc rẻ đi.”

Bích mở sổ. “Ai là người ra lệnh?”

“Không có tên trong hồ sơ. Chỉ có một chữ cái: N.”

An nhìn sơ đồ. “N có thể là Nam?”

Lộc lắc đầu. “Nam lúc đó chỉ mới hai mươi chín tuổi. Chữ ký N nằm ở phụ lục mua đất, không phải hồ sơ điều tiết.”

An kéo tờ giấy cuối cùng ra. Một biên bản bàn giao van, ngày 11 tháng 9, có dòng: “Thiết bị mô phỏng áp suất lắp bổ sung tại Mốc 13.”

“Mốc 13 từng là thiết bị đo áp suất?”

“Nó là thiết bị đối chứng. Chỉ có cha cô, tôi và người phụ trách kho biết.”

“Vì sao không đưa vào vụ án?”

Lộc im lặng.

“Ông đã hủy nó?”

“Không. Người khác hủy hồ sơ.”

An nhìn vào ảnh cha. “Ông nói ông giữ hồ sơ mười hai năm. Nhưng sao lại có bản gốc ở Mốc 13?”

“Vì cha cô không tin tôi.”

“Hoặc ông ấy không tin chính mình.”

Lộc nhìn cô lâu hơn. “Cô giống ông ấy ở chỗ luôn tìm lỗi trước khi tìm lý do.”

“Tôi cần biết chìa khóa này mở gì.”

“Một hộp áp suất dự phòng dưới nền trụ. Nhưng cô không nên lấy nó ra một mình. Nếu có khóa từ, ai đó sẽ nhận được tín hiệu.”

“Ông biết có khóa từ?”

“Tôi biết vì tôi là người lắp.”

Bích bất ngờ hỏi: “Ai đã gọi ông tối qua?”

Lộc quay sang cô. “Tôi không gọi ai.”

“Ông nhắn cho cháu rằng người cha cháu không mở cống đầu tiên.”

“Tôi nói qua điện thoại.”

“Từ số nào?”

Lộc không trả lời. Bích mở laptop, cho ông xem nhật ký cuộc gọi. Số gọi tới là một sim trả trước, nhưng vị trí phát sóng nằm trong Trung tâm Điều hành.

“Có người dùng điện thoại của ông để gọi,” Bích nói.

Lộc đứng bật dậy. Ông đi tới cửa sổ, vén rèm. Ngoài đường không có xe, chỉ có một người giao hàng đạp xe đi qua.

“Các cô phải rời đi.”

“Chưa xong,” An nói.

“Tôi đã cho cô đủ để hiểu mình đang đối đầu với một mạng lưới. Đừng biến nhà tôi thành điểm tiếp theo.”

Lộc xé một mảnh giấy trong sổ, viết địa chỉ nhà máy nước cũ và một câu: “Đừng mở van khi đèn tín hiệu màu trắng.”

An cầm tờ giấy. “Nghĩa là gì?”

“Cô sẽ hiểu khi tới đó.”

Trên đường ra xe, Bích ghé sát An. “Tớ không tin người này kể hết.”

“Tớ cũng không.”

“Cậu nghĩ ông ấy nói thật bao nhiêu?”

“Đủ để làm tớ sợ.”

Họ chưa kịp mở cửa xe thì một chiếc sedan màu đen dừng bên kia đường. Cửa sau mở, một phụ nữ mặc vest bước xuống. Cô ta không đeo bảng tên, chỉ cầm một phong bì dày.

“Cô Lâm,” người phụ nữ gọi. “Tôi là Hà, bộ phận pháp chế Tân Giang.”

“Tôi không có lịch làm việc với công ty.”

“Đây là lời mời hợp tác, không phải giấy triệu tập.”

Hà đưa phong bì. An không nhận.

“Nếu tôi không lấy?”

“Cô vẫn có thể đọc.”

“Tôi không nhận tài liệu ngoài quy trình.”

Hà cười mỏng. “Trong đó là đề nghị gia hạn hợp đồng, tăng phí tư vấn gấp ba và chuyển cô khỏi hạng mục Bờ Bắc. Cô chỉ cần xác nhận Mốc 13 không thuộc phạm vi nghiệm thu.”

“Nếu tôi không xác nhận?”

“Cô sẽ phải tự chịu trách nhiệm với bất kỳ phát ngôn nào ảnh hưởng giá trị dự án.”

An nhìn phong bì. “Các anh sợ một cái mốc cũ đến mức trả gấp ba?”

“Chúng tôi sợ một chuyên gia trẻ bị cuốn vào chuyện cũ.”

“Chuyện cũ đang nằm dưới con đường các anh xây.”

Hà đặt phong bì lên nóc xe rồi trở lại sedan. Chiếc xe chạy đi, để lại mùi xăng nồng.

Bích cầm phong bì lên. “Tớ mở nhé?”

“Không. Đem cho luật sư của cậu kiểm tra.”

An gọi cho Khôi. Anh bắt máy sau hồi chuông đầu.

“Có chuyện gì?”

“Tôi cần tới Mốc 13 tối nay.”

“Không được. Nước đang đổi chiều.”

“Tôi có chìa khóa mở hộp dưới trụ.”

“Càng không được.”

“Anh muốn biết em gái anh chết thế nào không?”

Khôi im. An biết mình vừa chạm vào chỗ không nên chạm, nhưng cô không rút lời.

“Tôi xin lỗi,” cô nói. “Nhưng nếu chúng ta chờ, họ sẽ lấy thiết bị.”

“Tám giờ tối. Tôi đưa xuồng tới.”

Ở bến phụ, Khôi kiểm tra dây neo và đèn tín hiệu. Anh đưa An một bộ đàm.

“Nếu có người trên bờ, không bật đèn trắng.”

“Lộc cũng nói câu đó.”

Khôi ngước lên. “Lộc còn sống mà vẫn nói nhiều hơn người đã chết.”

Họ đi theo con kênh trong ánh đèn thành phố. Mốc 13 hiện ra sau hàng lau, lần này không có lưới thép. Một chiếc đèn nhỏ trên trụ đang nhấp nháy màu trắng.

Khôi tắt máy ngay lập tức.

“Đèn trắng,” An nói.

“Không ai được bật nó ban đêm.”

Từ bờ bên kia, tiếng loa điện tử vang lên, giọng máy móc lặp lại cảnh báo diễn tập. Kim nước trên Mốc 13 bắt đầu nhích lên dù mặt kênh gần như phẳng.

An lấy chìa khóa. Dưới chân trụ có một nắp gang nhỏ, vừa đủ cho ổ khóa bán nguyệt. Cô tra chìa, xoay nửa vòng.

Một tiếng tách vang lên trong lòng đất.

Ngay sau đó, tất cả đèn trên bờ Bờ Bắc tắt phụt.

Khôi nắm cổ tay An. “Có thứ gì đó vừa khởi động.”

Từ dưới nước, một dòng bọt trắng trồi lên quanh thân trụ. Mùi hóa chất nhẹ nhưng rõ, giống mùi clo trộn với kim loại nóng.

An nhìn kim nước. Nó nhảy từ 2,47 lên 2,63 trong chưa đầy một phút.

Bên dưới nắp gang, một giọng ghi âm cũ tự động bật:

“Nếu mốc này phát sáng, cửa số ba đã mở.”

Khôi quay đầu về phía thượng nguồn. Xa xa, một tiếng van lớn chuyển động, trầm như tiếng tàu kéo.

An hiểu rằng diễn tập đã kết thúc từ lâu. Những người khác chỉ chưa biết trận lũ thật đã bắt đầu.

An và Khôi không bật van ngay. Họ quay xuồng về bến, mang theo ảnh đèn trắng và ghi âm tiếng van. Bích nhận dữ liệu, đặt chúng vào một thư mục có mã hóa rồi viết ra hai ổ đĩa khác nhau.

“Cậu có chắc không?” Khôi hỏi.

“Chắc chuyện gì?”

“Chắc rằng người trong băng nói về hôm nay, không phải tệp cũ được dựng lại.”

An mở phần thông tin ẩn của tệp. Thời gian ghi là 21 giờ 13, nhưng bộ mã âm thanh dùng loại thiết bị chỉ được sản xuất từ năm ngoái.

“Tệp mới,” cô nói. “Giọng cũ được ghép vào tiếng van mới.”

“Vậy có người đang dùng cha cô để dẫn đường.”

“Hoặc cha tôi đã để lại cách nhận biết.”

Bích đặt một bản đồ lên bàn. Mười hai trạm RiverEye nằm thành vòng cung, còn Mốc 13 nằm ngoài vòng như một điểm mù. Có một đường mảnh nối Mốc 13 với kho số 4 và đập phụ.

“Đây là tuyến bảo trì cũ,” Bích nói. “Nếu đi theo, có thể tới bảng điều khiển van số ba mà không qua đường chính.”

Khôi nhìn đường mảnh. “Tôi từng đưa Thảo qua đây. Trước khi em mất, cô ấy nói thấy xe của Duy ở cửa cống.”

An ngẩng lên. “Sao anh chưa kể?”

“Vì tôi không biết cô ấy nhìn thấy gì. Một ký ức không phải bằng chứng.”

“Nhưng nó là hướng.”

Khôi quay sang An. “Cô có luôn biến nỗi đau của người khác thành hướng đi không?”

An bị câu hỏi làm khựng lại. Cô muốn phản bác, nhưng trong cuốn sổ của cha có cả một thành phố được ghi bằng những nỗi đau. Cô không biết mình đang tìm sự thật hay đang tìm cách khiến mọi người cùng đau với gia đình mình.

“Tôi sẽ không dùng tên Thảo nếu anh không muốn,” An nói.

Khôi nhìn ra nước. “Dùng đi. Nhưng đừng biến em ấy thành lý do duy nhất.”

Họ trở lại Mốc 13 khi đèn trắng tắt. An mở nắp trụ, đặt máy ghi âm cạnh phao cơ học. Kim nước đứng ở 2,63. Mỗi khi tiếng van vang từ xa, kim lại nhích thêm vài phân.

An đếm khoảng cách giữa các tiếng: mười ba giây, rồi mười ba giây. Chu kỳ không phải tên tác vụ. Nó là nhịp mở van.

“Nếu họ mở đủ mười ba lần?” Bích hỏi.

“Áp suất sẽ truyền tới đập phụ.”

“Và Bờ Bắc?”

“Ngập.”

Khôi dùng sào đo đáy kênh. “Còn một đường cống nhỏ dưới bờ. Nước không chảy theo hướng tự nhiên.”

An ghi lại. Họ đợi tới khi kim nước chạm 2,71 rồi đóng nắp. Trên mặt đồng hồ, một vạch đỏ mới xuất hiện mà tối qua chưa có.

Vạch đó nằm cạnh chữ 13, giống như ai đó đang đánh dấu lần đo thứ hai.

An gửi ảnh cho Nam. Anh trả lời sau một phút: “Đừng để ai chạm vào mốc. Tôi sẽ tới.”

An biết từ giây phút ấy, cuộc điều tra không còn là chuyện của cô và Bích. Nó đã kéo người trong trung tâm ra khỏi vùng an toàn của họ.

Khi họ rời bờ, một chiếc xe tải tắt đèn chạy song song trên đường. Khôi không tăng tốc, chỉ đổi hướng vào con kênh hẹp. Chiếc xe dừng lại, không đuổi tiếp.

Bích nhìn bóng xe qua màn mưa bụi. “Họ đang học cách kiên nhẫn.”

An nhìn kim nước trong chiếc máy cầm tay. “Chúng ta cũng vậy.”

Đã sao chép liên kết chương