Chương 16
Chương 16 — Mốc Nước Thứ Mười Ba
Mốc nước thứ mười bốn nằm dưới khu đô thị mẫu, nơi nước đang dâng quanh những khung thép chưa lắp kính. Từ mặt đường, họ chỉ thấy một nắp tròn bằng thép nhô lên giữa bãi đỗ xe ngầm.
Duy đã tới trước. Ông đứng dưới mái hiên tòa nhà, áo khoác vẫn khô, bên cạnh là hai xe bảo vệ. Đặng Quốc Duy không còn mang vẻ của người đi vận động dân ký đất. Mắt ông đỏ, tay cầm một bộ điều khiển màu đen.
“Tôi biết cô sẽ tới,” ông nói.
“Ông biết vì ông đặt tín hiệu.”
“Tôi đặt để cảnh báo.”
“Cảnh báo mốc thứ mười bốn?”
“Cô không biết nó là gì.”
“Vậy nói đi.”
Duy nhìn Khôi và Nam. “Hai người có thể rời đi. Chuyện này liên quan tới cô và cha cô.”
Khôi đứng chắn trước An. “Nước không nhận họ Lâm hay họ Đặng.”
“Anh luôn nói như thể mình hiểu hết.”
“Tôi hiểu người không chịu nói thẳng thường muốn người khác chết thay.”
Duy đưa bộ điều khiển cho An xem. Màn hình hiển thị áp suất dưới lòng hồ, cao hơn mức an toàn 18 phần trăm.
“Mốc 14 là cảm biến nằm trong đường cống cũ,” ông nói. “Nó báo bờ nền của tòa nhà đang rỗng. Nếu không xả nước về Bờ Bắc, khu đô thị sẽ sập.”
“Ông định lấy khu phố làm hố chứa.”
“Tôi định cứu công trình đang giữ nước.”
An nhìn màn hình. Số liệu thật, không giống các báo cáo của Tân Giang. Duy đang nói đúng một phần.
“Tòa nhà có người không?”
“Công nhân đã sơ tán.”
“Hồ hóa chất?”
“Đã khóa.”
Nam bước tới. “Không. Bồn số hai còn mở đường xả.”
Duy nhìn anh. “Anh nghĩ mình có thể đọc một sơ đồ cũ hơn dự án?”
“Tôi đã viết sơ đồ ấy.”
An thấy Duy cười nhạt. “Đúng, Hoàng Nam. Anh từng là học trò giỏi nhất của ông Vũ. Anh cũng là người nói với ông ấy rằng khu Bờ Bắc có thể chịu nước trong một đêm.”
Nam tái mặt. “Tôi nói dựa trên mô hình lúc đó.”
“Và mô hình bị đổi bởi ai?”
Duy không đáp.
An bước tới nắp thép. Một ổ khóa điện tử gắn mã DQD-01. Cô dùng máy đọc Mốc 13, nhưng hệ thống báo thiếu quyền.
“Mốc 14 không mở bằng chìa cơ,” Duy nói. “Nó mở bằng người ký lệnh đầu tiên.”
“Người đó là ai?”
“Lâm Quang Vũ.”
An quay lại. “Cha tôi chết rồi.”
“Ông ấy để lại giọng nói.”
“Ông có bản ghi?”
Duy nhìn cô, vẻ mệt mỏi lộ rõ. “Tôi có thứ ông ấy gửi cho tôi sau trận lũ.”
Ông lấy một máy ghi âm từ túi áo. An nhận ra cùng loại với máy trong kho số 4. Duy bật tệp. Giọng cha cô vang lên:
“Duy, tôi đã ký một lần. Tôi sẽ không ký lần thứ hai. Nếu anh mở đường số mười bốn, anh sẽ không còn thành phố để xây.”
Duy tắt máy.
“Ông ấy từng cảnh báo tôi,” Duy nói. “Nhưng ông ấy cũng biết nếu không giữ dự án, bệnh viện không có tiền sửa hệ thống.”
“Đừng biến cha tôi thành người biện hộ cho ông.”
“Tôi không biện hộ. Tôi nói ông ấy cũng đã thỏa hiệp.”
An nhìn nắp thép. “Mốc 14 chứa gì?”
“Một hồ rỗng dưới lòng hồ cũ. Nếu mở, nước từ tòa nhà sẽ chảy vào đó rồi ra sông. Nhưng cửa bị kẹt.”
“Vì sao ông không mở?”
“Vì cần người hiểu hệ thống. Người cuối cùng biết cách mở là cha cô.”
Khôi nhìn An. “Cô không cần tin ông ta. Chỉ cần biết cửa có mở được không.”
An quỳ xuống ổ khóa. Bên cạnh là một bảng hướng dẫn đã bị sơn phủ. Cô cạo lớp sơn, lộ sơ đồ bốn bánh răng và một câu viết bằng bút dầu: “Không xoay theo mũi tên. Xoay theo dòng.”
Đó là nét chữ của cha.
“Mũi tên chỉ ngược,” cô nói.
“Cha cô cố tình làm vậy?” Nam hỏi.
“Ông ấy muốn người chỉ đọc hướng dẫn phải dừng lại.”
An dùng chìa khóa bán nguyệt bật nắp phụ. Bên trong là tay quay. Cô xoay ngược mũi tên. Bánh răng không chuyển, nhưng dưới đất vang tiếng rỗng.
“Cần lực nước,” Nam nói.
“Cửa bị kẹt vì không có áp suất đủ.”
“Vậy phải dồn nước về.”
Duy nhìn bộ điều khiển. “Tôi có thể mở một van tạm.”
“Và xả nước vào Bờ Bắc.”
“Chỉ trong ba phút.”
“Ba phút đủ làm hàng chục nhà ngập.”
“Nếu không, tòa nhà có thể sập.”
Khôi cầm bộ đàm. “Đưa người Bờ Bắc lên tầng hai. Ba phút có thể chịu được nếu báo trước.”
An nhìn Duy. “Ông mở van, nhưng toàn bộ log phải phát trực tiếp. Nếu ông gian một giây, tôi sẽ dừng.”
Duy gật. “Được.”
Bích đang ở xe cách đó hai trăm mét, nhận tín hiệu. An đọc rõ trước camera: “Mọi hành động mở van từ giờ được ghi lại. Đây là phương án khẩn để mở đường xả Mốc 14, không phải lệnh thu hồi đất.”
Duy kích hoạt van. Nước dồn qua đường ống, tràn về Bờ Bắc. Người dân đã di chuyển lên tầng cao theo hướng dẫn của Khôi. An xoay tay quay. Bánh răng chuyển một phần.
“Thêm lực!” Nam quát.
Khôi và Phúc cùng kéo. Nắp thép rung mạnh. Một dòng nước lạnh phụt lên quanh mép.
“Cửa mở!” An nói.
Toàn bộ khu đô thị rung. Nước từ tầng hầm rút xuống một hố sâu, rồi theo đường cống cũ chảy ra sông. Tiếng kim loại bên dưới kéo dài như tiếng thở.
Duy lùi lại, nhìn tòa nhà vẫn đứng. An không bỏ qua ông.
“Ông biết Mốc 14 tồn tại từ bao giờ?”
“Từ khi tôi mua bản thiết kế.”
“Và ông vẫn xây trên đó.”
“Tôi nghĩ có thể gia cố.”
“Ông nghĩ hay ông biết?”
Duy không trả lời.
Nam chỉ bộ điều khiển. “Tác vụ chu kỳ 13 vẫn chạy ở máy chủ phụ.”
An lấy thiết bị đọc. Màn hình hiện một mục lệnh cuối: “Khi Mốc 14 mở, khóa toàn bộ đường xả và gán trách nhiệm cho nhóm cứu hộ.”
Khôi chửi thề. Duy nhìn dòng lệnh, mặt trắng bệch.
“Tôi không tạo mục này,” ông nói.
“Nhưng ông trao quyền cho người tạo.”
Duy quay sang những người bảo vệ. Không ai dám nhìn ông.
An chuyển bản lệnh lên màn hình công cộng. Cư dân, báo chí và các quan chức đều thấy. Dòng “gán trách nhiệm cho nhóm cứu hộ” hiện rõ dưới logo Tân Giang.
Bích hỏi qua bộ đàm: “Công bố hết?”
An nhìn Duy. “Hết.”
Duy đứng im, lần đầu không còn câu trả lời lịch sự.
Ở góc màn hình, Mốc 13 giảm xuống 2,88. Nước đang rút.
Nhưng Mốc 14 vẫn phát một tín hiệu đỏ.
An phóng to dữ liệu. Bên dưới hồ rỗng còn một đường ống chưa được đánh dấu, dẫn thẳng tới khu Bờ Bắc.
“Còn một cửa nữa,” cô nói.
Nam lẩm bẩm: “Cửa số không.”
Một tệp mới xuất hiện trên máy, không có người gửi. Chỉ có dòng chữ:
Nếu muốn tìm người ký cuối cùng, hãy mở cửa số không trước khi bình minh.
An không bước vào hầm ngay. Cô yêu cầu mọi người kiểm tra dây cứu hộ, pin đèn và bộ đo khí. Một sự thật hấp dẫn không đáng để đổi lấy một người chết trong bóng tối. Khôi quấn thêm băng quanh vai, rồi cầm móc kéo.
“Nếu tôi không quay ra sau ba phút, kéo dây,” anh nói.
“Nếu tôi không quay ra?” An hỏi.
“Tôi sẽ kéo cả hầm.”
Họ đi vào. Nước lạnh đến thắt lưng, bên dưới có dòng chảy ngầm. Trên tường xuất hiện các con số viết bằng phấn: 1, 2, 3… tới 13. Mỗi số đi kèm một hướng rẽ.
“Cha cô đã đánh dấu đường này,” Khôi nói.
An chạm vào con số cuối. Phấn đã mờ, nhưng nét chữ giống sổ của ông Vũ. Dưới số 13 có một câu: “Đừng theo dòng lớn. Tìm dòng bị lãng quên.”
Họ rẽ vào đường nhỏ, chỉ rộng một người. Tiếng nước lớn phía sau dần xa. Cuối đường là một phòng điều áp, còn nguyên van tay và bảng điện cũ.
Trên bảng có ba nút: giữ, xả, cân bằng. Nút cân bằng bị tháo nắp.
Nam nhìn dây điện. “Có người đã vô hiệu hóa lựa chọn thứ ba.”
“Vì nó cứu cả hai phía,” An nói. “Họ muốn chỉ còn giữ hoặc xả.”
Khôi nhặt nắp nút, thấy một mảnh giấy kẹt bên trong. Chữ viết của Thảo: “Nếu phải chọn, đừng chọn theo tiếng còi. Chọn theo nơi có người không biết bơi.”
An đọc câu đó, thấy hình ảnh những căn nhà Bờ Bắc hiện lên. Nút cân bằng không tạo trận lũ lớn, nhưng cần mở ba van đồng thời. Nếu chậm, nước sẽ dội ngược.
“Có thể sửa nút không?”
Nam lấy dây đồng. “Có thể, nhưng cần nguồn từ Mốc 13.”
“Mốc đang bị cắt nguồn.”
“Tôi có một pin dự phòng.”
Anh nối pin vào mạch. Bảng điện sáng, hiển thị số 0. Đèn trên nút cân bằng nhấp nháy.
Một tiếng loa vọng từ đường hầm: “Cô Lâm, cô đang phá hủy tài sản công.”
Trang đã vào hầm.
An quay lại, thấy bà đứng ở lối rẽ cùng Trần Vy và hai nhân viên an ninh. Trang không mang vũ khí, chỉ cầm tập hồ sơ.
“Bà theo chúng tôi?”
“Tôi theo hệ thống.”
“Hệ thống đã bị các bà dùng để tạo ngập.”
Trang bước tới bảng điện. “Tôi muốn dừng trước khi có thương vong.”
“Vậy sao bà không dừng từ đầu?”
“Vì Duy và Vinh đã đẩy quá xa.”
“Bà vẫn ký.”
“Tôi nghĩ mình kiểm soát được.”
An cười buồn. “Ai cũng nói câu đó.”
Trang đưa hồ sơ. “Tôi có lệnh khẩn. Nếu cô không rời, lực lượng sẽ cưỡng chế.”
“Bà đang đứng trong hầm, nơi lệnh của bà không có nghĩa.”
Trang nhìn nước. “Cô mở nút cân bằng, cả hệ thống sẽ quá tải.”
“Nút này được thiết kế để quá tải có kiểm soát.”
“Cha cô đã không dùng nó.”
“Vì ông bị buộc chọn trong một đêm.”
Trang im. Trần Vy bước lên, nói nhỏ: “Chúng ta không còn thời gian.”
An nhìn Vy. “Cô là người gửi video nhà ga?”
Vy tái mặt. “Không.”
“Camera ghi cô.”
Vy nhìn Trang, rồi quay sang An. “Tôi gửi. Tôi không muốn bà Trang biết.”
Trang quay lại. “Cô làm gì vậy?”
“Tôi đã thấy danh sách giá đất. Gia đình tôi ở phố Sậy.”
Vy đưa điện thoại, hiển thị hàng trăm tin nhắn giữa Tân Giang và quỹ Hạ Lưu Mới. Cô đã sao chép chúng trước khi bị phát hiện.
Trang nhìn màn hình, giọng hạ xuống. “Cô nghĩ công bố sẽ cứu gia đình?”
“Ít nhất họ biết mình bị bán.”
An dùng thiết bị của Vy để xác nhận nút cân bằng. Hệ thống mở quyền tạm thời.
“Tất cả lùi ra,” cô nói.
Khôi và Nam vào vị trí van. Trang đứng nhìn, không ngăn. Khi An kéo nút, ba van chuyển đồng thời. Nước từ hầm chảy qua đường nhỏ, giảm áp suất ở cả hai phía.
Tường rung, nhưng không sập. Mực nước Bờ Bắc giảm từng phân. Ở xa, tiếng còi chuyển từ đỏ sang vàng.
Trang nhắm mắt. “Cô đã chọn.”
“Tôi không chọn khu này hay khu kia. Tôi chọn để hệ thống không bắt chúng ta phải hy sinh một khu.”
Trang nhìn An, lần đầu không còn vẻ người kiểm soát hậu quả.
“Cô biết Vinh sẽ không để yên.”
“Tôi biết.”
“Ông ta đã rời thành phố.”
“Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ tài khoản của ông ta.”
Ngoài hầm, Mốc 13 sáng lại. Nút cân bằng phát một tiếng bíp ngắn, rồi hiện dòng chữ: “dữ liệu thật đã khôi phục”.