Mốc Nước Thứ Mười Ba
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Mốc Nước Thứ Mười Ba

Chu kỳ 13 không mở một van duy nhất. Nó kích hoạt đồng thời các máy bơm theo thứ tự được lập trình, đẩy nước từ đầm Cạn về ba hướng. Trong khoang, bảng điều khiển hiện những mũi tên đỏ nối chằng chịt như mạch máu.

“Nếu không dừng bộ điều khiển, van phụ sẽ tự mở sau chín phút,” Nam nói.

“Tắt ở đâu?”

“Máy chủ trung tâm.”

“Anh vừa mất quyền.”

“Có một đường truy cập thủ công.”

Khôi đỡ vai, vẫn cố giữ giọng bình thản. “Đường nào?”

Nam chỉ lên một thang thép dẫn tới tầng kỹ thuật. “Bộ phát tín hiệu nằm trên tháp áp suất.”

An không muốn hỏi trong đó có bao nhiêu khí. Máy đo của Khôi đã nhấp nháy vàng. Họ chỉ còn vài phút.

Nam mở hộp điều khiển cũ, lấy ra một dây nối có đầu từ. “Cha cô dùng cái này để bỏ qua hệ thống tự động.”

“Ông ấy còn để lại bao nhiêu thứ mà chúng ta chưa biết?”

“Đủ để những người khác tiếp tục sống.”

Khôi leo trước. Mỗi bậc thang rung dưới trọng lượng anh. An theo sau, giữ dây cứu hộ. Nam ở cuối, mang bộ điều khiển.

Tầng kỹ thuật chỉ rộng bằng hành lang, đường ống chạy hai bên. Một chiếc máy ghi áp suất cũ đặt trong hộp kính, mặt số dừng ở 3,17 mét. Trên nắp có vạch khắc: “không được lấy số trung bình khi nước đang dồn”.

An chụp nhanh, rồi tìm bộ phát. Nó nằm sau một tấm thép, nối với đường ăng-ten hướng về trung tâm. Nam gắn dây từ, nhưng đèn báo vẫn đỏ.

“Cần mã xác nhận của người phụ trách đầu tiên,” anh nói.

“Ai?”

“Cha cô.”

“Ông ấy chết rồi.”

Nam nhìn chiếc chìa khóa trong tay cô. “Mốc 13 giữ mã cơ học.”

An lấy mảnh nhãn B-13, lật mặt sau. Dưới lớp keo có dãy số 319742. Cô nhập vào bàn phím. Đèn đỏ chuyển vàng, rồi xanh.

Tín hiệu thủ công được kích hoạt.

“Giờ?” An hỏi.

“Có thể gửi lệnh dừng bơm.”

Nam gõ nhanh. Màn hình hiện lỗi: “Không đủ quyền.”

Khôi nhìn anh. “Anh nói có đường thủ công.”

“Tôi đang dùng nửa đường.”

An lấy máy ghi âm B-13, phát tệp giọng cha cô: “Không thể mở thêm. Chờ xác nhận bệnh viện.” Bộ phát nhận dạng âm thanh, hiện một ô yêu cầu xác nhận sinh trắc học.

“Ông Vũ dùng giọng nói làm khóa?”

“Ông ấy sợ mã bị lấy.”

“Giờ chúng ta phải bắt chước giọng người chết?”

Nam nhìn hộp loa. “Không phải bắt chước. Dùng đoạn ghi đủ mười ba giây.”

An cắt tệp theo hướng dẫn. Máy nhận tín hiệu, nhưng yêu cầu câu xác nhận khác. Cô lục các tệp âm thanh. Tệp số chín có giọng cha đọc: “Bệnh viện vẫn còn máy phát.”

Nam ghép hai đoạn. Hệ thống chuyển xanh.

“Lệnh dừng đã gửi,” anh nói.

Ba máy bơm dừng. Nhưng van phụ vẫn mở theo quán tính. Nước tiếp tục tràn vào hồ điều hòa phía tây.

“Chúng ta phải lên mặt đập,” Khôi nói.

Họ quay xuống. Khi ra khỏi khoang, nước đã dâng ngang bậc thang. Khôi cắn răng vì vết thương, nhưng vẫn đi trước. Một đường ống nứt phun hơi hóa chất, khiến An chóng mặt.

Nam kéo cô qua cửa. Ra ngoài, họ thấy Bờ Bắc chìm trong nước đến bánh xe. Đèn cảnh báo đỏ phủ cả thành phố.

Bích đứng trên nóc xe cứu hộ, đang phát trực tiếp. Cô đưa An chiếc điện thoại dự phòng.

“Tín hiệu vừa tắt mười giây, nhưng người xem vẫn nghe được âm thanh.”

“Cậu phát gì?”

“Mốc 13.”

Trên màn hình, hàng chục nghìn bình luận chạy nhanh. Một số người gửi video cảnh cửa số ba mở. Một người khác gửi ảnh bản đồ giá đất. Bích đọc từng bằng chứng, không thêm bình luận.

“Tớ cần cậu nói trước máy,” cô nói.

“Tôi không phải người phát ngôn.”

“Cậu là người duy nhất giải thích được sai số.”

An nhìn nước chảy qua quảng trường. Cô cầm điện thoại.

“Mốc cơ học và hệ thống điện tử đang cho hai số khác nhau. Chúng tôi đã lấy mẫu nước tại miệng xả và đang gửi kiểm nghiệm độc lập. Người dân chưa cần di chuyển khỏi khu cao, nhưng không đi vào các tuyến phía nam.”

Một giọng đàn ông vang sau lưng: “Cô không có quyền nói vậy.”

Đặng Quốc Duy đứng trên cầu kỹ thuật, áo vẫn khô bất thường. Người đeo nhẫn bạc đang cầm bộ đàm. Hai nhân viên bảo vệ đi cùng.

Khôi bước lên trước. “Đường này không còn thuộc công trường của anh.”

“Đây là hạ tầng thành phố.”

“Vậy sao anh đứng cạnh bảng điều khiển?”

Duy nhìn An. “Cô đã tắt hệ thống tự động. Nếu vùng phía tây ngập, cô sẽ chịu trách nhiệm.”

“Tôi tắt máy bơm hóa chất.”

“Cô không biết đó là gì.”

“Phòng thí nghiệm độc lập biết.”

“Một mẫu không được niêm phong bởi cơ quan quản lý.”

An giơ máy quay. “Chuỗi bàn giao đang được ghi.”

Duy nhìn Bích. “Cô nhà báo, cô muốn làm người hùng trên nỗi sợ của người khác?”

“Tôi muốn ông công khai log,” Bích nói.

“Tôi không có nghĩa vụ trả lời một buổi phát trực tiếp.”

“Ông có nghĩa vụ trả lời cư dân đang đứng trong nước.”

Duy bước xuống cầu. Một người bảo vệ đưa tay về phía máy của An. Khôi chặn lại.

“Đụng vào máy là hành vi cản trở cứu hộ,” anh nói.

Duy nhìn vết máu trên vai Khôi. “Anh đã bị thương. Đừng khiến chuyện tệ hơn.”

“Chuyện đã tệ từ lúc anh mở van.”

Duy ra hiệu rút. Trước khi đi, anh ta nói với An:

“Cô muốn biết người ký cuối cùng là ai, đúng không? Hoàng Nam không phải người đó.”

“Anh biết?”

“Tôi biết người đó đang đứng cạnh cô.”

Duy chỉ vào Nam rồi rời đi.

Nam tái mặt. “Ông ấy nói dối.”

“Hay anh đang nói dối?” Khôi hỏi.

Nam không đáp. Anh nhìn màn hình Mốc 13. Kim nước đứng ở 3,17, rồi nhích thêm một vạch.

Bích đưa An một tin nhắn vừa nhận: Nguồn ẩn danh muốn gặp trong nhà ga cũ. Tên người gửi: N.

An nhìn Nam. “Anh có phải N không?”

“Không.”

“Vậy ai?”

Nam quay về phía thành phố, nơi nước đang tràn qua đường ray cũ. “Người đó sẽ nói với cô vì sao cha cô nhận tiền.”

“Anh biết?”

“Tôi biết ông ấy nhận để mua một đêm.”

“Mua cho ai?”

Nam nhìn An, giọng gần như thì thầm:

“Cho cô.”

Một tiếng còi cứu hộ kéo dài. Nước trong hồ điều hòa phía tây vượt mép. Trên màn hình RiverEye, hệ thống chính thức vẫn hiển thị mức nước an toàn.

Mốc 13 là thiết bị duy nhất nói thành phố đang ngập.

An yêu cầu Phúc mở bản ghi thủ công của cư dân trên màn hình trường học. Các con số không đẹp như biểu đồ RiverEye: người ghi dùng thước gỗ, có người ghi nhầm giờ, có nơi bị mất điện nên chỉ đo được hai lần. Nhưng khi chồng các điểm lên nhau, xu hướng hiện rõ. Nước thật dâng theo bờ nam, còn hệ thống điện tử hạ số ở những trạm gần dự án.

“Đây là bằng chứng thống kê,” Bích nói. “Không phải một mốc riêng lẻ.”

Nam nhìn biểu đồ. “Nếu đưa lên, họ sẽ nói người dân không có chuyên môn.”

“Còn anh có chuyên môn,” An đáp. “Hãy nói anh thấy gì.”

Nam đứng trước camera, giải thích cách cảm biến quang học bị ảnh hưởng bởi độ đục, cách bộ lọc trung bình xóa những đỉnh áp suất, và vì sao chênh lệch bốn mươi phân không thể gọi là độ trễ mạng. Giọng anh run ở câu đầu, nhưng đến câu cuối đã trở nên chắc chắn.

Video được phát lại nhiều lần. Một nhóm sinh viên kỹ thuật gửi bản phân tích độc lập, xác nhận mô hình. Người dân bắt đầu tự đặt tên các điểm đo theo phố của họ. Mốc 13 không còn là một vật thể bí mật; nó trở thành ký hiệu chung của việc kiểm tra.

Trong khi đó, Khôi đưa đội cứu hộ tới những khu thấp. Anh không dùng lệnh của trung tâm nữa, chỉ dựa vào thước đo dân cư và tiếng máy bơm. Một số người ban đầu không tin, nhưng khi thấy nước rút ở phố có van cũ, họ bắt đầu gọi anh là “anh Khôi mực nước”.

An nghe vậy, cười lần đầu trong nhiều ngày.

“Cô cười được à?” Bích hỏi.

“Tôi đang tính sai số.”

“Sai số nào?”

“Sai số giữa một người cứu hộ và một người hùng.”

Bích lắc đầu, nhưng máy quay vẫn ghi.

Tối hôm đó, Hoàng Nam nhận một cuộc gọi từ số lạ. Người gọi là mẹ anh, đang ở khu phía bắc. Bà nói có người tới hỏi về những bản vẽ cũ trong nhà.

“Mẹ đừng mở cửa,” Nam nói.

“Họ bảo con đã bỏ việc.”

“Mẹ cứ nói con đang đi công tác.”

“Con có thật sự đứng về phía cô An không?”

Nam nhìn qua cửa sổ, thấy An đang kiểm tra mẫu nước dưới ánh đèn. “Con đứng về phía người còn sống.”

Sau cuộc gọi, anh đưa An một chiếc chìa khóa nhỏ.

“Cửa phòng hồ sơ của trung tâm,” anh nói. “Tôi không mở được từ xa. Cô cần xem bản gốc các lệnh.”

“Anh không đi cùng?”

“Tôi sẽ đánh lạc hướng.”

“Anh đã đủ đánh lạc hướng rồi.”

Nam cười buồn. “Vậy lần này để tôi làm đúng.”

An và Bích tới trung tâm khi nước vừa ngập sảnh. Cửa phòng hồ sơ bị bảo vệ canh, nhưng một cánh cửa phụ vẫn mở. An dùng chìa khóa, vào trong. Hàng tủ chứa nhật ký cống, bản đồ và biên bản thu hồi.

Họ tìm thấy một hộp ghi “12.09 — bản sao không dùng”. Bên trong là lệnh mở cống có chữ ký của Trang, Duy và một người tên Vinh. Chữ ký cha cô không có.

An chụp lại, nhưng trước khi rời, đèn phòng chuyển đỏ. Một giọng từ loa nội bộ vang lên:

“Cô Lâm, xin hãy đặt tài liệu xuống.”

Đó là giọng Nguyễn Diệu Trang.

An nhìn camera trên trần. “Bà đang theo dõi chúng tôi.”

“Tôi đang bảo vệ hồ sơ.”

“Hồ sơ không cần bảo vệ nếu nó sạch.”

“Cô không biết mình đang đụng vào ai.”

“Tôi biết. Tôi chỉ chưa biết bà sẽ đứng bên nào khi nước rút.”

An rời phòng cùng Bích. Sau lưng, hệ thống khóa toàn bộ tủ. Nhưng bản sao đã nằm trong bốn điện thoại.

Bên ngoài trung tâm, Nam bị hai bảo vệ chặn lại. Anh không chống cự, chỉ nói với An:

“Đừng để họ biến tôi thành lý do cô dừng.”

An nhìn anh bị đưa đi. Cô biết từ giờ, không còn ai bên trong giúp họ mở cửa.

Đã sao chép liên kết chương