Mốc Nước Thứ Mười Ba
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Mốc Nước Thứ Mười Ba

Cửa số không nằm trong bản đồ hiện đại. Nó là một đường ống nhỏ đi dưới lòng hồ, xây trước cả Mốc 13, chỉ dùng khi các cống chính không thể vận hành. Nam tìm thấy dấu vết của nó trong bản thiết kế cũ: một đường cong mảnh chạy từ khoang bảo trì tới bờ bắc, rồi biến mất dưới khu nhà dân.

“Nếu cửa này mở,” Nam nói, “nước sẽ thoát về một kênh ngầm. Nhưng cửa cuối nằm dưới nền nhà máy nước cũ.”

“Nhà máy đã bỏ hoang.”

“Trên giấy.”

Khôi đưa cả nhóm tới khu nhà máy bằng xuồng. Nước rút để lại bùn dày, nhưng các cửa vào thấp vẫn đầy nước. Đội cứu hộ dựng đèn pin, đặt máy đo khí và kiểm tra dây neo.

An mang bản đồ cũ, trên đó có dấu mực xanh cha cô từng vẽ. Cô lần theo một đường ống chạy dưới nền, tới căn phòng chứa máy lọc. Tường đã bị sơn đè nhiều lớp. Ở góc, một bánh xe van lớn lộ ra sau đống gạch.

“Cửa số không,” cô nói.

Van không có khóa, nhưng tay quay bị hàn chết. Nam dùng máy cắt, Khôi giữ tấm chắn. Mỗi lần tia lửa chạm kim loại, nước dưới nền rung nhẹ.

“Có áp suất phía bên kia,” Khôi nói.

An nhìn đồng hồ. “Không phải nước. Là khí.”

Một đường ống hóa chất nối vào van, không có trong bản thiết kế. Nếu cắt sai, khí độc sẽ tràn vào phòng.

“Tân Giang dùng nhà máy làm kho?” Bích hỏi.

“Hoặc họ dùng đường ống cũ để giấu chất thải,” An nói.

Nam mở hộp kiểm tra, tìm thấy ba bình khí nén và một cảm biến. Màn hình cảm biến hiển thị áp suất 1,3 bar.

“Họ bơm khí để ép nước về Bờ Bắc,” anh nói. “Cửa số không là một máy đẩy.”

“Vậy nếu mở?”

“Khí nén đẩy cả nước lẫn hóa chất.”

“Nếu không mở, khu đô thị tiếp tục nứt.”

Khôi nhìn bản đồ. “Có thể xả khí trước, rồi mở van.”

“Cần tháo bình theo thứ tự.”

An đọc nhãn từng bình. Hai bình được đánh số 1 và 2, bình thứ ba không có nhãn. Trên thân bình thứ ba có dấu vòng cung giống chiếc nhẫn.

“Bình này là của DQD,” Bích nói.

Duy đứng ngoài cửa, nghe được. Ông đã bỏ áo khoác, tay dính dầu.

“Bình đó không được mở,” ông nói.

“Vì sao?”

“Nó chứa dung dịch ức chế ăn mòn. Nếu thả vào đường ống, van sẽ không kẹt.”

“Ông biết hóa chất?”

“Tôi ký mua.”

“Vậy nói hết.”

Duy nhìn căn phòng, chậm rãi nói: “Năm xưa, Tân Giang được thành lập để nhận xử lý hệ thống thoát nước. Họ lắp những bình hóa chất ở các điểm cũ, với lý do bảo vệ đường ống. Sau đó họ dùng chúng để tạo sai lệch mực nước. Cha cô phát hiện, nhưng ông ấy chỉ có một đêm để cứu bệnh viện.”

An siết bản đồ. “Ông biết mà vẫn tiếp tục.”

“Tôi nghĩ nếu dự án hoàn thành, thành phố sẽ có tiền sửa mọi thứ.”

“Ông nghĩ một lời nói dối sẽ kết thúc bằng sự thật.”

“Tôi đã sai.”

Đó là lần đầu Duy nói câu ấy không kèm lý do.

An yêu cầu ông tháo bình thứ ba. Duy tự làm. Khi van bình mở, mùi hăng tràn ra, nhưng máy đo khí vẫn trong giới hạn. Khôi mở cửa thông gió, Bích quay toàn bộ.

Nam cắt dây cảm biến, An xoay tay quay. Cửa số không kẹt, rồi bật mạnh. Một dòng nước đen trào qua nền, cuốn theo cặn trắng. Khôi kéo An lên bậc cao, nhưng Duy trượt chân.

An chụp lấy tay ông.

“Bỏ tôi ra!” Duy quát. “Cô cứ để tôi chìm.”

“Tôi không làm như ông.”

Khôi kéo cả hai lên. Dòng nước chảy về kênh ngầm, làm nền nhà máy rung. Một mảng tường sập xuống, lộ phòng dưới đất.

Trong phòng có một tủ sắt màu xanh. An nhận ra kiểu khóa giống hồ sơ Phan Lộc. Cô mở bằng chìa khóa bán nguyệt.

Bên trong là cuốn sổ tay của cha cô.

Bìa sổ ướt nhưng còn nguyên. Những trang đầu ghi mực nước, áp suất và tên người trực. Trang cuối có một bảng tính tiền, chữ ký của Duy và một người tên Trang. Bên cạnh các khoản tiền là chú thích: “mua một đêm”, “đóng hồ sơ”, “chuyển máy chủ”.

An lật nhanh. Một trang có dòng: “Tôi nhận tiền, nhưng không nhận lời chịu tội thay. Nếu họ ép, hãy đưa An về phía nam. Đừng để con bé biết tôi đã ký.”

Bà Hạnh đọc cùng cô, mắt đỏ lên.

“Mẹ đã biết ông ấy giấu sổ ở đây?”

“Mẹ chỉ biết có một cuốn sổ. Không biết nó ghi gì.”

An không trách mẹ. Cô mở trang kế, thấy một bản đồ với ba chữ viết hoa: “NGƯỜI KÝ CUỐI”.

Dưới đó là tên Nguyễn Diệu Trang, nhưng chữ ký bị gạch qua. Bên cạnh, cha cô ghi: “Trang không phải người cuối. Người cuối là người có quyền đổi tên dòng nước.”

Nam nhìn dòng chữ. “Người có quyền đổi tên dòng nước là người quản trị hệ thống.”

“Ai?”

“Tài khoản gốc thuộc nhà cung cấp RiverEye.”

Bích mở laptop. “Nhà cung cấp có một đại diện ở Hạ Lưu. Tên Nguyễn Minh Tùng.”

Duy quay mặt đi. “Tùng đã rời công ty.”

“Ông biết anh ta?”

“Anh ta là người lắp bộ lọc.”

“Ở đâu?”

“Nhà máy điện cũ.”

Một tiếng nổ nhỏ vang từ ngoài kênh. Tín hiệu Mốc 13 trên máy An chuyển sang màu đen. Mốc 14 cũng tắt.

Nam nhìn đồng hồ. “Họ vừa cắt nguồn cảm biến.”

An đóng sổ. “Vậy chúng ta không còn số đo.”

Khôi cầm thước thủ công. “Còn người.”

Phúc đưa điện thoại lên. “Nhóm cư dân vẫn gửi số.”

Bích nhìn dữ liệu cộng đồng, rồi nói: “Nước đang dâng trở lại, nhưng chỉ ở những khu có cống bị khóa.”

An nhìn bản đồ. Có một đường đỏ chạy từ nhà máy điện cũ tới Trung tâm Điều hành.

“Tùng đang giữ bộ lọc,” cô nói. “Nếu tìm anh ta, chúng ta tìm được người ký cuối.”

Duy hỏi: “Cô định làm gì với tôi?”

An cất sổ vào túi. “Ông sẽ đi cùng. Ông biết hệ thống hơn bất kỳ ai.”

“Tôi có thể bị bắt.”

“Có thể.”

“Và nếu tôi không đi?”

Khôi mở cửa xuồng. “Nước sẽ đưa ông đi trước chúng tôi.”

Duy nhìn dòng kênh đen. Lần đầu ông bước lên xuồng mà không có người bảo vệ.

Ở phía chân trời, còi nhà máy điện vang ba hồi. Không phải cảnh báo nước.

Đó là tín hiệu ai đó vừa bật bộ lọc cuối cùng.

Nhà máy điện cũ không còn là nơi trốn. Khi nhóm rời hầm, các phóng viên đã đứng ngoài cổng cùng lực lượng điều tra. Bích phát trực tiếp cảnh Trang, Vy và Duy đối chất trong ánh đèn cứu hộ. Không ai được phép rời đi trước khi bàn giao thiết bị.

Tùng tiếp tục giải mã tài khoản cấp bộ. Anh phát hiện khóa cuối không thuộc Vinh, mà được mua qua một công ty trung gian ở nước ngoài. Người đại diện pháp luật là một phụ nữ tên Nguyễn Diệu Trang, nhưng ngày cấp chứng thư trùng với ngày bà được bổ nhiệm.

“Bà Trang tự tạo khóa?” An hỏi.

“Có thể. Nhưng khóa đã được chuyển sang tài khoản khác.”

“Ai nhận?”

Tùng mở log. Tên nhận chỉ hiện “N-13”.

Nam nhìn thấy, đứng im. “Tôi từng thấy mã này trong máy của cha cô.”

“Ở đâu?”

“Trong một bản ghi chú về người môi giới đất.”

An mở sổ. Trang có nhắc “N-13” nhưng chữ bị bôi. Cô dùng đèn cực tím, đọc được phần còn lại: “Nguyễn Kỳ Nam”.

“Không phải Hoàng Nam,” Bích nói. “Nguyễn Kỳ Nam là phó chủ tịch quỹ Hạ Lưu Mới.”

Vinh chỉ là người đứng trước. Kỳ Nam mới là người điều chuyển tiền, người ký hợp đồng nhà thầu và người mua quyền đất dưới tên người khác.

Duy nghe, mặt biến sắc. “Ông ta đã rút khỏi quỹ hai tháng trước.”

“Ông biết nhưng không báo?” An hỏi.

“Tôi nghĩ ông ta rời vì chuyện nội bộ.”

“Mọi người luôn nghĩ mọi thứ chỉ là nội bộ cho tới khi nước tràn vào nhà.”

Thuận tới hiện trường, yêu cầu bảo toàn máy chủ và phong tỏa các tài khoản. Ông nói lệnh khám xét đang được xin, nhưng Kỳ Nam đã rời khỏi tỉnh.

Bích nhận một email từ địa chỉ hẹn giờ. Người gửi là Kỳ Nam.

“Anh ta muốn gặp,” cô nói.

“Ở đâu?”

“Bệnh viện cũ, nơi máy phát từng được cứu.”

An không muốn đi, nhưng email đính kèm danh sách chuyển tiền cho gia đình Thảo và các hộ Bờ Bắc. Nếu Kỳ Nam giữ bản gốc, nó có thể nối dự án hiện tại với trận lũ cũ.

Khôi bảo đội cứu hộ đi cùng, giữ khoảng cách. Họ tới bệnh viện lúc chiều. Kỳ Nam đứng dưới mái hiên, tóc bạc, dáng gầy, cầm một cây gậy.

“Tôi không còn nhiều thời gian,” ông nói.

“Ông muốn đổi gì?” An hỏi.

“Tôi muốn hồ sơ được công bố sau khi tôi chết. Lúc đó, họ không thể ép tôi đổi lời.”

“Ông có thể nói ngay.”

“Có người đang giữ con trai tôi.”

Khôi nhìn quanh, nhận ra một chiếc xe đậu bên kia đường. Kỳ Nam đưa An một chiếc hộp nhựa.

“Trong này có bản lệnh và tài khoản. Tôi đã ký nhiều việc. Tôi không vô tội.”

“Nhưng ông muốn giảm tội?”

“Tôi muốn người dân biết mình bị đổi lấy bao nhiêu.”

An nhận hộp. “Con trai ông ở đâu?”

“Tôi không biết.”

Bích nhìn chiếc xe. “Có người đang quan sát.”

Kỳ Nam đột nhiên ho, ngã quỵ. Khôi lao tới, nhưng ông đẩy tay ra.

“Đừng cứu tôi như cứu một nhân chứng. Hãy cứu những người còn sống.”

Ông bị đưa vào bệnh viện. Trong hộp có danh sách hơn bốn trăm giao dịch, mỗi giao dịch gắn mã căn nhà và mực nước giả. Các khoản tiền lớn nhất chuyển vào ngày trước mỗi đợt diễn tập.

An đọc dòng cuối cùng: “Chu kỳ 13 — nếu thất bại, xả hóa chất toàn bộ.”

Cô ngẩng lên. “Họ có phương án thất bại.”

Nam nhìn màn hình. “Vậy họ đã chuẩn bị cho việc cống không mở.”

Khôi gọi cho Bích: “Kiểm tra hồ hóa chất. Ngay bây giờ.”

Bích mở bản đồ. Một điểm đỏ nhấp nháy dưới khu đô thị mẫu.

“Có rò rỉ,” cô nói. “Áp suất tăng.”

An nhìn ra bờ sông. Mặt nước đen, không phản chiếu đèn bệnh viện.

Kỳ Nam đã nói dối một điều: Kỳ Nam không chỉ muốn hồ sơ được công bố sau khi chết. Ông muốn mọi người có thời gian trước khi phương án thất bại được thực hiện.

Đã sao chép liên kết chương