Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Ba ngày sau sự việc trong con hẻm, Diệu Linh vẫn chưa thể lấy lại được nhịp sống bình thường như trước. Mỗi khi bước ra đường, cô lại vô thức quan sát xung quanh, cảnh giác với bất kỳ ai có vẻ khả nghi. Giấc ngủ của cô cũng không còn yên bình như trước, thường xuyên bị gián đoạn bởi những giấc mơ về ba người đàn ông lạ mặt và hình ảnh Vĩnh Bách chiến đấu với vẻ lạnh lùng đến đáng sợ.

"Con dạo này có vẻ không được khỏe," bà Nguyễn Thị Hồng nhận xét khi thấy con gái ngồi thẫn thờ trước bàn học, cuốn sách mở ra nhưng không hề lật trang nào suốt cả buổi tối. "Có chuyện gì ở trường à?"

"Không có gì đâu mẹ, chỉ là con hơi mệt vì bài vở thôi," Diệu Linh đáp, cố nặn ra một nụ cười trấn an, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối suy nghĩ.

Bà Hồng nhìn con gái một lúc, ánh mắt đầy lo lắng nhưng không gặng hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô trước khi rời khỏi phòng. Diệu Linh nhìn theo bóng mẹ, cảm thấy có chút tội lỗi vì đã không thể chia sẻ những gì đang thực sự diễn ra trong lòng mình.

Tại trường, Vĩnh Bách vẫn tiếp tục đối xử với cô như trước — vẫn ngồi cạnh cô trong mỗi tiết học, vẫn đợi cô sau giờ tan trường, vẫn thể hiện sự quan tâm chân thành trong từng cử chỉ nhỏ. Nhưng Diệu Linh có thể cảm nhận được sự căng thẳng ẩn giấu phía sau vẻ ngoài bình thản ấy, như thể cậu đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.

"Cậu có ổn không?" Vĩnh Bách hỏi trong giờ ra chơi, khi cả hai ngồi ở góc sân trường quen thuộc, nơi từng chứng kiến biết bao cuộc trò chuyện thân mật giữa họ.

"Tớ ổn," Diệu Linh đáp, dù giọng nói không giấu được sự do dự. "Chỉ là... tớ vẫn không thể ngừng nghĩ về chuyện hôm đó."

Vĩnh Bách im lặng, ánh mắt cậu chứa đầy sự áy náy. "Tớ xin lỗi vì đã kéo cậu vào chuyện này."

"Không, cậu không cần xin lỗi," Diệu Linh nói, quay sang nhìn thẳng vào cậu. "Vĩnh Bách, tớ đã suy nghĩ rất nhiều trong mấy ngày qua. Về cậu, về những điều kỳ lạ xung quanh cậu, về khả năng chiến đấu mà một học sinh bình thường không thể nào có được."

Vĩnh Bách nín thở, chờ đợi những gì cô sắp nói tiếp theo, lòng đầy lo lắng rằng đây có thể là khoảnh khắc cô quyết định rời xa cậu.

"Tớ không biết chính xác cậu là ai, hay cậu đang che giấu điều gì," Diệu Linh tiếp tục, giọng nói dần trở nên kiên định hơn. "Nhưng tớ biết một điều — trong suốt thời gian quen biết cậu, cậu chưa bao giờ làm tổn thương tớ. Cậu luôn bảo vệ tớ, luôn tử tế với tớ, ngay cả khi cậu không cần phải làm vậy. Với tớ, điều đó quan trọng hơn bất kỳ bí mật nào cậu đang giữ kín."

"Cậu... cậu không sợ sao?" Vĩnh Bách hỏi, giọng có chút khàn đi vì xúc động.

"Tớ sợ chứ," Diệu Linh thừa nhận, không giấu diếm cảm xúc thật của mình. "Tớ sợ những gì tớ chưa biết, sợ những nguy hiểm có thể đang rình rập. Nhưng tớ sợ việc mất cậu hơn, sợ việc phải sống trong nghi ngờ và xa cách hơn là đối mặt với sự thật, dù nó có là gì đi chăng nữa."

Vĩnh Bách nhìn cô, ánh mắt tràn ngập một cảm xúc phức tạp mà cậu chưa từng trải qua trước đây — sự biết ơn, tình yêu, và cả nỗi sợ hãi về việc liệu cậu có xứng đáng với niềm tin lớn lao mà cô vừa trao cho mình hay không.

"Diệu Linh, cảm ơn cậu," cậu nói khẽ, giọng run rẩy hiếm thấy. "Tớ hứa, khi thời điểm thích hợp đến, tớ sẽ nói cho cậu biết tất cả sự thật. Nhưng ngay bây giờ, tớ cần cậu tin tưởng tớ thêm một chút nữa."

"Tớ tin cậu," Diệu Linh đáp, không chút do dự.

Trên đường về nhà hôm đó, Diệu Linh ghé qua nhà Khánh Linh, cần một người để chia sẻ những suy nghĩ rối bời trong lòng, dù không thể tiết lộ toàn bộ sự thật về những gì đã xảy ra trong con hẻm.

"Cậu trông không được ổn lắm," Khánh Linh nhận xét ngay khi mở cửa, kéo Diệu Linh vào phòng mình. "Có chuyện gì với Vĩnh Bách à?"

"Tớ không biết phải nói thế nào," Diệu Linh đáp, ngồi xuống giường, tay siết chặt lấy gối ôm. "Chỉ là gần đây tớ nhận ra có quá nhiều điều kỳ lạ xoay quanh cậu ấy, và tớ không biết liệu mình có nên tiếp tục ở bên cậu ấy hay không."

"Kỳ lạ như thế nào?" Khánh Linh hỏi, ngồi xuống cạnh bạn, giọng đầy quan tâm.

"Tớ không thể nói chi tiết," Diệu Linh nói, cắn môi do dự. "Nhưng tớ nghĩ gia đình cậu ấy có thể dính líu đến những chuyện phức tạp hơn tớ tưởng rất nhiều. Có lẽ còn nguy hiểm nữa."

Khánh Linh nhíu mày, nắm lấy tay bạn. "Diệu Linh, cậu biết tớ luôn ủng hộ cậu, nhưng nếu thực sự có nguy hiểm, cậu phải cẩn thận. Đừng để tình cảm che mờ lý trí."

"Tớ biết," Diệu Linh đáp, giọng nhỏ lại. "Nhưng mỗi lần nhìn vào mắt cậu ấy, tớ lại không thể nghi ngờ được. Tớ biết điều đó nghe có vẻ ngốc nghếch, nhưng tớ tin rằng cậu ấy sẽ không bao giờ cố ý làm hại tớ."

"Cậu không ngốc đâu," Khánh Linh mỉm cười, siết chặt tay bạn an ủi. "Chỉ là cậu đang yêu, và tình yêu luôn khiến người ta phải đưa ra những lựa chọn khó khăn. Dù thế nào, tớ luôn ở đây nếu cậu cần."

Lời động viên của Khánh Linh khiến Diệu Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào, dù những câu hỏi trong lòng cô vẫn chưa có lời giải đáp trọn vẹn. Cô cảm ơn bạn rồi trở về nhà, lòng mang theo một quyết tâm mới — dù con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu, cô sẽ không quay lưng lại với Vĩnh Bách chỉ vì những nghi ngờ chưa được xác thực.

Buổi chiều hôm đó, khi tan học, Vĩnh Bách đưa Diệu Linh đi dạo quanh công viên gần trường, một nơi yên tĩnh mà cả hai chưa từng ghé qua trước đây. Họ ngồi trên một chiếc ghế đá dưới bóng cây, ngắm nhìn những đứa trẻ nô đùa trên bãi cỏ gần đó.

"Cậu biết không," Vĩnh Bách bất chợt lên tiếng, "từ nhỏ tớ đã không có nhiều cơ hội để tận hưởng những khoảnh khắc bình dị như thế này."

"Tại sao vậy?" Diệu Linh hỏi, tò mò.

"Gia đình tớ có nhiều kỳ vọng đặt lên vai tớ ngay từ khi tớ còn rất nhỏ," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những đứa trẻ đang chơi đùa. "Tớ phải học cách trưởng thành nhanh hơn những đứa trẻ cùng tuổi, phải học cách kiểm soát cảm xúc, phải học cách nhìn nhận mọi mối quan hệ dưới góc độ lợi ích và rủi ro."

"Nghe có vẻ mệt mỏi," Diệu Linh nhận xét, giọng đầy sự cảm thông.

"Đúng vậy," Vĩnh Bách gật đầu. "Nhưng từ khi quen cậu, tớ nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều điều đơn giản mà đáng lẽ tớ nên được trải nghiệm — như việc ngồi đây, ngắm nhìn lũ trẻ chơi đùa, mà không cần phải suy nghĩ về bất kỳ tính toán nào."

Diệu Linh mỉm cười, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cậu. "Vậy thì từ giờ, hãy để tớ giúp cậu trải nghiệm nhiều hơn những điều đơn giản ấy."

Vĩnh Bách im lặng một lúc, rồi khẽ vòng tay ôm lấy vai cô, một cử chỉ dịu dàng mà cậu chưa từng thể hiện với bất kỳ ai trước đây. "Cảm ơn cậu, Diệu Linh. Vì đã chọn ở lại, dù mọi thứ vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng."

Họ ngồi như vậy trong im lặng một lúc lâu, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa những bộn bề lo âu đang bủa vây cả hai. Diệu Linh biết, quyết định tin tưởng Vĩnh Bách mà không cần biết rõ toàn bộ sự thật là một quyết định liều lĩnh, nhưng trái tim cô mách bảo rằng đó là lựa chọn đúng đắn.

Cô không biết rằng, chính quyết định ấy sẽ sớm đưa cô vào một hành trình đầy nguy hiểm mà cô chưa từng tưởng tượng, một hành trình sẽ thử thách tình cảm và lòng can đảm của cả hai người đến giới hạn cao nhất.

Nhưng ngay lúc này, giữa công viên yên bình dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ, Diệu Linh chỉ đơn giản cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên cạnh người mà cô đã chọn tin tưởng, bất kể những bí mật nào vẫn còn ẩn giấu phía sau con người ấy.

Khi bóng chiều bắt đầu ngả dài trên bãi cỏ, Vĩnh Bách đứng dậy, đưa tay ra kéo Diệu Linh đứng lên theo. "Để tớ đưa cậu về, trời sắp tối rồi."

Trên đường về, cậu bất chợt nắm lấy tay cô, không nói lời nào, chỉ đơn giản siết chặt như muốn truyền tải một lời hứa thầm lặng. Diệu Linh nhìn xuống bàn tay đan vào nhau giữa hai người, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc đang dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.

"Vĩnh Bách," cô gọi khẽ khi họ gần đến nhà cô.

"Sao vậy?" cậu quay sang hỏi.

"Dù sự thật có là gì, tớ mong cậu nhớ rằng, tớ đã chọn ở lại vì chính cậu, không phải vì bất kỳ ảo tưởng nào về cậu," Diệu Linh nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cậu.

Vĩnh Bách dừng bước, nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt tràn ngập một sự trân trọng sâu sắc mà cậu chưa từng dành cho bất kỳ ai khác trong đời. "Tớ sẽ không bao giờ quên điều đó," cậu nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy chắc chắn.

Họ đứng đó thêm một lúc trước cổng nhà Diệu Linh, không ai vội vàng rời đi, như muốn kéo dài thêm chút thời gian yên bình hiếm hoi giữa những sóng gió đang dần kéo đến. Cuối cùng, Vĩnh Bách khẽ buông tay cô, lùi lại một bước.

"Vào nhà nghỉ ngơi đi," cậu nói. "Ngày mai gặp lại ở trường."

Diệu Linh gật đầu, nhìn theo bóng cậu khuất dần sau góc phố trước khi quay vào nhà, lòng vẫn còn vương vấn hơi ấm từ bàn tay cậu và cả một niềm tin mới vừa được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết.

Đã sao chép liên kết chương