Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Tin tức về vụ đột nhập kho hàng số 7 lan truyền nhanh chóng trong giới ngầm của thành phố ngay sáng hôm sau, dù Cố Bách Nghi đã cố gắng hết sức để kiểm soát thông tin. Việc một cậu chủ mười tám tuổi có thể tổ chức một cuộc giải cứu thành công ngay trong lãnh địa của Hắc Kim Hội, đánh bại lực lượng canh gác đông đảo mà không để lại tổn thất đáng kể nào về phía mình, đã khiến nhiều thế lực nhỏ hơn trong thành phố bắt đầu bàn tán về năng lực thực sự của người thừa kế Thanh Phong Hội.

"Chuyện này không thể chấp nhận được," Cố Bách Nghi nói, giọng lạnh băng khi Trịnh Anh Kiệt báo cáo về tình hình dư luận trong giới ngầm. "Chúng ta không chỉ thất bại trong việc gây áp lực lên Đường Vĩnh Bách, mà còn vô tình giúp cậu ta củng cố thêm danh tiếng."

"Chúng tôi đang điều tra làm thế nào họ xác định được chính xác vị trí giam giữ," Trịnh Anh Kiệt đáp, gương mặt căng thẳng vì áp lực từ thủ lĩnh. "Đó là thông tin mà ngay cả nội bộ chúng ta cũng ít người biết rõ."

"Tìm cho ra," Cố Bách Nghi ra lệnh, giọng dứt khoát. "Và đồng thời, hãy chuẩn bị cho bước tiếp theo. Nếu không thể dùng biện pháp gián tiếp, chúng ta sẽ phải tính đến phương án trực diện hơn."

Trong khi đó, tại trường Lê Quý Đôn, không khí cũng có phần thay đổi sau sự việc. Dù không ai trong trường biết được sự thật đằng sau lý do Khánh Linh "bị lạc" một đêm, nhưng những người thân cận nhất — Diệu Linh, Khánh Linh, và giờ đây cả Trọng Nghĩa khi cậu vô tình phát hiện ra một phần sự thật — đều cảm nhận được rằng, mọi thứ đã bước sang một giai đoạn nguy hiểm hơn nhiều so với trước.

"Vậy là bây giờ tớ đã biết toàn bộ sự thật," Trọng Nghĩa nói với Vĩnh Bách trong giờ ra chơi, giọng có phần nghiêm túc hiếm thấy. "Cậu thực sự là người thừa kế của một thế lực ngầm, và tất cả những gì tớ từng nghĩ là trò đùa về 'quan hệ phía sau' của cậu hóa ra đều là sự thật."

"Cậu có sợ không?" Vĩnh Bách hỏi, ánh mắt dò xét phản ứng của người bạn thân nhất.

"Sợ thì có," Trọng Nghĩa thừa nhận, nhưng rồi cười toe toét theo phong cách quen thuộc của cậu. "Nhưng tớ nghĩ điều đó cũng giải thích được tại sao cậu luôn thoát khỏi mọi rắc rối ở trường mà không bị phạt, kể cả những lần cậu ngủ gật suốt cả tiết học của thầy hiệu phó khó tính nhất trường. Dù sao thì, cậu vẫn là bạn tớ, bất kể cậu là ai hay đứng đầu tổ chức nào."

Vĩnh Bách khẽ mỉm cười trước sự chấp nhận đơn giản nhưng chân thành ấy từ người bạn đã đồng hành cùng cậu suốt vỏ bọc học sinh này. "Cảm ơn cậu, Trọng Nghĩa. Nói thật, tớ không nghĩ mình lại may mắn có được một người bạn chấp nhận sự thật dễ dàng đến vậy."

Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị lu mờ bởi một cuộc gọi khẩn cấp từ Lâm Chính Đạo ngay sau giờ học. "Cậu chủ, cần cậu về biệt thự ngay lập tức. Có tình huống khẩn cấp."

Khi Vĩnh Bách và Diệu Linh — người cậu không muốn rời xa sau những gì vừa trải qua — đến biệt thự, họ thấy không khí căng thẳng bao trùm khắp nơi. Các thành viên an ninh đi lại vội vã, và trong phòng họp, Đường Khải Phong đã có mặt cùng vài trưởng lão khác, gương mặt đầy giận dữ.

"Con đã làm gì vậy, Vĩnh Bách?" Đường Khải Phong lên tiếng ngay khi thấy cháu trai bước vào, giọng đầy trách móc. "Ta nghe nói con đã tự ý tổ chức một cuộc đột kích vào lãnh địa của Hắc Kim Hội mà không hề tham khảo ý kiến của hội đồng trưởng lão trước!"

"Cháu không có thời gian để chờ đợi cuộc họp chính thức," Vĩnh Bách đáp, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù áp lực đang đè nặng. "Tính mạng của một người vô tội đang bị đe dọa, và cháu phải hành động ngay lập tức."

"Hành động bốc đồng như vậy có thể đã kéo cả tổ chức vào một cuộc chiến toàn diện mà chúng ta chưa chuẩn bị sẵn sàng!" Đường Khải Phong quát lên, đập tay xuống bàn. "Con nghĩ Cố Bách Nghi sẽ ngồi yên sau khi bị bẽ mặt như vậy sao?"

"Cháu hiểu rủi ro, chú Khải Phong," Vĩnh Bách đáp, không né tránh ánh mắt giận dữ của chú mình. "Nhưng nếu cháu không hành động, chúng ta sẽ mất đi lòng tin của những người vô tội đang tin tưởng vào sự bảo vệ của Thanh Phong Hội. Đó mới chính là điều sẽ hủy hoại tổ chức này về lâu dài."

Cuộc tranh luận giữa hai chú cháu kéo dài thêm một lúc, với những lý lẽ trái chiều được đưa ra từ cả hai phía. Diệu Linh đứng ở góc phòng, lặng lẽ quan sát, cảm nhận rõ sức nặng của trách nhiệm mà Vĩnh Bách đang phải gánh vác — không chỉ đối mặt với kẻ thù bên ngoài, mà còn phải chứng minh năng lực lãnh đạo của mình trước chính những người trong gia tộc.

Cuối cùng, sau khi các trưởng lão khác lên tiếng ủng hộ quyết định của Vĩnh Bách, viện dẫn rằng hành động nhanh chóng và quả quyết của cậu đã cứu được một mạng người và giữ vững danh dự của tổ chức, Đường Khải Phong miễn cưỡng nhượng bộ, dù ánh mắt ông vẫn còn đầy hoài nghi.

"Lần này con đã đúng," ông nói, giọng có phần dịu lại. "Nhưng ta cảnh báo con, Cố Bách Nghi sẽ không để yên chuyện này. Hắn sẽ tìm cách trả đũa, và lần tới, có thể sẽ không đơn giản như một vụ bắt cóc để uy hiếp nữa."

Sau khi cuộc họp kết thúc, Vĩnh Bách và Diệu Linh ở lại phòng làm việc riêng của cậu, cả hai đều cảm nhận được sự nặng nề của những gì vừa xảy ra.

"Cậu có ổn không?" Diệu Linh hỏi, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu.

"Tớ ổn," Vĩnh Bách đáp, dù giọng nói vẫn còn chút mệt mỏi. "Chỉ là, càng ngày tớ càng nhận ra, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, đặc biệt là khi có cậu ở bên cạnh."

"Cậu có hối hận vì đã để tớ tham gia vào chuyện tối qua không?" Diệu Linh hỏi.

"Không," Vĩnh Bách đáp ngay lập tức, không chút do dự. "Tớ chỉ lo lắng cho sự an toàn của cậu nhiều hơn trước đây thôi. Nhưng tớ không hối hận, vì cậu đã chứng minh mình mạnh mẽ hơn tớ từng nghĩ rất nhiều."

Diệu Linh mỉm cười, tựa đầu vào vai cậu trong giây lát. Cả hai đều biết, thân phận thật của Vĩnh Bách giờ đây đã bị phơi bày rộng rãi hơn trong giới ngầm, và những ngày tháng bình yên còn lại sẽ ngày càng trở nên hiếm hoi hơn khi Cố Bách Nghi bắt đầu tính đến những bước đi quyết liệt hơn để giành lại lợi thế đã mất.

Vài ngày sau, tin tức về vụ việc đã lan đến tai của một số đối tác làm ăn quan trọng của Thanh Phong Hội. Một buổi chiều, Lâm Chính Đạo thông báo cho Vĩnh Bách về cuộc gặp gỡ bất ngờ với đại diện của một trong những gia tộc lâu đời có quan hệ hợp tác với Thanh Phong Hội suốt nhiều thế hệ.

"Họ muốn biết liệu con có đủ năng lực để tiếp tục lãnh đạo trong bối cảnh xung đột đang leo thang hay không," Lâm Chính Đạo giải thích khi cả hai chuẩn bị cho cuộc gặp. "Đây là một phép thử quan trọng, cậu chủ. Nếu họ mất niềm tin, chúng ta có thể mất đi những đồng minh chiến lược ngay khi cần họ nhất."

Cuộc gặp diễn ra suôn sẻ hơn Vĩnh Bách dự đoán. Nhờ vào cách cậu trình bày rõ ràng, có logic về lý do đứng sau quyết định giải cứu Khánh Linh, cùng với việc nhấn mạnh nguyên tắc cốt lõi của Thanh Phong Hội — bảo vệ người vô can, giữ vững lời hứa — vị đại diện gia tộc kia cuối cùng cũng bày tỏ sự tôn trọng nhất định dành cho cậu.

"Cậu còn trẻ, nhưng có vẻ như cậu hiểu rõ giá trị cốt lõi mà cha cậu từng xây dựng," người đại diện nhận xét trước khi rời đi. "Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi, nhưng ít nhất, hôm nay cậu đã chứng minh được một phần bản lĩnh của mình."

Sau cuộc gặp, Vĩnh Bách cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, dù biết đây chỉ là một trong vô số phép thử mà cậu sẽ còn phải đối mặt trong thời gian tới. Cậu trở về phòng làm việc, nơi Diệu Linh đang chờ, tay cầm theo một hộp cơm tự nấu mà cô mang đến để động viên cậu sau một ngày dài căng thẳng.

"Cuộc gặp thế nào?" cô hỏi, đặt hộp cơm lên bàn.

"Tạm ổn," Vĩnh Bách đáp, khẽ mỉm cười khi nhìn thấy sự quan tâm chu đáo của cô. "Cảm ơn cậu vì đã luôn ở đây, ngay cả trong những lúc căng thẳng nhất như thế này."

"Đó là điều tớ nên làm," Diệu Linh đáp, ngồi xuống cạnh cậu. "Chúng ta đang cùng nhau đối mặt với chuyện này mà, đúng không?"

Vĩnh Bách gật đầu, nắm lấy tay cô, cảm nhận được một nguồn sức mạnh mới mẻ mà cậu chưa từng có được trước khi cô bước vào cuộc đời mình.

Ngoài cửa sổ phòng làm việc, đêm đã buông xuống thành phố, ánh đèn lấp lánh trải dài như một tấm thảm không bao giờ ngủ yên. Vĩnh Bách nhìn ra xa, biết rằng đâu đó ngoài kia, Cố Bách Nghi cũng đang thức trắng đêm để vạch ra bước đi tiếp theo. Nhưng ngay lúc này, với Diệu Linh ngồi cạnh mình, cậu cho phép bản thân tạm gác lại nỗi lo âu ấy, chỉ để tận hưởng một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khi cơn bão thực sự ập đến.

Đã sao chép liên kết chương