Chương 6
Chương 6 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
Sân thượng của trường Lê Quý Đôn là nơi ít học sinh lui tới, một phần vì cánh cửa dẫn lên đó luôn bị khóa, phần khác vì không nhiều người biết đến sự tồn tại của lối đi bí mật qua cầu thang bộ phía sau phòng thí nghiệm. Nhưng Vĩnh Bách, với sự nhạy bén quan sát của mình, đã tìm ra nơi này chỉ trong tuần đầu tiên nhập học, và giờ đây, nó đã trở thành nơi trốn tiết quen thuộc của cậu — cũng như của Diệu Linh, kể từ ngày cậu rủ cô lên đó lần đầu tiên.
"Cậu không sợ bị phát hiện à?" Diệu Linh hỏi, ngồi tựa lưng vào lan can, gió chiều thổi nhẹ làm tóc cô bay lất phất.
"Chưa ai từng phát hiện ra tớ ở đây cả," Vĩnh Bách đáp, ngồi cách cô một khoảng vừa đủ, ánh mắt nhìn ra xa nơi thành phố trải dài dưới ánh nắng chiều. "Đây là chỗ duy nhất trong trường tớ có thể yên tĩnh mà không bị ai làm phiền."
"Vậy sao cậu lại cho tớ biết chỗ này?" Diệu Linh hỏi, có chút tò mò.
Vĩnh Bách im lặng một lúc trước khi đáp. "Vì tớ muốn có ai đó để chia sẻ sự yên tĩnh này cùng."
Câu trả lời đơn giản nhưng khiến tim Diệu Linh khẽ đập nhanh hơn. Trong suốt hai tháng quen biết Vĩnh Bách, đây không phải lần đầu cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, ngổ ngáo mà cậu thể hiện trước mặt người khác, là một người có phần cô đơn hơn cô từng nghĩ.
Những buổi trốn tiết trên sân thượng dần trở thành thói quen của cả hai. Đôi khi họ chỉ ngồi im lặng, ngắm nhìn thành phố từ trên cao. Đôi khi họ trò chuyện về những điều vụn vặt trong cuộc sống — món ăn yêu thích, bộ phim từng xem, những kỷ niệm thời thơ ấu mà Diệu Linh sẵn sàng chia sẻ, còn Vĩnh Bách thì luôn khéo léo lảng tránh bất cứ câu hỏi nào liên quan đến gia đình hay quá khứ của mình.
"Cậu chưa bao giờ kể cho tớ nghe về gia đình cậu cả," Diệu Linh nhận xét trong một buổi chiều, khi cả hai đang cùng chia nhau một gói bánh quy cô mang theo.
"Không có gì đáng để kể," Vĩnh Bách đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng là muốn khép lại chủ đề này. "Gia đình tớ khá phức tạp."
"Phức tạp thế nào?" Diệu Linh hỏi, không có ý định bỏ cuộc dễ dàng.
"Cha tớ mất khi tớ mười lăm tuổi," Vĩnh Bách đáp, giọng trầm xuống, lần đầu tiên để lộ một phần sự thật hiếm hoi về cuộc đời mình. "Từ đó, tớ phải học cách tự lo liệu nhiều thứ mà một người ở tuổi tớ đáng lẽ không cần phải lo."
Diệu Linh im lặng, cảm nhận được sự nặng nề trong giọng nói của cậu. Cô không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, một cử chỉ an ủi đơn giản nhưng chân thành.
"Tớ xin lỗi vì đã hỏi," cô nói khẽ.
"Không sao," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt nhìn cô với một biểu cảm mà cô chưa từng thấy trước đây — pha lẫn giữa sự ngạc nhiên và một cảm giác ấm áp khó tả. "Cậu là người đầu tiên tớ kể chuyện này ngoài... vài người trong gia đình."
"Cậu không có mẹ sao?" Diệu Linh hỏi khẽ, giọng thận trọng.
"Mẹ tớ rời đi từ khi tớ còn rất nhỏ," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía chân trời. "Tớ hầu như không còn nhớ rõ gương mặt bà ấy nữa. Từ đó, chỉ có cha tớ và vài người thân tín nuôi dạy tớ trưởng thành."
"Vậy chắc hẳn cậu đã phải mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những người khác cùng tuổi," Diệu Linh nói, giọng đầy sự cảm thông chân thành.
"Có lẽ vậy," Vĩnh Bách khẽ cười, nụ cười lần này mang theo chút gì đó chua xót. "Nhưng đôi khi tớ ước mình có thể được yếu đuối một lần, mà không phải lo sợ điều đó sẽ khiến người khác thất vọng."
"Với tớ, cậu có thể yếu đuối," Diệu Linh nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cậu. "Tớ sẽ không đánh giá cậu vì điều đó đâu."
Vĩnh Bách im lặng một lúc lâu, để những lời nói ấy thấm sâu vào lòng mình. Chưa từng có ai, kể cả những người thân cận nhất trong gia tộc, nói với cậu điều tương tự như vậy.
Khoảnh khắc ấy, một sự im lặng dễ chịu bao trùm lấy cả hai, chỉ có tiếng gió thổi và tiếng ồn xa xa của thành phố vọng lên từ dưới. Diệu Linh không biết phải nói gì thêm, chỉ cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh hơn bình thường khi ngồi cạnh cậu trong khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi ấy.
Về phần Vĩnh Bách, cậu cảm nhận rõ ràng một sự thay đổi đang diễn ra trong lòng mình mà cậu không thể kiểm soát được. Ban đầu, mọi cuộc trò chuyện với Diệu Linh đều được cậu tính toán kỹ lưỡng — hỏi han để thu thập thông tin về Duy Khang, tạo dựng mối quan hệ thân thiết để duy trì vỏ bọc tự nhiên trong lớp học. Nhưng dần dần, cậu nhận ra bản thân bắt đầu mong chờ những buổi trốn tiết này không phải vì mục đích công việc, mà đơn giản vì cậu muốn được ở bên Diệu Linh.
"Cậu có bao giờ cảm thấy mệt mỏi vì phải giả vờ là một người khác không?" Diệu Linh bất chợt hỏi, khiến Vĩnh Bách giật mình trong thoáng chốc trước khi nhận ra cô đang nói về hình ảnh nam sinh ngổ ngáo mà cậu thể hiện trước mặt mọi người, chứ không phải điều gì sâu xa hơn.
"Có chứ," cậu đáp, giọng có phần chân thật hơn cậu dự định. "Đôi khi tớ ước mình có thể sống một cuộc sống đơn giản hơn, không cần phải lo lắng về việc mọi người nghĩ gì về mình."
"Nhưng với tớ, cậu không cần phải giả vờ là ai cả," Diệu Linh nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu với sự chân thành hiếm có. "Tớ thích con người thật của cậu, dù cậu có ngổ ngáo, lười biếng hay bí ẩn đến đâu."
Lời nói ấy như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim vốn luôn được bảo vệ kỹ càng của Vĩnh Bách. Cậu quay sang nhìn cô, và trong khoảnh khắc ấy, cậu nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng những gì cậu đang cảm nhận dành cho Diệu Linh không còn đơn thuần là sự quan tâm vì nhiệm vụ nữa.
Đó là tình cảm thật sự — một thứ tình cảm mà cậu chưa từng cho phép bản thân trải nghiệm kể từ ngày cha cậu qua đời và cậu buộc phải học cách kiểm soát mọi cảm xúc của mình để tồn tại trong thế giới đầy toan tính mà cậu được sinh ra để kế thừa.
"Diệu Linh," cậu gọi tên cô, giọng khẽ khàng hơn thường lệ.
"Sao vậy?" cô hỏi, quay sang nhìn cậu.
Vĩnh Bách định nói điều gì đó, nhưng rồi lại kìm lại, lắc đầu nhẹ. "Không có gì. Chỉ là cảm ơn cậu, vì đã ở đây."
Diệu Linh mỉm cười, không hỏi thêm, chỉ đơn giản tận hưởng khoảnh khắc yên bình ấy cùng cậu. Cô không biết rằng, trong lòng Vĩnh Bách lúc này đang diễn ra một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội — giữa lý trí luôn nhắc nhở cậu phải giữ khoảng cách, không được để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến nhiệm vụ, và trái tim đang ngày càng khao khát được ở gần cô nhiều hơn.
Buổi tối hôm đó, khi trở về biệt thự, Vĩnh Bách ngồi một mình trong phòng, lần đầu tiên trong suốt quá trình thực hiện nhiệm vụ, cậu không mở máy tính để xem lại báo cáo điều tra. Thay vào đó, cậu chỉ ngồi lặng lẽ, ôn lại từng khoảnh khắc đã trải qua cùng Diệu Linh trên sân thượng, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn đang cuộn trào trong lòng mình.
Cậu biết, nếu Lâm Chính Đạo hay hội đồng trưởng lão phát hiện ra sự thay đổi này, họ chắc chắn sẽ yêu cầu cậu chấm dứt mối quan hệ với Diệu Linh ngay lập tức, viện lý do rằng tình cảm cá nhân có thể làm lung lay quyết tâm và sự tỉnh táo cần thiết để hoàn thành nhiệm vụ. Và trong thâm tâm, cậu cũng hiểu rằng lo ngại ấy không phải không có cơ sở.
Nhưng khi nghĩ đến việc phải từ bỏ những khoảnh khắc bên Diệu Linh, một cảm giác trống rỗng lạ lùng lại xâm chiếm lấy cậu — một cảm giác mà cậu chưa từng trải qua với bất kỳ điều gì khác trong cuộc đời mình, kể cả quyền lực hay tài sản mà cậu sắp sửa được thừa kế.
Vĩnh Bách nhắm mắt lại, tự hỏi liệu có cách nào để cậu vừa hoàn thành nhiệm vụ được giao phó, vừa giữ được thứ tình cảm quý giá mới chớm nở này hay không. Nhưng sâu trong lòng, cậu cũng lờ mờ nhận ra rằng, trong thế giới mà cậu đang sống — nơi mọi mối quan hệ đều tiềm ẩn rủi ro, nơi kẻ thù có thể lợi dụng bất kỳ điểm yếu nào để tấn công — việc giữ Diệu Linh ở lại bên cạnh mình có thể sẽ kéo cô vào những nguy hiểm mà cô hoàn toàn không hề chuẩn bị để đối mặt.
Và điều đó khiến cậu sợ hãi hơn bất kỳ điều gì khác mà cậu từng phải đối mặt trong suốt ba năm gánh vác trách nhiệm thừa kế của mình.
Cậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn xuống khu vườn tối om phía dưới, nơi vài ngọn đèn an ninh lặng lẽ chiếu sáng những lối đi quen thuộc. Đây là nơi cậu đã lớn lên, nơi mỗi góc nhỏ đều gắn liền với ký ức về người cha đã khuất, về những bài học đầu tiên về quyền lực và trách nhiệm mà cậu được dạy dỗ từ khi còn rất nhỏ.
Trong khoảnh khắc ấy, Vĩnh Bách chợt nhận ra rằng, suốt ba năm qua, cậu chưa từng cho phép bản thân nghĩ đến một tương lai nào khác ngoài việc trở thành người lãnh đạo xứng đáng của Thanh Phong Hội. Nhưng giờ đây, lần đầu tiên, cậu bắt đầu tự hỏi liệu có thể tồn tại một tương lai khác — một tương lai nơi cậu không chỉ là người thừa kế của một thế lực ngầm, mà còn là một người bình thường, được yêu và được sống thật với cảm xúc của chính mình.
Đó là một ý nghĩ nguy hiểm, cậu tự nhủ. Nhưng cậu không thể ngăn mình nghĩ về nó, không thể ngăn hình ảnh của Diệu Linh cứ hiện lên trong tâm trí mỗi khi cậu nhắm mắt lại.