Chương 9
Chương 9 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
Con hẻm nhỏ dẫn ra từ phía sau trường Lê Quý Đôn thường vắng vẻ vào buổi chiều muộn, khi hầu hết học sinh đã tan học và về nhà từ lâu. Diệu Linh và Vĩnh Bách chọn lối đi này để tránh đám đông ồn ào ở cổng chính, thói quen đã hình thành từ vài tuần nay sau những buổi ở lại trường làm bài tập nhóm.
Nhưng chiều hôm ấy, ngay khi họ vừa rẽ vào con hẻm, ba người đàn ông mặc đồ tối màu bất ngờ xuất hiện, chặn ngang lối đi phía trước.
"Đường Vĩnh Bách," một trong ba người lên tiếng, giọng lạnh lùng, không chút do dự. "Ông chủ muốn gửi lời nhắc nhở đến cậu."
Diệu Linh đứng chết trân, tim đập thình thịch khi nhận ra tình huống nguy hiểm đang diễn ra. Cô chưa kịp phản ứng gì thì đã cảm nhận được Vĩnh Bách kéo cô ra sau lưng cậu, một hành động nhanh và dứt khoát đến mức khiến cô không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Đứng sau tớ," Vĩnh Bách nói, giọng đã hoàn toàn thay đổi — không còn chút lười biếng, nhàn nhạt thường ngày, mà trở nên sắc bén, lạnh lùng đến đáng sợ.
"Các người là ai? Muốn gì?" Vĩnh Bách hỏi, ánh mắt quét nhanh qua ba người đàn ông, đánh giá khoảng cách và vị trí của từng người một cách thành thạo đến kinh ngạc.
"Không cần biết chúng tôi là ai," người đàn ông đứng giữa đáp, bước lên một bước. "Chỉ cần cậu hiểu rằng, việc cậu tiếp tục ở lại ngôi trường này không phải là điều ông chủ chúng tôi mong muốn."
Không đợi thêm lời cảnh báo nào, một trong ba người đàn ông lao thẳng về phía Vĩnh Bách. Diệu Linh hét lên trong hoảng loạn, nhưng trước khi cô kịp phản ứng, Vĩnh Bách đã né tránh cú đấm một cách gọn gàng, đồng thời phản đòn bằng một cú đánh chính xác vào cổ tay đối phương, khiến người đàn ông kia loạng choạng lùi lại vì đau đớn.
Hai người còn lại lập tức xông vào cùng lúc, nhưng Vĩnh Bách xử lý tình huống với một sự bình tĩnh và kỹ thuật khiến Diệu Linh không thể tin vào mắt mình. Cậu né tránh, phản công, mỗi động tác đều chính xác và có tính toán, hoàn toàn không giống với hình ảnh một nam sinh ngổ ngáo, lười biếng mà cô vẫn biết.
Trong vài giây ngắn ngủi, cả ba người đàn ông đều đã bị hạ gục, nằm rải rác trên mặt đất con hẻm, rên rỉ vì đau đớn. Vĩnh Bách đứng thẳng người, thở gấp nhẹ, ánh mắt vẫn cảnh giác quét quanh khu vực để chắc chắn không còn nguy hiểm nào khác.
"Cậu... cậu không sao chứ?" Diệu Linh hỏi, giọng run rẩy, vẫn chưa hết bàng hoàng trước những gì vừa chứng kiến.
"Tớ ổn," Vĩnh Bách đáp, quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng hơn là sự tự hào về những gì cậu vừa thể hiện. "Cậu có bị thương ở đâu không?"
"Không, tớ không sao," Diệu Linh đáp, nhưng cơ thể cô vẫn còn run lên vì sợ hãi. "Nhưng... Vĩnh Bách, cậu vừa làm gì vậy? Cậu học võ từ khi nào? Và tại sao lại có người tấn công cậu?"
Vĩnh Bách im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ba người đàn ông đang nằm dưới đất, rồi quay lại nhìn Diệu Linh với vẻ mặt phức tạp khó tả. "Tớ sẽ giải thích sau. Bây giờ chúng ta cần rời khỏi đây trước."
Cậu nhanh chóng lấy điện thoại ra, gọi cho một số máy quen thuộc. "Có tình huống ở hẻm sau trường Lê Quý Đôn, cần người xử lý ngay," cậu nói ngắn gọn, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh, ra lệnh dứt khoát khiến Diệu Linh càng thêm bối rối trước sự thay đổi hoàn toàn trong thái độ của cậu.
Chỉ vài phút sau, một chiếc xe đen bóng loáng xuất hiện ở đầu hẻm, hai người đàn ông mặc vest bước xuống, nhanh chóng xử lý tình huống với ba kẻ tấn công đang nằm dưới đất một cách chuyên nghiệp, như thể đây không phải lần đầu tiên họ làm công việc này.
"Cậu chủ, ngài có cần chúng tôi đưa cô gái này về nhà an toàn không?" một trong hai người đàn ông hỏi, giọng cung kính.
"Tớ sẽ tự đưa cô ấy về," Vĩnh Bách đáp, rồi quay sang Diệu Linh, nắm lấy tay cô. "Đi thôi, tớ đưa cậu về nhà."
Trên đường về, cả hai đi trong im lặng nặng nề. Diệu Linh liên tục liếc nhìn Vĩnh Bách, cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong ánh mắt cậu, nhưng cậu chỉ nhìn thẳng phía trước, gương mặt căng thẳng như đang suy nghĩ về điều gì đó nghiêm trọng.
"Cậu chủ" là gì? Ai là những người đàn ông vừa xuất hiện để dọn dẹp hiện trường một cách chuyên nghiệp như vậy? Và tại sao Vĩnh Bách lại có khả năng chiến đấu điêu luyện đến mức đó?
Hàng loạt câu hỏi cuộn trào trong tâm trí Diệu Linh, nhưng cô không dám lên tiếng hỏi ngay lúc này, khi cảm nhận rõ sự căng thẳng vẫn còn bao trùm lấy Vĩnh Bách.
Khi đến gần nhà Diệu Linh, Vĩnh Bách dừng lại, quay sang nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy. "Diệu Linh, tớ xin lỗi vì cậu phải chứng kiến chuyện vừa rồi. Tớ biết cậu có rất nhiều câu hỏi, và tớ hứa sẽ trả lời tất cả, nhưng không phải lúc này."
"Tại sao không phải lúc này?" Diệu Linh hỏi, giọng có chút run nhưng vẫn kiên định.
"Vì có những điều, một khi đã nói ra, sẽ không thể rút lại được," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt cậu chứa đầy sự giằng xé nội tâm mà Diệu Linh chưa từng thấy trước đây. "Tớ cần thời gian để suy nghĩ cách nói với cậu sao cho đúng, và tớ cần đảm bảo cậu sẽ an toàn trước khi tớ làm điều đó."
"Vĩnh Bách," Diệu Linh gọi tên cậu, nắm chặt lấy tay cậu. "Dù sự thật là gì, tớ cũng muốn cậu biết rằng, tớ sẽ không sợ hãi hay bỏ chạy chỉ vì một bí mật. Nhưng tớ cần cậu tin tưởng tớ đủ để chia sẻ nó."
Vĩnh Bách nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt tràn ngập sự phức tạp giữa nỗi sợ hãi mất đi cô và mong muốn được thành thật hoàn toàn. "Tớ tin cậu," cậu nói khẽ. "Chỉ cần cho tớ thêm chút thời gian nữa thôi."
Diệu Linh gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối lo âu. Cô nhìn Vĩnh Bách bước đi sau khi tiễn cô đến tận cổng nhà, dáng vẻ cậu có phần nặng nề hơn thường lệ, như thể đang mang trên vai một gánh nặng mà cô không thể tưởng tượng nổi.
Đêm hôm đó, Diệu Linh không thể chợp mắt, hình ảnh Vĩnh Bách hạ gục ba người đàn ông trong con hẻm cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. Cô biết, cuộc sống bình yên mà cô từng quen thuộc đã không còn có thể quay trở lại như trước được nữa, và cô đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng — hoặc lùi lại để bảo vệ sự an toàn của bản thân, hoặc tiếp tục tiến về phía trước cùng một bí mật lớn lao mà cô chưa biết liệu bản thân có đủ can đảm để đối mặt hay không.
Cùng lúc đó, tại biệt thự của gia tộc Đường, Vĩnh Bách đứng trước mặt Lâm Chính Đạo, tường thuật lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra trong con hẻm. Vị quản gia già lắng nghe với vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng.
"Ba người đó là ai?" Lâm Chính Đạo hỏi, giọng đanh lại.
"Đã được xử lý và đưa về nơi thẩm vấn," Vĩnh Bách đáp. "Nhưng từ cách họ hành động, tôi tin chắc đây là người của Hắc Kim Hội. Họ biết chính xác tôi là ai, và họ cố tình ra tay ngay trước mặt Diệu Linh."
"Đây là một lời cảnh cáo," Lâm Chính Đạo nhận định, gương mặt trầm ngâm. "Cố Bách Nghi muốn cậu biết rằng, ông ta đã phát hiện ra thân phận thật của cậu, và ông ta không ngại để lộ điều đó trước mặt người cậu quan tâm."
"Diệu Linh đã chứng kiến mọi thứ," Vĩnh Bách nói, giọng nặng trĩu lo âu. "Tôi không thể tiếp tục giấu cô ấy được nữa."
"Cậu chủ," Lâm Chính Đạo nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt nghiêm nghị. "Tôi hiểu tình cảm của cậu dành cho cô gái ấy, nhưng cậu phải cân nhắc kỹ. Một khi cô ấy biết sự thật, cô ấy sẽ chính thức trở thành một phần của thế giới này, dù muốn hay không. Và thế giới này không bao giờ khoan nhượng với những người vô can."
Vĩnh Bách nắm chặt tay, ánh mắt kiên định. "Tôi biết rõ điều đó. Nhưng tôi sẽ không để cô ấy phải đối mặt với nguy hiểm trong khi hoàn toàn mù mờ về sự thật. Ít nhất, nếu cô ấy biết, cô ấy có thể tự bảo vệ mình tốt hơn."
Lâm Chính Đạo im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu. "Tùy cậu quyết định. Nhưng hãy nhớ, mọi lựa chọn đều có cái giá của nó."
Sau khi Lâm Chính Đạo rời đi, Vĩnh Bách ở lại một mình trong phòng làm việc, ánh mắt nhìn ra khu vườn tối om phía dưới. Cậu nghĩ về ánh mắt hoảng loạn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh của Diệu Linh trong con hẻm, về cách cô nắm chặt tay cậu khi họ cùng nhau rời khỏi hiện trường, không hề buông ra dù chỉ một giây.
Cậu biết, khoảnh khắc cô chứng kiến cậu chiến đấu, biết cậu có "cậu chủ" xưng hô cùng những người đàn ông xa lạ, mọi thứ đã bắt đầu thay đổi không thể vãn hồi. Không còn cách nào để quay lại làm một nam sinh bình thường trong mắt cô nữa.
Điều khiến cậu day dứt nhất không phải là nguy cơ bị lộ thân phận, mà là câu hỏi liệu Diệu Linh có còn muốn ở bên cậu hay không, một khi cô biết rõ toàn bộ sự thật về thế giới mà cậu đang sống. Cậu đã quen với việc bị người khác sợ hãi hoặc nể trọng vì quyền lực của gia tộc, nhưng cậu chưa bao giờ chuẩn bị tâm lý cho viễn cảnh bị chính người mình yêu thương nhìn nhận bằng ánh mắt e dè, xa cách.
Vĩnh Bách nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Dù kết quả có ra sao, cậu biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với sự thật, và hy vọng rằng tình cảm mà Diệu Linh dành cho cậu đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi rào cản.