Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Một tuần sau sự kiện tại lễ hội trường, Vĩnh Bách quyết định đã đến lúc phải đối mặt với bước tiếp theo mà cậu từng trì hoãn suốt một thời gian dài — gặp gỡ chính thức gia đình Diệu Linh với tư cách là chính bản thân cậu, không còn bất kỳ vỏ bọc hay che giấu nào.

"Cậu chắc chắn muốn làm điều này sao?" Diệu Linh hỏi khi cả hai đứng trước cửa nhà cô vào một buổi tối cuối tuần, tay cậu cầm theo một hộp quà được gói cẩn thận. "Bố mẹ tớ vẫn chưa biết gì về... thế giới của cậu."

"Tớ nghĩ họ xứng đáng được biết sự thật," Vĩnh Bách đáp, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh sự lo lắng hiếm hoi đang dâng lên trong lòng. "Nếu tớ muốn nghiêm túc với mối quan hệ này, tớ không thể tiếp tục giấu diếm bất cứ điều gì với gia đình cậu nữa."

Bên trong căn nhà nhỏ, ông Tô Văn Đức và bà Nguyễn Thị Hồng đã chuẩn bị sẵn một bữa cơm gia đình ấm cúng, không biết rằng buổi tối hôm nay sẽ mang đến cho họ nhiều điều bất ngờ hơn những gì họ tưởng tượng.

"Cháu chào hai bác," Vĩnh Bách nói, cúi đầu lễ phép khi bước vào nhà, thái độ hoàn toàn khác với hình ảnh nam sinh ngổ ngáo mà cậu vẫn thể hiện ở trường.

"Cậu này lễ phép quá nhỉ," bà Hồng nhận xét, mỉm cười thân thiện, mời cậu vào bàn ăn.

Sau bữa cơm, khi câu chuyện dần trở nên thân mật hơn, Vĩnh Bách nhận thấy đây chính là thời điểm thích hợp. Cậu đặt đũa xuống, ánh mắt nghiêm túc nhìn sang ông Đức và bà Hồng.

"Hai bác, cháu có một điều quan trọng cần nói," cậu bắt đầu, giọng có phần căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết. "Điều này có thể sẽ khiến hai bác bất ngờ, nhưng cháu nghĩ hai bác xứng đáng biết sự thật, vì sự an toàn của Diệu Linh và vì cháu tôn trọng gia đình mình."

Ông Đức và bà Hồng trao đổi ánh mắt lo lắng, không biết điều gì sắp được tiết lộ.

"Gia đình cháu đứng đầu một tổ chức tên là Thanh Phong Hội," Vĩnh Bách nói thẳng, không vòng vo. "Đây không phải một công ty bình thường. Nó có ảnh hưởng lớn đến nhiều hoạt động kinh doanh trong thành phố, cả hợp pháp lẫn... không hoàn toàn nằm trong khuôn khổ pháp luật thông thường."

Sự im lặng bao trùm lấy bàn ăn trong vài giây dài đằng đẵng. Bà Hồng đặt tay lên ngực, gương mặt tái nhợt. Ông Đức nhíu mày, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào Vĩnh Bách.

"Con đang nói rằng, con trai của một... một thế lực ngầm đang theo đuổi con gái tôi?" ông Đức hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh dù rõ ràng đang chấn động.

"Cháu hiểu điều này nghe có vẻ đáng sợ," Vĩnh Bách đáp, không né tránh. "Nhưng cháu muốn hai bác biết, mọi tình cảm cháu dành cho Diệu Linh đều hoàn toàn chân thật, và cháu sẽ làm mọi cách để đảm bảo cô ấy luôn được an toàn, dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì."

"Con đã gặp nguy hiểm chưa, Diệu Linh?" bà Hồng hỏi, quay sang con gái, giọng đầy lo lắng.

Diệu Linh do dự một lúc, rồi quyết định thành thật. "Có một lần, mẹ ạ. Nhưng Vĩnh Bách và những người của cậu ấy đã luôn bảo vệ con. Con biết điều này khó chấp nhận, nhưng con tin tưởng cậu ấy hoàn toàn."

Ông Đức đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, im lặng một lúc lâu trước khi quay lại. "Ta cần thời gian để suy nghĩ về chuyện này," ông nói, giọng nghiêm khắc nhưng không hề giận dữ. "Đây không phải chuyện nhỏ, và ta cần đảm bảo con gái ta thực sự an toàn trước khi có thể chấp nhận mối quan hệ này."

"Cháu hoàn toàn hiểu, thưa bác," Vĩnh Bách đáp, cúi đầu tôn trọng. "Cháu sẵn sàng trả lời bất kỳ câu hỏi nào hai bác có, và cháu cũng đã sắp xếp để đảm bảo an ninh cho gia đình mình từ nay về sau, như một cách thể hiện trách nhiệm của cháu."

Trong suốt buổi tối hôm đó, Vĩnh Bách kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của ông Đức và bà Hồng, từ những lo lắng về sự an toàn cho đến những băn khoăn về tương lai của Diệu Linh nếu tiếp tục mối quan hệ này. Cậu không né tránh bất kỳ câu hỏi khó khăn nào, thể hiện sự chân thành và quyết tâm bảo vệ Diệu Linh bằng mọi giá.

Cuối buổi tối, khi Vĩnh Bách chuẩn bị ra về, ông Đức tiễn cậu ra cửa, dừng lại một lúc trước khi cậu bước đi.

"Cậu là người đầu tiên dám thành thật với chúng tôi đến vậy," ông nói, giọng đã dịu lại phần nào. "Ta không thể nói ta hoàn toàn yên tâm, nhưng ta tôn trọng sự trung thực của cậu. Hãy chăm sóc con gái ta thật tốt."

"Cháu hứa, thưa bác," Vĩnh Bách đáp, cúi đầu chân thành.

Khi cậu rời đi, Diệu Linh tiễn cậu ra tận cổng, cả hai đứng dưới ánh đèn đường mờ nhạt.

"Cảm ơn cậu, vì đã dũng cảm đối mặt với bố mẹ tớ," cô nói, nắm lấy tay cậu.

"Đó là điều tớ nên làm từ lâu," Vĩnh Bách đáp, mỉm cười nhẹ nhõm. "Tớ không muốn xây dựng tương lai của chúng ta trên bất kỳ bí mật nào nữa."

Diệu Linh tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận được sự chắc chắn trong từng lời nói ấy. Dù con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách để gia đình cô hoàn toàn chấp nhận sự thật này, cô biết, họ đã cùng nhau vượt qua một cột mốc quan trọng khác trên hành trình xây dựng một mối quan hệ dựa trên sự thành thật tuyệt đối.

Sau khi Vĩnh Bách rời đi, Diệu Linh quay vào nhà, thấy mẹ vẫn đang ngồi lặng lẽ ở bàn ăn, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân nhỏ phía trước.

"Mẹ vẫn còn lo lắng lắm phải không?" Diệu Linh hỏi, ngồi xuống cạnh bà.

"Mẹ không thể không lo được," bà Hồng đáp, nắm lấy tay con gái. "Con là con gái duy nhất của mẹ. Mẹ chỉ muốn con có một cuộc sống bình yên, không phải lo sợ về những nguy hiểm mà mẹ thậm chí còn không thể tưởng tượng hết được."

"Con hiểu, mẹ ạ," Diệu Linh đáp, siết chặt tay mẹ. "Nhưng con đã suy nghĩ rất kỹ. Vĩnh Bách không phải là người xấu. Cậu ấy chỉ đang mang một trách nhiệm mà cậu ấy không có quyền lựa chọn ngay từ khi sinh ra. Và cậu ấy đã chứng minh, hết lần này đến lần khác, rằng cậu ấy sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người cậu ấy yêu thương."

Bà Hồng nhìn con gái một lúc lâu, nhận ra sự trưởng thành và kiên định trong ánh mắt cô, khác hẳn với cô con gái nhút nhát mà bà vẫn luôn nghĩ mình cần bảo bọc. "Con đã lớn hơn mẹ tưởng rất nhiều," bà nói khẽ, giọng đầy xúc động. "Có lẽ, mẹ cần học cách tin tưởng vào những lựa chọn của con nhiều hơn."

Trong khi đó, ông Đức ngồi trong phòng làm việc nhỏ của mình, gọi điện cho một người bạn cũ làm trong ngành công an để âm thầm tìm hiểu thêm về gia tộc Đường và Thanh Phong Hội, một cách thận trọng cần thiết của một người cha luôn đặt sự an toàn của con gái lên hàng đầu. Những gì ông nghe được — về danh tiếng của tổ chức trong việc giữ lời hứa, bảo vệ người dân thường, và không bao giờ dính líu đến các loại tội phạm bạo lực vô cớ — phần nào giúp ông yên tâm hơn, dù vẫn còn không ít băn khoăn.

Vài ngày sau, ông chủ động gọi điện mời Vĩnh Bách đến một buổi nói chuyện riêng, không có mặt Diệu Linh, tại chính gara sửa xe nơi ông làm việc.

"Con đến khá đúng giờ," ông Đức nhận xét khi Vĩnh Bách xuất hiện, không hề tỏ ra ngạc nhiên trước tác phong đúng giờ của cậu, khác hẳn với những gì người ta đồn đại về một nam sinh ngổ ngáo, lười biếng.

"Cháu không muốn để bác phải chờ đợi, thưa bác," Vĩnh Bách đáp, cúi đầu lễ phép.

Ông Đức đưa cậu vào trong, rót hai tách trà, rồi ngồi xuống đối diện. "Ta đã tìm hiểu về gia đình con," ông nói thẳng, không vòng vo. "Ta biết Thanh Phong Hội có tiếng là giữ chữ tín, không động đến người vô can. Nhưng ta cũng biết, thế giới của con luôn tiềm ẩn rủi ro mà một người cha như ta không thể nào hoàn toàn yên tâm được."

"Cháu không thể hứa rằng sẽ không có rủi ro nào, thưa bác," Vĩnh Bách đáp thành thật. "Nhưng cháu có thể hứa rằng, cháu sẽ dùng mọi nguồn lực mình có để đảm bảo Diệu Linh, và cả gia đình bác, luôn được an toàn tuyệt đối, bất kể chuyện gì xảy ra trong tương lai."

Ông Đức gật đầu, ánh mắt dò xét nhưng dần dịu lại trước sự chân thành trong từng lời nói của cậu. "Được rồi," ông nói cuối cùng. "Ta sẽ cho con và con gái ta một cơ hội. Nhưng nếu con làm nó tổn thương, dù chỉ một lần, con sẽ phải trả lời trước ta, bất kể con có đứng đầu tổ chức lớn đến đâu."

"Cháu xin ghi nhớ điều đó, thưa bác," Vĩnh Bách đáp, cúi đầu với sự tôn trọng tuyệt đối, cảm nhận được một sự nhẹ nhõm lớn lao lan tỏa trong lòng.

Khi cậu rời khỏi gara sửa xe hôm đó, bước chân nhẹ nhõm hơn hẳn so với lúc đến, Vĩnh Bách biết rằng mình vừa vượt qua một trong những thử thách quan trọng nhất trên hành trình xây dựng một tương lai lâu dài bên Diệu Linh — không phải bằng quyền lực hay của cải, mà bằng chính sự chân thành và trách nhiệm mà một người cha bình thường mong muốn nhất ở người sẽ gắn bó với con gái mình.

Đã sao chép liên kết chương