Chương 20
Chương 20 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
Diệu Linh bấm nút gọi.
Một tiếng chuông báo hiệu vang lên trong tai nghe của Lâm Chính Đạo, cách đó không xa. Ngay lập tức, đèn pha của ba chiếc xe đậu khuất sau dãy nhà thi đấu bật sáng, chiếu thẳng vào khu vực sân khấu. Cùng lúc đó, hơn chục người mặc thường phục từ trong đám đông hoảng loạn bất ngờ hành động, khống chế nhanh gọn từng kẻ xâm nhập mà Duy Khang đã chỉ điểm trước đó.
Trịnh Anh Kiệt, đang đứng gần sân khấu chỉ đạo, sững người khi thấy kế hoạch bị lật ngược chỉ trong vài giây.
"Rút lui!" hắn hét lên qua bộ đàm. Nhưng đã quá muộn.
Hắn quay sang, định lao đến chỗ Diệu Linh đang đứng, tính dùng cô làm lá chắn để thoát thân. Nhưng Diệu Linh không đứng yên chờ đợi.
Cô đã để ý thấy chiếc bàn bày đồ chơi ném vòng ngay cạnh mình từ trước. Không suy nghĩ nhiều, cô chụp lấy cả chồng vòng gỗ trên bàn, ném thẳng vào chân Trịnh Anh Kiệt.
Hắn vấp ngã, loạng choạng. Đủ để Vĩnh Bách lao tới, tung một cú đấm dứt khoát khiến hắn ngã sấp xuống nền gạch sân trường.
"Cậu ổn chứ?" Vĩnh Bách hỏi, thở gấp, mắt vẫn không rời khỏi Trịnh Anh Kiệt đang bị người của Lâm Chính Đạo khống chế.
"Ổn," Diệu Linh đáp, tay vẫn còn run nhưng ánh mắt sáng lên vì vừa làm được điều gì đó thực sự hữu ích.
Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.
Từ phía cổng chính, một chiếc xe đen bóng loáng tiến vào sân trường, bất chấp hàng rào bảo vệ đang cố ngăn cản. Cửa xe mở ra, và Cố Bách Nghi bước xuống, dáng vẻ điềm tĩnh đến lạ thường giữa khung cảnh hỗn loạn xung quanh.
"Có vẻ như kế hoạch của tôi đã gặp một trở ngại nhỏ," ông nói, giọng vẫn giữ được sự lịch thiệp quen thuộc, dù ánh mắt lộ rõ sự tức giận bị kìm nén. "Nhưng tôi thích tự mình chứng kiến kết quả, dù thế nào đi nữa."
"Ông đến tận đây, để làm gì?" Vĩnh Bách hỏi, đứng chắn trước Diệu Linh, giọng lạnh như băng.
"Để gặp trực tiếp người đã khiến tôi phải chờ đợi hai mươi năm," Cố Bách Nghi đáp, bước lại gần hơn vài bước, không hề nao núng trước đội an ninh đang vây quanh. "Cha cậu cướp đi vị trí lẽ ra thuộc về tôi. Giờ đây, tôi sẽ lấy lại nó từ tay cậu."
"Ông không cướp được gì từ tay tôi cả," Vĩnh Bách đáp. "Ông đã thua ngay từ khi ông chọn dùng một cô gái vô tội làm quân cờ."
"Vô tội?" Cố Bách Nghi cười khẩy. "Không ai vô tội trong thế giới của chúng ta, cậu bé. Cô ta chỉ đơn giản là chưa nhận ra vai trò của mình mà thôi."
"Ông sai rồi," Diệu Linh lên tiếng, bước ra từ sau lưng Vĩnh Bách, giọng không hề run sợ như ông ta mong đợi. "Tôi biết chính xác vai trò của mình. Tôi là người đã giúp định vị chính xác nơi giam giữ Khánh Linh. Tôi là người đã đứng đây, ngay lúc này, để nói thẳng vào mặt ông rằng kế hoạch của ông đã thất bại, không phải vì may mắn, mà vì ông đã đánh giá thấp những người ông cho là không quan trọng."
Cố Bách Nghi khẽ nhíu mày, lần đầu tiên để lộ một thoáng bất ngờ thực sự.
"Ông nghĩ bắt cóc bạn tôi sẽ khiến tôi sợ hãi và lùi bước," Diệu Linh tiếp tục, giọng mỗi lúc một vững vàng hơn. "Nhưng ông đã cho tôi thấy rõ ràng hơn ai hết, ông sẵn sàng làm tổn thương bất kỳ ai để đạt được tham vọng của mình. Đó không phải là năng lực lãnh đạo. Đó là sự hèn nhát."
"Con bé này," Cố Bách Nghi rít lên, mất đi phần nào vẻ điềm tĩnh ban đầu. "Ngươi không có quyền phán xét ta."
"Tôi có quyền," Diệu Linh đáp, không lùi bước. "Vì tôi là người đã chứng kiến hậu quả từ những quyết định của ông. Bạn tôi đã khóc suốt nhiều đêm sau vụ bắt cóc đó. Vậy mà ông vẫn đứng đây, nói về nó như một nước cờ bình thường trên bàn cân quyền lực."
Vĩnh Bách nhìn cô, lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Đây không còn là cô gái ngây thơ mà cậu từng lo lắng phải bảo vệ khỏi mọi nguy hiểm. Đây là một người đã chọn đứng thẳng, đối mặt trực diện với chính kẻ đã đe dọa cuộc sống của mình.
"Đủ rồi," Cố Bách Nghi nói, giọng lấy lại phần nào sự lạnh lùng. "Dù các người có nói gì, tối nay tôi vẫn sẽ..."
"Ông sẽ không làm gì cả," một giọng nói khác vang lên từ phía sau.
Đường Khải Phong bước ra từ trong bóng tối, cùng với hai trưởng lão khác của hội đồng Thanh Phong Hội. Theo yêu cầu thận trọng của Vĩnh Bách từ trước buổi lễ hội — phòng trường hợp Cố Bách Nghi thực sự ra tay — họ đã âm thầm có mặt gần khu vực, chờ đợi tín hiệu.
"Đường Khải Phong," Cố Bách Nghi nói, giọng đanh lại. "Đã lâu không gặp."
"Hai mươi năm, kể từ ngày ông rời khỏi Thanh Phong Hội trong nhục nhã," Đường Khải Phong đáp, bước đến đứng cạnh cháu trai mình. "Tôi đã nghe toàn bộ những gì ông vừa nói. Âm mưu thâu tóm tổ chức, bắt cóc học sinh vô tội, tấn công ngay tại một buổi lễ hội trường học. Đây không còn là chuyện nội bộ giữa hai thế lực ngầm nữa, Cố Bách Nghi. Đây là bằng chứng phạm tội rõ ràng trước nhiều nhân chứng."
Cố Bách Nghi đảo mắt nhìn quanh, nhận ra tình thế đã hoàn toàn xoay chuyển. Người của hắn đã bị khống chế. Trịnh Anh Kiệt nằm gục dưới đất. Và giờ đây, ngay cả hội đồng trưởng lão của đối thủ cũng đã có mặt làm chứng cho mọi lời hắn vừa thốt ra.
"Các người nghĩ chỉ cần vậy là có thể hạ gục tôi sao?" ông nói, giọng vẫn cố giữ vẻ ngạo nghễ, dù đã lộ rõ sự hoảng loạn phía sau.
"Không chỉ vậy," Vĩnh Bách đáp, rút từ túi áo một thiết bị nhỏ, đặt lên bàn gần đó. "Trong suốt hai tuần qua, đội tình báo của tôi đã thu thập đầy đủ bằng chứng về các giao dịch tài chính bất hợp pháp của Hắc Kim Hội, bao gồm cả khoản tiền ông dùng để mua chuộc kẻ nội gián nhằm gieo rắc tin đồn chia rẽ nội bộ chúng tôi. Toàn bộ đã được sao lưu và gửi đến những nơi cần thiết."
Đó chính là thứ mà Vĩnh Bách và Lâm Chính Đạo đã âm thầm chuẩn bị kể từ ngày phát hiện ra kẻ nội gián ở chương trước — không chỉ để minh oan cho bản thân, mà để chuẩn bị cho chính khoảnh khắc này, khi họ cần một đòn quyết định cuối cùng.
Gương mặt Cố Bách Nghi tái nhợt lần đầu tiên trong suốt cuộc đối đầu. "Các người không thể..."
"Chúng tôi đã làm rồi," Lâm Chính Đạo nói, bước đến, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Ông đã đánh giá thấp một cậu chủ trẻ tuổi, Cố Bách Nghi. Đó là sai lầm lớn nhất trong toàn bộ kế hoạch hai mươi năm của ông."
Xung quanh, tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu vang lên từ xa, được Lâm Chính Đạo âm thầm báo tin dưới danh nghĩa một vụ gây rối trật tự công cộng tại khu vực trường học — đủ để đưa Trịnh Anh Kiệt và những kẻ đồng phạm vào vòng xử lý của pháp luật, trong khi phần còn lại của câu chuyện sẽ được giải quyết theo luật lệ riêng của giới ngầm.
Cố Bách Nghi đứng chết lặng giữa sân trường, nhìn quanh những gương mặt đang vây kín mình — kẻ thù cũ, đối thủ trẻ tuổi, và cả một cô gái bình thường mà ông từng xem là quân cờ dễ dàng thao túng.
Nhưng ông vẫn chưa chịu buông xuôi hoàn toàn. "Duy Khang," ông gọi, quay sang tìm cháu trai mình trong đám đông, giọng vẫn còn chút uy quyền sót lại. "Đứng về phía ta. Ngươi là máu mủ của gia tộc Cố, không phải của bọn chúng."
Cố Duy Khang bước ra từ chỗ nấp, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đã không còn run sợ như trước. "Cháu xin lỗi, chú," cậu nói, giọng nghẹn lại nhưng không hề dao động. "Nhưng cháu không thể tiếp tục im lặng nhìn chú làm tổn thương những người vô tội chỉ vì một mối hận thù từ hai mươi năm trước. Cháu đã báo cho Vĩnh Bách biết về kế hoạch đêm nay."
Cố Bách Nghi trợn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. "Ngươi... ngươi phản bội ta?"
"Cháu chỉ đang làm điều đúng đắn," Duy Khang đáp, giọng run nhưng kiên định. "Điều mà lẽ ra cháu nên làm ngay từ đầu."
Diệu Linh nhìn Duy Khang, lòng dâng lên một sự cảm kích lẫn ngạc nhiên. Cô nhớ lại tất cả những nghi ngờ mơ hồ mình từng có về cậu bạn cùng lớp trầm tính này, những lần cậu tỏ ra căng thẳng bất thường mà cô từng kể lại cho Vĩnh Bách nghe không chút nghi ngại. Giờ đây, mọi mảnh ghép cuối cùng cũng đã khớp lại hoàn chỉnh — không phải một kẻ phản diện, mà là một cậu bé bị kẹt giữa lòng trung thành gia tộc và lương tâm của chính mình.
"Cảm ơn cậu, Duy Khang," cô nói khẽ. "Vì đã chọn làm điều đúng, dù nó khó khăn đến đâu."
Cố Bách Nghi nhìn quanh một lần cuối — cháu trai đã quay lưng, tay chân thân tín nằm gục dưới đất, hội đồng đối thủ đứng sừng sững làm chứng, và cô gái ông từng coi là con tốt thí giờ đây đang đứng vững vàng, không hề khiếp sợ trước mặt ông. Vai ông chùng xuống, lần đầu tiên để lộ tuổi tác và sự mệt mỏi ẩn sau vẻ ngoài quyền lực bấy lâu nay.
"Hai mươi năm," ông lẩm bẩm, gần như tự nói với chính mình. "Hai mươi năm chuẩn bị, chỉ để thua trong một đêm, trước một đứa trẻ và một cô gái bình thường không ai để ý đến."
"Ông không thua vì chúng tôi trẻ tuổi hay yếu đuối," Vĩnh Bách nói, bước đến gần hơn. "Ông thua vì ông chưa bao giờ hiểu được điều mà cha tôi luôn tin tưởng — sức mạnh thực sự không đến từ việc kiểm soát người khác bằng nỗi sợ, mà đến từ việc được những người xung quanh tin tưởng và sát cánh một cách tự nguyện."
Lần đầu tiên sau hai mươi năm nung nấu tham vọng, Cố Bách Nghi nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại, không phải vì thiếu kinh nghiệm hay quyền lực, mà vì đã đánh giá sai hoàn toàn sức mạnh đến từ sự chân thành và đoàn kết mà đối thủ của ông đã xây dựng được suốt bấy lâu nay.