Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Diệu Linh không ngủ được suốt đêm đó. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om, tâm trí quay cuồng với những gì Vĩnh Bách đã tiết lộ trên sân thượng chiều hôm ấy. Từng câu nói, từng ánh mắt của cậu cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một cuộn phim không chịu dừng lại.

Cô nhớ lại buổi đầu tiên họ gặp nhau, khi cậu cứu cô khỏi nhóm bắt nạt. Cô nhớ lại nụ cười hiếm hoi của cậu trong giờ ra chơi, những buổi trốn tiết trên sân thượng, cái nắm tay ấm áp trên đường về nhà. Tất cả những khoảnh khắc ấy giờ đây mang một ý nghĩa khác, phức tạp và đau đớn hơn nhiều so với những gì cô từng cảm nhận.

Đến gần sáng, khi ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, Diệu Linh vẫn chưa tìm ra câu trả lời cho chính mình. Cô quyết định gọi điện cho Khánh Linh, dù biết giờ này còn quá sớm.

"Diệu Linh? Có chuyện gì mà gọi sớm vậy?" Khánh Linh trả lời, giọng còn ngái ngủ nhưng đầy lo lắng khi nghe giọng bạn mình run rẩy.

"Tớ... tớ cần nói chuyện với cậu," Diệu Linh đáp, giọng nghẹn ngào. "Về Vĩnh Bách."

Nửa giờ sau, Khánh Linh có mặt tại nhà Diệu Linh, mang theo hai ly cà phê sữa mua vội ở tiệm gần đó. Cả hai ngồi trong phòng Diệu Linh, và lần đầu tiên, Diệu Linh kể lại toàn bộ câu chuyện — không phải mọi chi tiết về thế giới ngầm, nhưng đủ để Khánh Linh hiểu được mức độ nghiêm trọng của tình huống.

"Cậu ấy đã lợi dụng cậu?" Khánh Linh hỏi, giọng đầy phẫn nộ thay bạn mình.

"Ban đầu là vậy," Diệu Linh đáp, nước mắt lại chực trào ra. "Nhưng cậu ấy nói mọi thứ đã thay đổi sau đó, rằng tình cảm bây giờ là thật."

"Cậu tin điều đó không?" Khánh Linh hỏi thẳng, nắm lấy tay bạn.

Diệu Linh im lặng một lúc lâu, cố gắng lắng nghe trái tim mình thay vì lý trí đang hỗn loạn. "Tớ... tớ nghĩ là tớ tin," cô cuối cùng cũng thừa nhận. "Nhưng tớ không biết liệu niềm tin đó có phải chỉ vì tớ không muốn chấp nhận sự thật rằng mình đã bị lừa dối hay không."

"Diệu Linh," Khánh Linh nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Tớ không thể quyết định thay cậu được. Nhưng tớ nghĩ, cậu nên tự hỏi bản thân một câu hỏi đơn giản hơn: nếu bỏ qua chuyện quá khứ, liệu cậu ấy — con người thật sự của cậu ấy — có phải là người cậu muốn ở bên cạnh hay không?"

Câu hỏi ấy khiến Diệu Linh khựng lại, suy nghĩ thật kỹ. Trong tâm trí cô hiện lên hình ảnh Vĩnh Bách kể về người cha đã khuất, về nỗi cô đơn ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, về ánh mắt chân thành mỗi khi cậu nhìn cô. Đó không phải là những khoảnh khắc giả tạo, cô tin chắc như vậy.

"Tớ nghĩ... tớ vẫn muốn ở bên cậu ấy," Diệu Linh nói khẽ, giọng dần trở nên vững vàng hơn. "Nhưng tớ cũng cần cậu ấy hiểu rằng, lòng tin không thể được xây dựng lại trong một sớm một chiều. Tớ cần thời gian, và tớ cần cậu ấy chứng minh bằng hành động, không chỉ bằng lời nói."

"Vậy thì đó là câu trả lời của cậu," Khánh Linh mỉm cười, siết chặt tay bạn. "Chỉ cần đảm bảo cậu làm điều này vì bản thân cậu cảm thấy đúng, không phải vì áp lực hay sợ hãi phải ở một mình. Và nếu sau này cậu ấy còn khiến cậu khóc thêm lần nào nữa, cứ gọi tớ, tớ sẽ đến ngay lập tức."

Diệu Linh bật cười nhẹ trước lời đe dọa nửa đùa nửa thật của bạn, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn so với vài giờ trước đó.

Diệu Linh gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào sau khi chia sẻ với người bạn thân nhất. Cô cảm ơn Khánh Linh, rồi tiễn bạn ra về trước khi chuẩn bị đến trường, dù trong lòng vẫn còn nhiều điều cần suy nghĩ thêm.

Tại trường, Vĩnh Bách đã đến sớm hơn thường lệ, đứng chờ ở cổng trường với vẻ mặt lo lắng không giấu diếm. Khi thấy Diệu Linh xuất hiện, cậu bước đến gần, nhưng không dám tiến quá gần, giữ một khoảng cách tôn trọng.

"Diệu Linh," cậu gọi khẽ. "Cậu ổn chứ?"

"Tớ ổn," cô đáp, giọng bình tĩnh hơn cô nghĩ. "Vĩnh Bách, tớ đã suy nghĩ suốt đêm qua."

"Và?" cậu hỏi, giọng đầy lo lắng, không dám hy vọng quá nhiều.

"Tớ chọn ở lại," Diệu Linh nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu. "Không phải vì tớ đã quên đi những gì cậu đã làm, mà vì tớ tin vào con người thật của cậu — người đã kể cho tớ nghe về cha mình, người đã bảo vệ tớ không do dự, người đã chọn nói ra sự thật dù biết có thể mất tớ."

Vĩnh Bách đứng chết lặng trong giây lát, không dám tin vào những gì mình vừa nghe. "Diệu Linh, cậu..."

"Nhưng," cô tiếp lời, giọng nghiêm túc hơn, "tớ cần cậu hiểu rằng, lòng tin của tớ đã bị tổn thương. Từ giờ, tớ cần cậu thành thật với tớ về mọi thứ, không còn bất kỳ bí mật nào nữa. Nếu có nguy hiểm, tớ muốn được biết, không phải bị che giấu như một đứa trẻ cần bảo vệ."

"Tớ hứa," Vĩnh Bách đáp, giọng chắc chắn hơn bao giờ hết. "Từ giờ trở đi, tớ sẽ không giấu cậu bất cứ điều gì nữa, dù điều đó có khó khăn đến đâu."

Diệu Linh mỉm cười, dù vẫn còn chút dè dặt trong ánh mắt. "Được rồi. Chúng ta hãy bắt đầu lại, từng bước một."

Vĩnh Bách gật đầu, cảm thấy một gánh nặng lớn vừa được trút bỏ khỏi vai mình, dù cậu biết con đường phía trước để xây dựng lại lòng tin hoàn toàn sẽ không hề dễ dàng. Nhưng ít nhất, cậu đã có cơ hội, và cậu quyết tâm sẽ không lãng phí nó.

Cả hai bước vào trường cùng nhau, không nắm tay như trước, nhưng khoảng cách giữa họ đã ngắn lại một chút so với đêm hôm trước — một khởi đầu mới, mong manh nhưng đầy hy vọng, cho một mối quan hệ giờ đây được xây dựng trên nền tảng của sự thật thay vì những toan tính che giấu.

Buổi trưa hôm đó, khi cả hai ngồi ăn trưa cùng nhau tại căng tin trường, Vĩnh Bách kể cho Diệu Linh nghe thêm một vài chi tiết về cuộc sống của cậu — không phải tất cả, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự chân thành trong nỗ lực xây dựng lại lòng tin của cậu.

"Tớ chưa từng kể cho ai nghe nhiều đến vậy," Vĩnh Bách nói, khẽ cười. "Cảm giác này khá lạ, nhưng cũng nhẹ nhõm hơn tớ tưởng."

"Vậy thì từ giờ, hãy cứ tiếp tục chia sẻ với tớ," Diệu Linh đáp, ánh mắt dịu dàng hơn. "Tớ muốn hiểu rõ hơn về thế giới mà cậu đang sống, ngay cả khi nó đáng sợ."

Vĩnh Bách gật đầu, nhìn cô với một sự trân trọng sâu sắc mà cậu chưa từng dành cho bất kỳ ai trước đây. Cậu biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng lần đầu tiên trong suốt ba năm gánh vác trách nhiệm thừa kế, cậu cảm thấy mình không còn phải đối mặt với mọi thứ một mình nữa.

Chiều hôm đó, sau giờ học, Vĩnh Bách đưa Diệu Linh đến một địa điểm mới — một quán trà nhỏ nằm khuất trong con phố yên tĩnh, nơi rất ít người qua lại. "Đây là nơi tớ thường đến khi cần suy nghĩ một mình," cậu giải thích khi cả hai ngồi xuống bàn gần cửa sổ.

"Cậu muốn chia sẻ thêm điều gì à?" Diệu Linh hỏi, nhận ra vẻ mặt trầm ngâm của cậu.

"Tớ muốn cậu gặp một người," Vĩnh Bách nói, rồi rút điện thoại ra, gọi cho ai đó. Vài phút sau, một người đàn ông trung niên trong bộ vest chỉnh tề bước vào quán, cúi đầu chào cả hai một cách lịch sự.

"Đây là Lâm Chính Đạo, quản gia và cũng là người thân cận nhất của gia đình tớ," Vĩnh Bách giới thiệu. "Bác Đạo là người duy nhất, ngoài tớ, biết rõ toàn bộ tình hình. Tớ muốn cậu biết rằng, bác ấy sẽ luôn ở đây để hỗ trợ nếu cậu cần bất cứ điều gì liên quan đến sự an toàn của mình."

"Rất vui được gặp cháu, Diệu Linh," Lâm Chính Đạo nói, giọng điềm đạm. "Cậu chủ đã kể cho tôi nghe rất nhiều về cháu. Tôi hy vọng, dù hoàn cảnh có phức tạp đến đâu, cháu vẫn sẽ cho cậu ấy cơ hội để chứng minh bản thân."

"Cháu đang cố gắng," Diệu Linh đáp, hơi ngại ngùng trước sự xuất hiện bất ngờ của người quản gia. "Cảm ơn bác đã quan tâm."

Sau khi Lâm Chính Đạo rời đi, Diệu Linh quay sang nhìn Vĩnh Bách, có phần ngạc nhiên. "Tại sao cậu lại giới thiệu tớ với bác ấy?"

"Vì tớ muốn cậu biết rằng, từ giờ, cậu không đơn độc trong việc đối mặt với thế giới của tớ," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt chân thành. "Nếu có bất kỳ nguy hiểm nào, bác Đạo và những người tớ tin tưởng sẽ luôn sẵn sàng bảo vệ cậu, ngay cả khi tớ không có mặt ở đó."

Diệu Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng trước cử chỉ ấy. Đây không phải là lời nói suông, mà là một hành động cụ thể chứng minh rằng Vĩnh Bách đang thực sự cố gắng xây dựng lại lòng tin giữa họ bằng sự minh bạch, đúng như những gì cô đã yêu cầu.

"Cảm ơn cậu," cô nói khẽ, nắm lấy tay cậu trên bàn. "Điều này có ý nghĩa rất nhiều với tớ."

Vĩnh Bách siết nhẹ tay cô, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng hiếm hoi. Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà nhuộm vàng cả con phố nhỏ, và trong khoảnh khắc bình yên hiếm có ấy, cả hai đều cảm nhận được rõ ràng rằng, dù con đường phía trước vẫn còn rất nhiều chông gai và thử thách đang chờ đợi, họ đã cùng nhau vượt qua được bài kiểm tra đầu tiên và quan trọng nhất của lòng tin giữa hai người.

Đã sao chép liên kết chương