Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Vĩnh Bách hẹn Diệu Linh đến sân thượng quen thuộc của trường vào một buổi chiều thứ Sáu, khi hầu hết học sinh đã tan học và trở về nhà. Không khí trên đó tĩnh lặng khác thường, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua những tấm tôn cũ và tiếng ồn xa xăm của thành phố vọng lên từ phía dưới.

"Cậu muốn nói chuyện gì mà nghiêm trọng vậy?" Diệu Linh hỏi khi thấy vẻ mặt căng thẳng khác thường của Vĩnh Bách, khác hẳn với sự thoải mái mà cậu vẫn thường thể hiện mỗi khi họ ở đây cùng nhau.

Vĩnh Bách hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, như đang cố gắng thu hết can đảm còn sót lại trong người. "Diệu Linh, tớ đã hứa sẽ nói cho cậu biết sự thật khi thời điểm thích hợp đến. Tớ nghĩ, thời điểm đó chính là bây giờ."

Tim Diệu Linh đập nhanh hơn, cô cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của cậu. "Tớ đang nghe đây," cô nói khẽ, cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đầy lo lắng.

"Trước hết, tớ cần cậu hiểu rằng, mọi tình cảm tớ dành cho cậu, từ trước đến giờ, đều là thật," Vĩnh Bách bắt đầu, giọng run rẩy hơn thường lệ. "Nhưng cách chúng ta gặp nhau, cách tớ tiếp cận cậu lúc ban đầu, lại không hoàn toàn trong sáng như cậu vẫn nghĩ."

"Cậu đang nói gì vậy?" Diệu Linh hỏi, cảm giác bất an bắt đầu dâng lên trong lòng.

"Gia đình tớ..." Vĩnh Bách ngập ngừng, rồi quyết định nói thẳng. "Gia đình tớ đứng đầu một tổ chức tên là Thanh Phong Hội. Đó không phải một công ty bình thường, mà là một thế lực đã tồn tại qua nhiều thế hệ, có ảnh hưởng đến rất nhiều mặt của thành phố này, cả những mặt hợp pháp lẫn không hợp pháp."

Diệu Linh đứng chết lặng, không dám tin vào những gì mình vừa nghe. "Cậu... cậu đang đùa đúng không?"

"Tớ ước gì đó chỉ là một trò đùa," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt tràn ngập sự day dứt. "Cha tớ, Đường Vĩnh Thịnh, là người đứng đầu tổ chức đó cho đến khi ông qua đời ba năm trước. Tớ là người thừa kế duy nhất, và tớ đã phải nhập học tại trường Lê Quý Đôn dưới một thân phận giả để thực hiện một nhiệm vụ điều tra bí mật — tìm ra kẻ đang bán thông tin của tổ chức cho một thế lực đối địch."

"Vậy nên..." Diệu Linh nói, giọng run rẩy khi ghép nối những mảnh thông tin lại với nhau. "Những cuộc điện thoại bí mật, người đàn ông theo dõi chúng ta, vụ tấn công trong con hẻm — tất cả đều liên quan đến chuyện này?"

"Đúng vậy," Vĩnh Bách gật đầu, không né tránh ánh mắt của cô dù biết điều đó sẽ khiến cậu phải đối mặt với những gì cô sắp phản ứng tiếp theo. "Và... còn một điều nữa mà tớ cần cậu biết. Ban đầu, khi tớ tiếp cận cậu, đó không hoàn toàn là vì tớ bị thu hút bởi cậu ngay từ đầu."

Diệu Linh cảm thấy tim mình như thắt lại. "Vậy là sao?"

Vĩnh Bách nắm chặt tay, buộc bản thân phải nói ra toàn bộ sự thật, dù biết nó có thể phá hủy mọi thứ giữa họ. "Cố Duy Khang, người bạn học ngồi cuối lớp chúng ta, có liên quan đến vụ rò rỉ thông tin mà tớ đang điều tra. Cậu ngồi gần cậu ta, và ban đầu, tớ chuyển đến ngồi cạnh cậu chỉ vì muốn có một vị trí thuận lợi để quan sát cậu ta mà không gây chú ý."

Sự im lặng bao trùm lấy cả hai trong vài giây dài như vô tận. Diệu Linh cảm thấy như mặt đất dưới chân mình đang sụp đổ, mọi ký ức đẹp đẽ mà cô từng trân trọng bỗng chốc bị phủ một lớp sương mù nghi ngờ.

"Vậy là... ngay từ đầu, tớ chỉ là một công cụ để cậu tiếp cận Duy Khang?" cô hỏi, giọng nghẹn lại, nước mắt bắt đầu dâng lên nơi khóe mắt.

"Ban đầu, đúng là như vậy," Vĩnh Bách thừa nhận, không tìm cách bao biện hay giảm nhẹ sự thật. "Nhưng Diệu Linh, tớ cần cậu tin tớ khi tớ nói rằng, mọi thứ đã thay đổi rất nhanh sau đó. Tớ không còn coi cậu là một quân cờ nữa, ngay từ những buổi trò chuyện đầu tiên trên sân thượng này. Tình cảm tớ dành cho cậu bây giờ hoàn toàn chân thật, không còn liên quan gì đến nhiệm vụ nữa."

"Làm sao tớ biết được đâu là thật, đâu là giả?" Diệu Linh hỏi, giọng run lên vì tức giận lẫn tổn thương. "Cậu đã lừa dối tớ suốt mấy tháng trời, Vĩnh Bách! Mọi nụ cười, mọi lời nói, mọi khoảnh khắc chúng ta từng có — liệu có bao nhiêu phần trăm trong đó là thật?"

"Tất cả những gì xảy ra sau buổi chiều đầu tiên trên sân thượng này đều là thật," Vĩnh Bách đáp, giọng khẩn thiết. "Tớ biết lời nói không đủ để chứng minh điều đó ngay lúc này, nhưng tớ xin cậu, hãy cho tớ cơ hội để chứng minh bằng hành động."

Diệu Linh quay mặt đi, không muốn để Vĩnh Bách nhìn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má mình. "Tớ cần thời gian," cô nói, giọng nhỏ nhưng kiên quyết. "Tớ cần thời gian để suy nghĩ về tất cả những điều này."

"Tớ hiểu," Vĩnh Bách đáp, dù trong lòng cậu đau đớn tột cùng khi thấy cô rời xa mình từng bước một. "Tớ sẽ chờ, dù cậu cần bao nhiêu thời gian đi chăng nữa."

Diệu Linh gật đầu, rồi quay người bước về phía cầu thang, để lại Vĩnh Bách đứng một mình trên sân thượng, nhìn theo bóng dáng cô khuất dần, lòng tràn ngập nỗi sợ hãi rằng cậu vừa đánh mất người quan trọng nhất trong cuộc đời mình chỉ vì đã chọn nói ra sự thật.

Cậu ngồi xuống, tựa lưng vào lan can, nhìn lên bầu trời đang dần chuyển sang màu cam của buổi hoàng hôn. Cậu biết, đây là cái giá phải trả cho việc đã bắt đầu mối quan hệ này bằng những toan tính sai lầm, nhưng cậu cũng không hối hận vì đã chọn nói ra sự thật, dù muộn màng.

Dù kết quả có ra sao, ít nhất Diệu Linh giờ đây đã biết rõ toàn bộ sự thật, và quyền quyết định tiếp tục hay từ bỏ mối quan hệ này hoàn toàn thuộc về cô, không còn bị che giấu bởi bất kỳ lời nói dối nào từ phía cậu nữa.

Diệu Linh về đến nhà khi trời đã sẩm tối, đôi mắt sưng đỏ vì khóc suốt quãng đường. Bà Nguyễn Thị Hồng vừa nhìn thấy con gái đã vội vàng chạy ra, gương mặt đầy lo lắng.

"Diệu Linh, có chuyện gì vậy con?" bà hỏi, đưa tay lau nhẹ những giọt nước mắt còn sót lại trên má cô.

"Con không sao đâu mẹ," Diệu Linh đáp, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng giọng nói vẫn không giấu được sự nghẹn ngào. "Chỉ là chuyện của con với một người bạn thôi."

Bà Hồng nhìn con gái một lúc lâu, không tin hoàn toàn vào lời giải thích ấy, nhưng cũng không muốn ép con phải chia sẻ khi cô chưa sẵn sàng. "Nếu con cần nói chuyện, mẹ luôn ở đây," bà nói khẽ, ôm lấy cô một cái ôm ấm áp.

Diệu Linh gật đầu, rồi xin phép lên phòng nghỉ ngơi. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, tâm trí quay cuồng với những gì Vĩnh Bách vừa tiết lộ. Một phần trong cô cảm thấy tức giận và tổn thương vì đã bị lợi dụng, nhưng một phần khác lại nhớ đến ánh mắt chân thành của cậu khi thú nhận, nhớ đến biết bao khoảnh khắc ấm áp mà cả hai đã cùng trải qua.

Cô lấy điện thoại ra, nhìn vào cuộc trò chuyện với Vĩnh Bách, ngón tay lưỡng lự trên màn hình nhưng cuối cùng không gõ gì cả. Cô cần thời gian, đúng như những gì cô đã nói với cậu, để sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn đang cuộn trào trong lòng mình.

Trong khi đó, tại biệt thự của gia tộc Đường, Vĩnh Bách ngồi một mình trong phòng làm việc, không buồn bật đèn, chỉ để ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính chiếu lên gương mặt đầy mệt mỏi của cậu. Lâm Chính Đạo bước vào, nhận ra ngay sự bất thường trong thái độ của cậu chủ.

"Cậu đã nói cho cô ấy biết sự thật?" ông hỏi, dù đã đoán được câu trả lời qua vẻ mặt của Vĩnh Bách.

"Vâng," Vĩnh Bách đáp, giọng trầm thấp. "Cô ấy cần thời gian để suy nghĩ."

"Cậu đã chuẩn bị tâm lý cho khả năng cô ấy sẽ chọn rời xa cậu mãi mãi chưa?" Lâm Chính Đạo hỏi thẳng, không vòng vo, ánh mắt dò xét phản ứng của cậu chủ trẻ tuổi.

"Tôi đã chuẩn bị," Vĩnh Bách đáp, dù giọng nói không giấu được sự đau đớn. "Nhưng tôi cũng biết rằng, nếu không nói ra sự thật, tôi sẽ không bao giờ tha thứ được cho chính mình vì đã tiếp tục lừa dối người tôi yêu thương."

Lâm Chính Đạo im lặng một lúc, rồi đặt tay lên vai cậu chủ trẻ tuổi, một cử chỉ an ủi hiếm hoi từ vị quản gia vốn luôn giữ khoảng cách nghiêm khắc. "Dù kết quả ra sao, cậu đã làm điều đúng đắn. Đó là điều quan trọng nhất."

"Cảm ơn bác," Vĩnh Bách nói khẽ, ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại đang tối đen, không có bất kỳ tin nhắn mới nào từ Diệu Linh. "Tôi chỉ hy vọng, cô ấy sẽ cho tôi một cơ hội để chứng minh rằng, tình cảm này là hoàn toàn thật lòng, không vướng bận bất kỳ toan tính nào khác."

"Thời gian sẽ trả lời," Lâm Chính Đạo đáp, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng, để lại Vĩnh Bách một mình với những suy nghĩ ngổn ngang trong đêm tối tĩnh mịch của căn biệt thự rộng lớn, nơi từng góc nhỏ dường như cũng đang nín thở chờ đợi cùng cậu.

Đã sao chép liên kết chương