Chương 5
Chương 5 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
Cố Duy Khang là học sinh chuyển đến lớp 11A2 chỉ mới ba tháng trước, ngồi ở bàn cuối lớp gần cửa sổ, thường xuyên tỏ ra hòa đồng và dễ mến với tất cả mọi người. Diệu Linh từng vài lần trò chuyện cùng cậu trong những buổi học nhóm, ấn tượng về Duy Khang chỉ đơn giản là một học sinh mới, có phần trầm tính nhưng lịch sự.
Cô không hề biết rằng, chính sự xuất hiện của Duy Khang trong lớp học của mình lại là lý do thực sự khiến Đường Vĩnh Bách chuyển đến ngồi ngay bên cạnh cô.
"Cậu và Duy Khang có thân không?" Vĩnh Bách hỏi trong một buổi chiều, giọng cố tỏ ra tự nhiên như đang hỏi chuyện phiếm.
"Cũng không hẳn," Diệu Linh đáp, hơi ngạc nhiên trước câu hỏi bất chợt. "Tớ chỉ nói chuyện với cậu ấy vài lần trong giờ học nhóm thôi. Sao cậu hỏi vậy?"
"Không có gì, chỉ tò mò thôi," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt lướt nhanh về phía bàn cuối lớp nơi Duy Khang đang cắm cúi viết gì đó vào cuốn sổ tay. "Cậu ấy có vẻ khác biệt so với những học sinh khác trong lớp."
"Khác biệt thế nào?" Diệu Linh hỏi, không nhận ra sự thay đổi tinh tế trong giọng điệu của Vĩnh Bách.
"Chỉ là cảm giác thôi," cậu đáp qua loa, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề sang chuyện khác.
Điều Diệu Linh không biết là, mỗi lần cô kể cho Vĩnh Bách nghe về những cuộc trò chuyện bình thường với Duy Khang — cậu ấy thường ăn gì vào giờ nghỉ trưa, hay đi xe gì đến trường, hay thỉnh thoảng nhắc đến những chuyến công tác nước ngoài của gia đình — Vĩnh Bách đều âm thầm ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất, đối chiếu chúng với những thông tin tình báo mà bộ phận điều tra của Thanh Phong Hội đã thu thập được.
Cô cũng không biết rằng, những lần cô vô tình nhắc đến việc Duy Khang hay nhận những cuộc gọi bí mật vào giờ ra chơi, hay cách cậu ấy luôn tỏ ra căng thẳng mỗi khi nhắc đến công việc kinh doanh của chú mình, đều trở thành những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh điều tra mà Vĩnh Bách đang dần hoàn thiện.
Diệu Linh, trong sự ngây thơ của mình, chỉ đơn giản nghĩ rằng Vĩnh Bách đang thể hiện sự quan tâm bình thường đến cuộc sống của cô, đến những người bạn xung quanh cô. Cô hoàn toàn không nhận ra rằng, mỗi cuộc trò chuyện tưởng chừng vô hại ấy đang được sử dụng như một công cụ thu thập thông tin tinh vi, và bản thân cô, dù không hề hay biết, đã trở thành một quân cờ hữu ích trong ván cờ mà Vĩnh Bách đang chơi.
"Này, cậu có để ý là dạo này Duy Khang hay ra ngoài nghe điện thoại không?" Vĩnh Bách hỏi một cách tự nhiên trong giờ ra chơi, khi cả hai đang ngồi ở góc sân trường quen thuộc.
"Ừ, tớ cũng có thấy," Diệu Linh đáp, không mảy may nghi ngờ. "Tuần trước cậu ấy còn xin phép ra ngoài giữa giờ Toán để nghe điện thoại, cô giáo còn nhắc nhở nữa. Chắc là chuyện gia đình gì đó, cậu ấy có vẻ căng thẳng lắm."
"Cậu ấy có kể gì thêm không? Kiểu như ai gọi, hay nói chuyện gì không?" Vĩnh Bách hỏi tiếp, cố giữ giọng thật tự nhiên, như thể chỉ đang tò mò vì tình bạn thông thường.
"Tớ không nghe rõ, chỉ thấy cậu ấy nói bằng một thứ tiếng nước ngoài gì đó, có lẽ là để không ai hiểu được," Diệu Linh kể, hoàn toàn không nhận ra tầm quan trọng của chi tiết mình vừa tiết lộ. "Với lại, dạo này cậu ấy hay mang theo một chiếc điện thoại thứ hai, khác với chiếc cậu ấy vẫn dùng để nhắn tin trong nhóm lớp."
Vĩnh Bách khẽ gật đầu, cố không để lộ sự chú ý đặc biệt của mình trước chi tiết ấy. Một chiếc điện thoại thứ hai, những cuộc gọi bằng ngoại ngữ, thái độ căng thẳng bất thường — tất cả đều là những dấu hiệu kinh điển của một đường dây liên lạc bí mật mà bộ phận tình báo của hội đã từng cảnh báo cậu phải để ý.
"Chuyện gia đình à?" Vĩnh Bách hỏi tiếp, ánh mắt vẫn giữ vẻ tự nhiên nhưng trong lòng đã bắt đầu ghi nhận thông tin này vào danh sách những chi tiết cần điều tra thêm.
"Tớ không rõ lắm, cậu ấy không nói nhiều về chuyện đó," Diệu Linh đáp, rồi vô tư chuyển sang chủ đề khác, hoàn toàn không nhận ra rằng cuộc trò chuyện tưởng chừng đơn giản này vừa cung cấp cho Vĩnh Bách một manh mối quan trọng.
Buổi tối hôm đó, khi trở về biệt thự, Vĩnh Bách lập tức liên hệ với bộ phận tình báo của Thanh Phong Hội, yêu cầu kiểm tra kỹ hơn các cuộc gọi điện thoại của Cố Duy Khang trong khoảng thời gian gần đây. Kết quả điều tra cho thấy, những cuộc gọi ấy đều xuất phát từ một số điện thoại đã qua nhiều lớp bảo mật, khó có thể truy ngược nguồn gốc trực tiếp, nhưng lại trùng khớp với khung giờ mà một số giao dịch tài chính đáng ngờ từng được ghi nhận trước đó.
"Có vẻ như chúng ta đang tiến gần hơn đến sự thật," Lâm Chính Đạo nhận xét khi xem qua báo cáo cùng Vĩnh Bách trong phòng làm việc riêng của cậu. "Nhưng cậu vẫn chưa có bằng chứng trực tiếp nào liên kết Duy Khang với vụ rò rỉ thông tin."
"Cháu biết," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính. "Cần thêm thời gian để thu thập đủ bằng chứng, nhưng ít nhất giờ chúng ta đã có hướng đi rõ ràng hơn."
"Và cô gái đó vẫn tiếp tục cung cấp thông tin hữu ích cho cậu chứ?" Lâm Chính Đạo hỏi, ánh mắt có phần dò xét.
Vĩnh Bách khựng lại một thoáng trước câu hỏi ấy. Có điều gì đó trong cách Lâm Chính Đạo gọi Diệu Linh là "cô gái đó" khiến cậu cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ, dù ông chỉ đang nói đúng sự thật về vai trò của cô trong kế hoạch điều tra.
"Đúng vậy," cậu đáp, giọng có phần cứng hơn cần thiết. "Cô ấy không hề hay biết mình đang giúp đỡ cháu trong việc gì, chỉ đơn giản nghĩ rằng cháu quan tâm đến cuộc sống của cô ấy."
"Tốt," Lâm Chính Đạo gật đầu hài lòng, không nhận ra sự thay đổi tinh tế trong thái độ của cậu chủ trẻ tuổi. "Càng ít người biết về mục đích thật sự của kế hoạch này, càng ít rủi ro bị lộ."
Sau khi Lâm Chính Đạo rời đi, Vĩnh Bách ngồi lặng lẽ một mình, ánh mắt nhìn vào màn hình máy tính hiển thị hình ảnh của Diệu Linh được chụp lại từ camera an ninh gần trường — một trong những biện pháp giám sát tiêu chuẩn mà bộ phận tình báo của hội áp dụng cho bất kỳ ai có liên quan, dù gián tiếp, đến các nhiệm vụ điều tra.
Nhìn hình ảnh Diệu Linh đang cười nói vui vẻ cùng Khánh Linh trên đường về nhà, hoàn toàn không hề hay biết mình đang bị theo dõi, một cảm giác tội lỗi mơ hồ dâng lên trong lòng Vĩnh Bách. Đây không phải lần đầu tiên cậu sử dụng một người vô can làm công cụ trong các nhiệm vụ điều tra của mình, nhưng đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy áy náy đến vậy về điều đó.
Cậu tự nhủ rằng đây chỉ là công việc, rằng Diệu Linh sẽ không bao giờ gặp nguy hiểm thực sự nếu mọi chuyện diễn ra đúng theo kế hoạch, rằng một khi cậu tìm ra kẻ nội gián thực sự, cô sẽ có thể tiếp tục cuộc sống bình thường của mình mà không hề hay biết mình từng đóng vai trò gì trong câu chuyện này.
Nhưng càng nghĩ về điều đó, Vĩnh Bách càng nhận ra rằng bản thân không còn chắc chắn liệu cậu có thể dễ dàng buông bỏ mối quan hệ này sau khi nhiệm vụ hoàn thành hay không. Có điều gì đó trong sự chân thành, trong cách Diệu Linh đối xử với cậu mà không hề bận tâm đến danh tiếng hay quyền lực, đã bắt đầu chạm đến một phần trong cậu mà cậu chưa bao giờ cho phép ai chạm tới.
Vĩnh Bách tắt màn hình máy tính, tựa lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà trong im lặng. Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu nhiệm vụ này, cậu tự hỏi bản thân một câu hỏi mà cậu chưa từng dám đặt ra trước đây: liệu cậu đang lợi dụng Diệu Linh vì công việc, hay đang tìm mọi lý do để được ở gần cô nhiều hơn?
Cậu không có câu trả lời rõ ràng cho câu hỏi ấy. Nhưng cậu biết, ranh giới giữa nhiệm vụ và tình cảm thật sự đang ngày càng trở nên mong manh hơn bao giờ hết, và sớm muộn gì, cậu cũng sẽ phải đối mặt với hậu quả của việc để những ranh giới ấy mờ nhòa.
Sáng hôm sau, khi đến trường, Vĩnh Bách cố tình quan sát Cố Duy Khang kỹ hơn thường lệ, dù vẫn giữ vẻ ngoài lười biếng, thờ ơ như mọi ngày. Cậu nhận thấy Duy Khang liên tục đưa mắt nhìn ra cổng trường trong suốt tiết học đầu tiên, thái độ bồn chồn không giấu nổi, khác hẳn với vẻ điềm đạm mà cậu ta vẫn thể hiện trước đây.
Đến giờ ra chơi, Vĩnh Bách nhờ Trọng Nghĩa tìm cách bắt chuyện với Duy Khang, trong khi bản thân cậu giả vờ tình cờ đi ngang qua để quan sát phản ứng. Duy Khang tỏ ra lịch sự nhưng có phần cảnh giác, nhanh chóng viện cớ có việc để kết thúc cuộc trò chuyện, ánh mắt liếc nhìn quanh sân trường như đang kiểm tra xem có ai theo dõi mình không.
"Cậu ấy đúng là có gì đó bất thường," Trọng Nghĩa nhận xét khi quay lại chỗ Vĩnh Bách, giọng hạ thấp xuống. "Phản ứng như người đang sợ bị lộ chuyện gì đó."
"Tớ cũng nghĩ vậy," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt dõi theo bóng dáng Duy Khang đang vội vã bước về phía dãy nhà xe. "Cần theo dõi sát hơn trong những ngày tới."