Chương 18
Chương 18 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
Trong suốt hai tuần tiếp theo, Diệu Linh không còn đứng ngoài quan sát mọi việc như trước nữa. Cô chủ động đề nghị được tham gia vào các buổi họp bàn kế hoạch cùng Vĩnh Bách, Lâm Chính Đạo và Đặng Trọng Nghĩa, người giờ đây cũng chính thức được biết đến vai trò hỗ trợ ngầm của mình trong suốt thời gian qua.
"Tớ nghĩ chúng ta nên tiếp cận vấn đề từ một góc độ khác," Diệu Linh nói trong một buổi họp, khi cả nhóm đang bế tắc trong việc tìm cách chứng minh sự vô can của Vĩnh Bách trước hội đồng trưởng lão. "Thay vì chỉ tập trung vào việc tìm bằng chứng buộc tội Cố Bách Nghi, tại sao chúng ta không tìm cách khiến các trưởng lão tận mắt chứng kiến năng lực thực sự của Vĩnh Bách?"
"Ý cậu là sao?" Vĩnh Bách hỏi, tò mò trước đề xuất bất ngờ này.
"Ông Đường Khải Phong và những trưởng lão khác hoài nghi cậu vì cậu còn trẻ, thiếu kinh nghiệm thực chiến," Diệu Linh giải thích, giọng ngày càng tự tin hơn. "Nhưng nếu chúng ta có thể tạo ra một tình huống mà cậu chứng minh được khả năng lãnh đạo và tính toán chiến lược của mình một cách rõ ràng, trực tiếp trước mắt họ, thay vì chỉ tranh luận bằng lời nói, có lẽ điều đó sẽ thuyết phục hơn nhiều."
Lâm Chính Đạo gật gù, ấn tượng trước cách suy nghĩ của Diệu Linh. "Cô bé có lý. Vấn đề then chốt không chỉ là chứng minh sự vô tội, mà còn là khôi phục niềm tin vào năng lực lãnh đạo."
"Nhưng làm thế nào để tạo ra tình huống đó một cách tự nhiên, không giống như một màn trình diễn giả tạo?" Trọng Nghĩa hỏi, gãi đầu suy nghĩ.
Cả nhóm dành thêm một giờ đồng hồ để bàn bạc, và cuối cùng, Diệu Linh đưa ra một ý tưởng táo bạo: mời một số trưởng lão hoài nghi nhất, bao gồm cả Đường Khải Phong, tham gia trực tiếp vào quá trình thu thập bằng chứng chống lại kẻ đã tung tin đồn, để họ tận mắt chứng kiến cách Vĩnh Bách xử lý tình huống dưới áp lực thực tế.
"Đây là một rủi ro lớn," Vĩnh Bách nhận xét, dù ánh mắt đã lóe lên sự đồng tình. "Nếu có bất kỳ sai sót nào trong quá trình đó, nó sẽ càng củng cố thêm sự hoài nghi của họ."
"Nhưng nếu thành công, nó sẽ chứng minh cậu xứng đáng hơn bất kỳ lời giải thích nào," Diệu Linh đáp, ánh mắt kiên định. "Tớ tin cậu có thể làm được điều đó."
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Vĩnh Bách quyết định làm theo đề xuất của Diệu Linh. Cậu đích thân đến gặp Đường Khải Phong, mời ông cùng hai trưởng lão hoài nghi nhất tham gia giám sát trực tiếp quá trình điều tra manh mối về kẻ nội gián đã tiếp tay cho tin đồn.
"Con muốn ta tham gia giám sát công việc điều tra của con?" Đường Khải Phong hỏi, có phần ngạc nhiên trước đề nghị bất thường này.
"Cháu muốn chú và các trưởng lão khác tận mắt thấy cách cháu làm việc, thay vì chỉ nghe báo cáo qua lời kể," Vĩnh Bách đáp, giọng chân thành. "Nếu cháu sai, chú có quyền đưa ra bất kỳ quyết định nào cần thiết. Nhưng cháu tin rằng, sự minh bạch này sẽ giúp giải quyết những nghi ngờ đang tồn tại giữa chúng ta."
Đường Khải Phong nhìn cháu trai một lúc lâu, có phần bất ngờ trước sự tự tin và thẳng thắn này. Cuối cùng, ông gật đầu đồng ý, dù vẫn giữ thái độ dè dặt.
Trong ba ngày tiếp theo, dưới sự giám sát trực tiếp của Đường Khải Phong và hai trưởng lão khác, Vĩnh Bách cùng đội ngũ của mình — với sự hỗ trợ đắc lực từ Diệu Linh trong việc phân tích các mối liên hệ xã hội và thói quen sinh hoạt của những nghi phạm tiềm năng — đã dần thu hẹp phạm vi điều tra, cuối cùng xác định chính xác danh tính của trợ lý cấp thấp đã bí mật liên lạc với Hắc Kim Hội.
Khi đối chất trực tiếp, kẻ nội gián — vốn bị Cố Bách Nghi mua chuộc bằng một khoản tiền lớn để đổi lấy những thông tin nội bộ không quan trọng, sau đó bị lợi dụng để lan truyền tin đồn thất thiệt — đã thú nhận toàn bộ sự việc trước mặt các trưởng lão.
"Đây chính là bằng chứng cho thấy tin đồn hoàn toàn là chiêu trò của Cố Bách Nghi nhằm chia rẽ nội bộ chúng ta," Vĩnh Bách nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng trước hội đồng.
Đường Khải Phong đứng lặng người một lúc, nhìn cháu trai với ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi so với sự hoài nghi ban đầu. "Con đã chứng minh được nhiều hơn ta mong đợi," ông nói, giọng có phần xúc động hiếm thấy. "Không chỉ về khả năng điều tra, mà còn về sự minh bạch và can đảm dám để người khác giám sát công việc của mình."
"Cháu chỉ đang cố gắng làm những gì cha cháu từng dạy — lãnh đạo bằng sự chân thành, không phải bằng quyền lực áp đặt," Vĩnh Bách đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào chú mình.
Sau sự kiện đó, thái độ của Đường Khải Phong đối với Vĩnh Bách đã thay đổi rõ rệt. Ông bắt đầu chủ động hỗ trợ cậu nhiều hơn trong các quyết định quan trọng, thậm chí còn lên tiếng bênh vực cậu trước những trưởng lão khác vẫn còn chút do dự.
Buổi tối hôm đó, khi trở về, Vĩnh Bách tìm đến Diệu Linh, nắm lấy tay cô với ánh mắt tràn đầy biết ơn. "Cảm ơn cậu, vì ý tưởng đã giúp tớ giành lại niềm tin của hội đồng."
"Tớ chỉ đưa ra gợi ý thôi, chính cậu mới là người thực hiện nó," Diệu Linh đáp, mỉm cười. "Tớ tự hào về cậu, Vĩnh Bách."
Cậu nhìn cô, nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng, Diệu Linh không còn là một quân cờ hay một người cần được bảo vệ thụ động nữa. Cô đã trở thành một đối tác thực sự, một người đồng hành không thể thiếu trong cuộc chiến giành lại vị trí xứng đáng của cậu trong thế giới ngầm đầy phức tạp này.
Nhưng cả hai đều biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong nội bộ. Cố Bách Nghi, sau khi kế hoạch gieo rắc nghi ngờ thất bại, chắc chắn sẽ không ngồi yên, và bước đi tiếp theo của hắn có thể sẽ nguy hiểm và quyết liệt hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt trước đây.
Vài ngày sau sự kiện đó, Đường Khải Phong chủ động mời Diệu Linh đến một buổi trò chuyện riêng, điều khiến cô không khỏi bất ngờ và có phần lo lắng khi nhận được lời mời từ một người từng tỏ ra dè dặt với mối quan hệ giữa cô và Vĩnh Bách.
"Cháu không cần phải căng thẳng như vậy," Đường Khải Phong nói khi thấy vẻ mặt e dè của Diệu Linh, giọng ông đã dịu đi nhiều so với lần đầu tiên bà nghe kể về cô. "Ta chỉ muốn cảm ơn cháu, vì đã giúp thằng bé nhìn ra một hướng đi mà ngay cả ta cũng không nghĩ tới."
"Cháu chỉ đưa ra một gợi ý thôi ạ," Diệu Linh đáp, khiêm tốn. "Vĩnh Bách mới là người thực hiện và chịu trách nhiệm."
"Đúng vậy, nhưng một nhà lãnh đạo giỏi không phải là người tự mình nghĩ ra mọi giải pháp, mà là người biết lắng nghe và tin tưởng đúng người," Đường Khải Phong nói, ánh mắt nhìn cô với sự đánh giá cao rõ rệt. "Trong nhiều năm làm việc trong hội đồng trưởng lão, ta hiếm khi thấy một người ngoài cuộc lại có thể nhìn thấu vấn đề nội bộ rõ ràng đến vậy."
Diệu Linh mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm trước sự công nhận bất ngờ này. "Cháu chỉ mong Vĩnh Bách có thể yên tâm tập trung vào những vấn đề quan trọng hơn, thay vì phải lo lắng về sự hoài nghi từ chính người thân của mình."
"Ta hiểu," Đường Khải Phong gật đầu. "Và ta hứa, từ nay ta sẽ ủng hộ nó nhiều hơn, miễn là nó tiếp tục chứng minh được bản lĩnh như những gì đã thể hiện vừa qua. Nhưng ta cũng muốn cảnh báo cháu một điều, Diệu Linh — mối quan hệ với thằng bé sẽ không bao giờ đơn giản. Thế giới này đầy rẫy nguy hiểm, và ta không chắc liệu cháu đã thực sự sẵn sàng cho tất cả những gì sẽ đến hay chưa."
"Cháu biết," Diệu Linh đáp, giọng kiên định. "Nhưng cháu đã chọn ở lại, và cháu sẽ không rút lui chỉ vì sợ hãi những điều chưa xảy ra."
Đường Khải Phong nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự tôn trọng. "Vậy thì, ta chúc cháu và thằng bé mọi điều tốt đẹp. Cả hai sẽ cần đến sự vững vàng đó nhiều hơn trong thời gian sắp tới."
Khi Diệu Linh kể lại cuộc trò chuyện này cho Vĩnh Bách vào buổi tối hôm đó, cậu không giấu được sự ngạc nhiên. "Chú Khải Phong hiếm khi chủ động nói chuyện với người ngoài như vậy," cậu nhận xét. "Có vẻ như cậu đã để lại ấn tượng mạnh mẽ hơn tớ tưởng."
"Có lẽ ông ấy chỉ muốn chắc chắn rằng, người đứng bên cạnh cậu thực sự xứng đáng với niềm tin mà cậu dành cho họ," Diệu Linh đáp, khẽ cười. "Và tớ hy vọng mình đã không làm ông ấy thất vọng."
"Cậu chưa từng làm ai thất vọng cả," Vĩnh Bách nói, siết chặt tay cô. "Kể cả tớ, người khó tính nhất mà cậu từng gặp."
Diệu Linh bật cười trước câu nói đùa hiếm hoi ấy, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn sau một ngày dài đầy căng thẳng. Cả hai ngồi bên nhau thêm một lúc, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khi phải đối mặt với những thử thách lớn lao hơn còn đang âm thầm chờ đợi ở phía trước con đường mà cả hai đã cùng nhau lựa chọn bước đi.