Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sự việc đầu tiên khiến Diệu Linh bắt đầu để tâm là một cuộc điện thoại.

Đó là một buổi chiều thứ Bảy, khi Vĩnh Bách rủ cô đi xem phim tại trung tâm thương mại gần trường. Họ vừa mua vé xong, đang đứng xếp hàng chờ mua bắp rang thì điện thoại của cậu đổ chuông. Vĩnh Bách liếc nhìn màn hình, gương mặt lập tức thay đổi, từ vẻ thoải mái thường ngày chuyển sang căng thẳng chỉ trong tích tắc.

"Tớ ra ngoài nghe điện thoại một chút," cậu nói, giọng vội vàng khác hẳn thường lệ, rồi nhanh chóng bước ra khỏi khu vực đông người, đứng khuất sau một cây cột lớn.

Diệu Linh đứng chờ, tò mò quan sát từ xa. Cô không nghe rõ nội dung cuộc gọi, nhưng có thể thấy rõ vẻ mặt Vĩnh Bách đang dần trở nên nghiêm trọng, đôi lông mày nhíu chặt, những câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát khác hẳn với cách nói chuyện thường ngày của cậu.

Khi cậu quay lại, vẻ mặt đã trở về bình thường, nhưng Diệu Linh vẫn nhận ra một chút gì đó gượng gạo trong nụ cười cậu dành cho cô.

"Có chuyện gì vậy?" cô hỏi, không giấu được sự lo lắng.

"Không có gì, chỉ là công việc gia đình thôi," Vĩnh Bách đáp, nhanh chóng chuyển chủ đề. "Chúng ta vào rạp thôi, phim sắp chiếu rồi."

Diệu Linh không hỏi thêm, nhưng trong lòng cô bắt đầu ghi nhận lại những chi tiết nhỏ mà trước đây cô chưa từng để ý kỹ. Cô nhớ lại, đã không ít lần Vĩnh Bách nhận những cuộc gọi tương tự — luôn vội vàng rời đi, luôn trở lại với vẻ mặt căng thẳng được che giấu vụng về sau nụ cười gượng gạo.

Vài ngày sau, khi cả hai đang đi bộ về nhà sau giờ học, Diệu Linh vô tình nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt đứng bên kia đường, ánh mắt dõi theo họ một cách kín đáo nhưng không đủ tinh tế để tránh khỏi sự chú ý của cô.

"Vĩnh Bách, cậu có thấy người đàn ông đó không?" cô thì thầm, kéo nhẹ tay áo cậu.

Vĩnh Bách liếc nhìn theo hướng cô chỉ, và trong khoảnh khắc ấy, Diệu Linh nhận thấy rõ ràng sự thay đổi trong ánh mắt cậu — từ sự ngạc nhiên thoáng qua chuyển thành cảnh giác cao độ, dù ngay sau đó cậu đã cố gắng che giấu nó bằng vẻ mặt bình thản.

"Chắc chỉ là người qua đường thôi," cậu đáp, nhưng tay cậu vô thức nắm chặt lấy tay Diệu Linh, kéo cô đi nhanh hơn về phía ngược lại, tránh xa con đường có người đàn ông kia đứng.

"Cậu có vẻ không tin điều đó," Diệu Linh nhận xét, cảm nhận được sự căng thẳng trong cách cậu nắm tay mình.

"Chỉ là tớ cẩn thận thôi," Vĩnh Bách đáp, cố gắng giữ giọng bình thường. "Thành phố này không phải lúc nào cũng an toàn như cậu nghĩ."

Câu nói ấy khiến Diệu Linh càng thêm tò mò. Cô bắt đầu để ý kỹ hơn đến những chi tiết nhỏ xung quanh Vĩnh Bách — cách cậu luôn chọn ngồi ở vị trí có thể quan sát toàn bộ không gian mỗi khi họ đến một quán cà phê hay nhà hàng nào đó, cách cậu luôn biết trước những sự kiện sắp xảy ra trong trường trước cả ban giám hiệu, và cả cách những giáo viên nghiêm khắc nhất cũng phải nương tay với cậu mà không ai dám giải thích rõ lý do.

Ngoài chuyện điện thoại và người đàn ông lạ mặt, Diệu Linh còn nhận ra một điều kỳ lạ khác: cách các giáo viên trong trường đối xử với Vĩnh Bách. Có lần, thầy giám thị bắt gặp cậu trốn tiết trên sân thượng, nhưng thay vì lập biên bản như với bất kỳ học sinh nào khác, thầy chỉ nhắc nhở qua loa rồi rời đi với vẻ mặt căng thẳng khó hiểu. Một lần khác, khi Vĩnh Bách nộp bài kiểm tra Toán trống trơn, giáo viên bộ môn chỉ lặng lẽ ghi điểm trung bình mà không hề chất vấn nửa lời, trong khi bất kỳ học sinh nào khác chắc chắn đã bị mời phụ huynh.

"Cậu có để ý là không giáo viên nào dám phạt nặng Vĩnh Bách không?" Diệu Linh hỏi Khánh Linh một buổi trưa, khi cả hai ngồi ăn cơm tại căng tin trường.

"Có chứ, cả trường ai cũng biết mà," Khánh Linh đáp, nhún vai như thể đó là chuyện hiển nhiên. "Nghe đồn bố mẹ cậu ấy tài trợ cho trường khoản tiền lớn lắm, nên ban giám hiệu mới nể vậy."

"Nhưng cậu ấy nói cha mình đã mất từ ba năm trước rồi," Diệu Linh nói khẽ, nhớ lại lời tâm sự hiếm hoi của Vĩnh Bách trên sân thượng.

Khánh Linh khựng lại, có vẻ ngạc nhiên trước thông tin này. "Vậy ai đang lo chuyện tài trợ cho cậu ấy nếu cha cậu ấy đã mất rồi?"

Diệu Linh không có câu trả lời, chỉ lắc đầu, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng lớn hơn.

"Này, cậu có bao giờ để ý là Vĩnh Bách biết nhiều thứ hơn một học sinh bình thường không?" Diệu Linh hỏi Khánh Linh trong giờ ra chơi, khi cả hai ngồi ở góc sân trường quen thuộc.

"Ý cậu là sao?" Khánh Linh hỏi, tò mò.

"Tớ không biết diễn tả thế nào," Diệu Linh trầm ngâm. "Chỉ là có những lúc, cậu ấy phản ứng với mọi thứ theo cách mà một học sinh cấp ba bình thường không nên có. Như thể cậu ấy đã quen với việc đối mặt với những tình huống nguy hiểm, hay quan trọng hơn nhiều so với chuyện học hành."

"Có khi nào gia đình cậu ấy làm ăn lớn thật không?" Khánh Linh đưa ra giả thuyết, giọng đầy tò mò. "Nghe đồn cậu ấy có quan hệ phía sau ghê lắm mà."

"Có lẽ vậy," Diệu Linh đáp, nhưng trong lòng cô cảm thấy lời giải thích ấy vẫn chưa đủ thuyết phục. Cô không biết chính xác điều gì đang diễn ra, nhưng linh cảm của cô mách bảo rằng Vĩnh Bách đang giấu giếm một điều gì đó lớn hơn nhiều so với một bí mật gia đình thông thường.

Buổi tối hôm đó, khi đang chuẩn bị đi ngủ, Diệu Linh nhận được tin nhắn từ Vĩnh Bách.

"Xin lỗi vì hôm nay tớ có vẻ kỳ lạ," tin nhắn viết. "Có vài chuyện tớ chưa thể chia sẻ ngay lúc này, nhưng tớ hứa sẽ không có gì ảnh hưởng đến cậu."

Diệu Linh nhìn vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt qua từng chữ, cảm nhận được sự chân thành lẫn khoảng cách kỳ lạ ẩn trong câu nói ấy. Cô gõ lại một tin nhắn ngắn.

"Tớ tin cậu. Nhưng nếu có chuyện gì, tớ mong cậu sẽ nói với tớ khi cậu sẵn sàng."

Vài phút sau, Vĩnh Bách nhắn lại. "Cảm ơn cậu, Diệu Linh. Cậu là người duy nhất khiến tớ muốn được thành thật, dù điều đó khó khăn hơn tớ tưởng rất nhiều."

Đọc dòng tin nhắn ấy, Diệu Linh cảm nhận được một sự ấm áp lẫn lo lắng đan xen trong lòng. Cô không biết bí mật mà Vĩnh Bách đang che giấu là gì, nhưng cô có thể cảm nhận được sức nặng của nó qua từng lời nói, từng hành động của cậu trong những ngày gần đây.

Cô đặt điện thoại xuống, nằm nhìn lên trần nhà trong bóng tối, tâm trí quay cuồng với hàng loạt câu hỏi không có lời giải đáp. Ai là người đàn ông đã theo dõi họ chiều nay? Tại sao Vĩnh Bách lại phản ứng căng thẳng đến vậy trước những cuộc gọi điện thoại bí ẩn? Và quan trọng hơn cả, liệu cô có nên tiếp tục ở bên cậu, khi rõ ràng có điều gì đó nguy hiểm đang ẩn giấu phía sau con người mà cô đang dần đem lòng yêu mến?

Diệu Linh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn ấy. Nhưng sâu trong lòng, cô biết rằng, dù bí mật của Vĩnh Bách có là gì đi chăng nữa, cô đã không còn muốn quay đầu lại nữa. Tình cảm cô dành cho cậu đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của lý trí, và giờ đây, cô chỉ có thể hy vọng rằng, khi sự thật cuối cùng cũng được phơi bày, nó sẽ không phải là điều gì quá tồi tệ để cô không thể chấp nhận.

Cô không biết rằng, chỉ vài ngày sau, một sự kiện bất ngờ sẽ buộc cả hai phải đối mặt trực tiếp với phần sự thật mà Vĩnh Bách vẫn luôn cố gắng che giấu, và mọi thứ sẽ không bao giờ có thể trở lại như trước được nữa.

Sáng hôm sau, Diệu Linh đến trường với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Vĩnh Bách nhận ra ngay lập tức, ánh mắt cậu thoáng lộ vẻ lo lắng khi nhìn cô ngồi xuống bàn.

"Cậu không ngủ ngon à?" cậu hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn thường lệ.

"Tớ chỉ nghĩ ngợi nhiều thôi," Diệu Linh đáp, tránh nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Về chuyện hôm qua à?" Vĩnh Bách hỏi, dù đã đoán được câu trả lời.

Diệu Linh gật đầu nhẹ, không giấu diếm được nữa. "Tớ không thể ngừng nghĩ về người đàn ông đó, về cách cậu phản ứng. Tớ sợ, Vĩnh Bách. Nhưng tớ sợ không phải vì cậu, mà vì tớ không biết chuyện gì đang xảy ra, và điều đó khiến tớ cảm thấy bất lực."

Vĩnh Bách im lặng một lúc lâu, ánh mắt cậu chứa đầy sự day dứt. "Tớ xin lỗi vì đã khiến cậu phải cảm thấy như vậy," cậu nói khẽ. "Tớ hứa, sự thật sẽ được nói ra, chỉ là tớ cần chọn đúng thời điểm để không khiến cậu gặp thêm nguy hiểm nào."

Diệu Linh nhìn cậu, ánh mắt vẫn còn nhiều nghi hoặc, nhưng cũng chứa đựng một niềm tin mong manh mà cô chưa sẵn sàng từ bỏ. "Được rồi," cô nói. "Tớ sẽ chờ."

Cậu khẽ nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để truyền đi sự an ủi mà lời nói không thể diễn tả hết. Diệu Linh siết nhẹ lại bàn tay ấy, và trong khoảnh khắc đó, cả hai đều hiểu rằng, dù chưa biết rõ điều gì đang chờ đợi phía trước, họ vẫn sẽ cùng nhau đối mặt với nó.

Đã sao chép liên kết chương