Chương 17
Chương 17 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
Một tuần sau thất bại tại kho hàng số 7, Cố Bách Nghi triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với những cộng sự thân tín nhất của Hắc Kim Hội. Không khí trong phòng họp căng thẳng hơn bao giờ hết, khi ai nấy đều cảm nhận được sự tức giận âm ỉ toát ra từ vị thủ lĩnh vốn luôn giữ được vẻ điềm tĩnh trước mặt người khác.
"Chúng ta đã để một đứa trẻ mười tám tuổi làm bẽ mặt tổ chức này ngay trên lãnh địa của chính mình," Cố Bách Nghi nói, giọng lạnh lùng đến rợn người. "Điều đó không được phép xảy ra lần thứ hai."
"Thưa ông, chúng tôi đã tăng cường an ninh tại tất cả các cơ sở quan trọng," một trong những cộng sự lên tiếng. "Nhưng tấn công trực diện vào Thanh Phong Hội lúc này có thể quá mạo hiểm, khi họ đang trong trạng thái cảnh giác cao độ."
"Ai nói ta muốn tấn công trực diện?" Cố Bách Nghi đáp, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. "Có những cách hiệu quả hơn nhiều để làm suy yếu một tổ chức từ bên trong."
Ông ra hiệu cho Trịnh Anh Kiệt trình chiếu một bản báo cáo lên màn hình lớn, trong đó liệt kê chi tiết về cơ cấu quyền lực nội bộ của Thanh Phong Hội, đặc biệt nhấn mạnh vào mối quan hệ giữa Đường Vĩnh Bách và người chú của cậu, Đường Khải Phong.
"Chúng ta đã biết được rằng, không phải tất cả các trưởng lão trong hội đồng đều hoàn toàn ủng hộ vị cậu chủ trẻ tuổi này," Cố Bách Nghi giải thích. "Đặc biệt là Đường Khải Phong, người luôn hoài nghi năng lực lãnh đạo của cháu trai mình. Đây chính là khe hở mà chúng ta có thể khai thác."
"Ông định làm gì, thưa ông?" một cộng sự khác hỏi.
"Gieo rắc thêm nghi ngờ," Cố Bách Nghi đáp. "Tung tin đồn rằng Vĩnh Bách đã cố tình để lộ thông tin về vị trí giam giữ nhằm tạo cớ tấn công vào lãnh địa của chúng ta, phá vỡ thỏa thuận ngầm về ranh giới hoạt động vốn tồn tại giữa hai bên suốt nhiều năm qua. Nếu tin đồn này lan rộng, một số đối tác quan trọng của Thanh Phong Hội sẽ bắt đầu dao động, và nội bộ hội đồng trưởng lão cũng sẽ chia rẽ nghiêm trọng hơn."
Kế hoạch này, dù không trực tiếp gây tổn hại về thể chất, lại mang tính chất nguy hiểm hơn nhiều so với một cuộc tấn công thông thường — nó nhắm thẳng vào nền tảng quyền lực và uy tín mà Vĩnh Bách đang cố gắng xây dựng.
Vài ngày sau, những tin đồn ấy bắt đầu lan truyền trong giới ngầm, được cài cắm khéo léo thông qua nhiều kênh thông tin khác nhau để tránh bị truy ngược nguồn gốc. Lâm Chính Đạo là người đầu tiên phát hiện ra dấu hiệu bất thường này, khi một vài đối tác lâu năm của Thanh Phong Hội bắt đầu tỏ ra dè dặt hơn trong các cuộc trao đổi làm ăn.
"Có người đang tung tin đồn thất thiệt về cậu," Lâm Chính Đạo báo cáo với Vĩnh Bách, gương mặt đầy lo lắng. "Rằng cậu cố tình khiêu khích Hắc Kim Hội để phá vỡ thỏa thuận ngầm, đẩy cả tổ chức vào một cuộc chiến không cần thiết."
"Đây rõ ràng là đòn tâm lý của Cố Bách Nghi," Vĩnh Bách nói, nắm chặt tay, cảm nhận được sự tinh vi trong chiến thuật của đối thủ. "Hắn không tấn công trực diện, mà nhắm vào uy tín và sự đoàn kết nội bộ của chúng ta."
Đúng như dự đoán, Đường Khải Phong triệu tập một cuộc họp khẩn cấp khác của hội đồng trưởng lão ngay sau khi tin đồn lan rộng, lần này với thái độ nghiêm khắc hơn hẳn.
"Ta đã cảnh báo con về hậu quả của hành động bốc đồng," Đường Khải Phong nói, giọng đầy áp lực trước mặt toàn bộ hội đồng. "Giờ đây, uy tín của cả tổ chức đang bị đe dọa vì những tin đồn này. Một số đối tác đã bắt đầu cân nhắc lại mối quan hệ hợp tác với chúng ta."
"Đây là tin đồn thất thiệt do chính Cố Bách Nghi tung ra để chia rẽ nội bộ chúng ta," Vĩnh Bách phản bác, giọng kiên quyết. "Cháu chưa từng tiết lộ vị trí kho hàng số 7 cho bất kỳ ai ngoài đội ngũ trực tiếp tham gia giải cứu. Thông tin đó có nguồn gốc hoàn toàn khác."
"Con có bằng chứng nào chứng minh điều đó không?" một trưởng lão khác hỏi, giọng đầy hoài nghi.
Vĩnh Bách khựng lại trong giây lát. Cậu không thể tiết lộ rằng nguồn thông tin thực sự đến từ chiếc vòng định vị của Khánh Linh mà không làm lộ vai trò của Diệu Linh, điều mà cậu đã hứa sẽ bảo vệ cô khỏi bị lôi kéo sâu hơn vào thế giới ngầm này.
"Cháu không thể tiết lộ chi tiết về nguồn tin, vì lý do bảo mật," Vĩnh Bách đáp, biết rằng câu trả lời này sẽ không làm hài lòng những người đang hoài nghi mình.
Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy phòng họp. Đường Khải Phong nhìn cháu trai với ánh mắt phức tạp, vừa thất vọng vừa lo lắng.
"Vĩnh Bách," ông nói, giọng trầm xuống. "Ta không nghi ngờ lòng dũng cảm hay ý định tốt của con. Nhưng lãnh đạo một tổ chức lớn như Thanh Phong Hội đòi hỏi nhiều hơn thế — nó đòi hỏi sự minh bạch, khả năng thuyết phục, và quan trọng nhất, khả năng đoàn kết mọi người dưới một mục tiêu chung. Nếu con không thể giải quyết được cuộc khủng hoảng niềm tin này, ta e rằng hội đồng sẽ buộc phải xem xét lại vai trò lãnh đạo của con."
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Vĩnh Bách. Cậu biết, đây chính xác là những gì Cố Bách Nghi mong muốn — không chỉ làm suy yếu uy tín của cậu trước công chúng ngầm, mà còn gieo rắc chia rẽ ngay trong chính gia tộc của cậu, khiến cậu mất đi sự ủng hộ cần thiết để tiếp tục chiến đấu.
Sau cuộc họp, Vĩnh Bách trở về phòng làm việc, gương mặt nặng trĩu suy tư. Diệu Linh, người đã chờ cậu suốt buổi họp căng thẳng ấy, nhận ra ngay sự mệt mỏi trong ánh mắt cậu.
"Có chuyện gì vậy?" cô hỏi, ngồi xuống cạnh cậu.
Vĩnh Bách kể lại toàn bộ diễn biến cuộc họp, không giấu diếm bất kỳ chi tiết nào, đúng như lời hứa về sự minh bạch mà cậu đã dành cho cô.
"Vậy là vì tớ mà cậu không thể tiết lộ bằng chứng thực sự," Diệu Linh nói, giọng đầy tự trách. "Nếu tớ không tham gia vào chuyện định vị Khánh Linh, có lẽ cậu đã không rơi vào tình huống khó xử này."
"Không, đừng nghĩ vậy," Vĩnh Bách đáp ngay, nắm lấy tay cô. "Đây là lựa chọn của tớ, để bảo vệ cậu khỏi bị lôi kéo sâu hơn vào thế giới này. Tớ không hối hận về quyết định đó, dù nó có khiến tớ gặp khó khăn trước hội đồng."
Diệu Linh nhìn cậu, lòng tràn ngập cả sự cảm động lẫn lo lắng. Cô biết, cuộc chiến mà Vĩnh Bách đang phải đối mặt không chỉ đến từ kẻ thù bên ngoài, mà còn từ chính sự hoài nghi trong nội bộ gia tộc cậu — một cuộc chiến âm thầm nhưng không kém phần khốc liệt, và cô quyết tâm sẽ tìm cách giúp cậu vượt qua nó, dù phải trả giá bằng việc bước sâu hơn vào thế giới đầy nguy hiểm này.
Tối hôm đó, sau khi Diệu Linh về nhà, Vĩnh Bách gọi cho Lâm Chính Đạo, yêu cầu ông tìm hiểu kỹ hơn về nguồn gốc thực sự của tin đồn. "Cố Bách Nghi không thể tự mình tung tin mà không để lại dấu vết nào," cậu nói. "Phải có ai đó bên trong hoặc gần Thanh Phong Hội đã tiếp tay."
"Tôi đã nghi ngờ điều đó từ đầu," Lâm Chính Đạo đáp. "Tôi sẽ cho người rà soát lại tất cả các kênh liên lạc, đặc biệt tập trung vào những nhân vật có thể tiếp cận thông tin nội bộ nhưng lại có mối liên hệ đáng ngờ với bên ngoài."
Ba ngày sau, đội tình báo của Lâm Chính Đạo phát hiện ra một manh mối quan trọng: một trợ lý cấp thấp trong văn phòng của một trưởng lão đã bí mật liên lạc với một số điện thoại có liên hệ đến mạng lưới của Hắc Kim Hội. Dù không phải là bằng chứng trực tiếp buộc tội Cố Bách Nghi đứng sau tin đồn, đây vẫn là một đầu mối đáng giá.
"Đây có thể là điểm khởi đầu để chúng ta phản công," Vĩnh Bách nói khi xem qua báo cáo, ánh mắt đã lấy lại phần nào sự sắc bén thường thấy. "Nếu chúng ta có thể chứng minh được nguồn gốc thật sự của tin đồn, hội đồng trưởng lão sẽ không còn lý do gì để nghi ngờ cháu nữa."
"Nhưng chúng ta cần thêm thời gian để củng cố bằng chứng trước khi công khai," Lâm Chính Đạo cảnh báo. "Nếu hành động quá vội vàng mà không có bằng chứng chắc chắn, chúng ta có thể bị buộc tội vu khống ngược lại, khiến tình hình càng thêm rối ren."
Vĩnh Bách gật đầu, hiểu rõ sự thận trọng cần thiết trong tình huống nhạy cảm này. Cậu biết, mỗi bước đi tiếp theo đều phải được tính toán kỹ lưỡng, bởi chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ nỗ lực khôi phục uy tín của cậu sụp đổ hoàn toàn trước hội đồng trưởng lão vốn đã sẵn có nhiều hoài nghi.
"Cứ tiếp tục điều tra trong âm thầm," cậu ra lệnh. "Và trong lúc chờ đợi, cháu sẽ tự mình đến gặp từng vị trưởng lão, giải thích rõ ràng về quyết định của cháu trong vụ giải cứu, cố gắng giành lại niềm tin của họ bằng sự chân thành thay vì chỉ dựa vào bằng chứng."
"Đó là một cách tiếp cận khôn ngoan," Lâm Chính Đạo gật đầu tán thành. "Đôi khi, sự chân thành có sức thuyết phục còn mạnh mẽ hơn cả những bằng chứng cứng nhắc."
Vĩnh Bách mỉm cười nhẹ, cảm thấy có thêm một chút tự tin sau lời động viên ấy. Cậu biết con đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất bây giờ cậu đã có một hướng đi rõ ràng để bắt đầu vãn hồi tình thế đang ngày càng bất lợi cho mình.