Chương 7
Chương 7 — Nam Sinh Ngổ Ngáo: Người Thừa Kế Gia Tộc Ngầm
Văn phòng riêng của Cố Bách Nghi nằm trên tầng thượng của một tòa tháp thương mại sang trọng, nhìn xuống toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn về đêm. Với công chúng, ông là chủ tịch tập đoàn đầu tư tài chính có tiếng, một doanh nhân thành đạt thường xuyên xuất hiện trên các trang báo kinh tế với hình ảnh lịch thiệp, chỉn chu. Nhưng ẩn sau vỏ bọc ấy là thủ lĩnh của Hắc Kim Hội — thế lực ngầm đã âm thầm phát triển suốt gần hai mươi năm, kể từ ngày ông tách ra khỏi Thanh Phong Hội trong một cuộc chia rẽ nội bộ mà không nhiều người còn nhớ rõ chi tiết.
"Ông Bách Nghi," Trịnh Anh Kiệt cúi đầu bước vào phòng, tay cầm theo một tập tài liệu mỏng. "Tôi có báo cáo mới về tình hình của Thanh Phong Hội."
"Nói đi," Cố Bách Nghi đáp, không rời mắt khỏi khung cảnh thành phố ngoài cửa sổ, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực.
"Người thừa kế của họ, Đường Vĩnh Bách, vẫn đang tiếp tục theo học tại trường Lê Quý Đôn dưới thân phận một học sinh bình thường," Trịnh Anh Kiệt báo cáo. "Theo những gì chúng tôi thu thập được, cậu ta có vẻ đang tiến hành một cuộc điều tra nội bộ nào đó, có thể liên quan đến nguồn tin bị rò rỉ mà chúng ta đã có được trong vài tháng qua."
Cố Bách Nghi khẽ nhếch môi cười, xoay người lại đối diện với Trịnh Anh Kiệt. "Vậy là cậu ta đã bắt đầu nghi ngờ. Nhanh hơn tôi dự đoán."
"Ông có muốn chúng tôi rút lui nguồn tin để tránh bị phát hiện không?" Trịnh Anh Kiệt hỏi.
"Không cần thiết," Cố Bách Nghi đáp, bước đến bàn làm việc, ngồi xuống ghế bành bọc da sang trọng. "Cứ để cậu ta tiếp tục điều tra. Một đứa trẻ mười tám tuổi, dù có thông minh đến đâu, cũng không thể sánh được với kinh nghiệm hai mươi năm của tôi trong việc che giấu dấu vết."
"Còn về cô gái mà chúng tôi phát hiện cậu ta thường xuyên xuất hiện cùng?" Trịnh Anh Kiệt hỏi tiếp, đặt tập tài liệu lên bàn, trong đó có vài bức ảnh chụp Vĩnh Bách và Diệu Linh tại tiệm kem gần trường.
Cố Bách Nghi cầm lên xem qua từng bức ảnh, ánh mắt dừng lại lâu hơn ở gương mặt Diệu Linh. "Một nữ sinh bình thường, không có nền tảng gia đình đặc biệt nào," ông nhận xét sau khi xem xong. "Nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta không có giá trị."
"Ông định làm gì với cô ấy?" Trịnh Anh Kiệt hỏi, giọng có chút tò mò.
"Chưa vội," Cố Bách Nghi đáp, đặt tập tài liệu xuống bàn. "Đường Vĩnh Bách đã sống hai mươi năm trong một thế giới mà mọi mối quan hệ đều mang mục đích. Nếu cậu ta thực sự để tâm đến cô gái này một cách chân thành, đó sẽ là điểm yếu lớn nhất mà tôi từng thấy ở cậu ta kể từ khi cha cậu ta qua đời."
Trịnh Anh Kiệt gật đầu, không hỏi thêm, hiểu rằng thủ lĩnh của mình luôn có những kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, không bao giờ hành động vội vàng.
"Cứ tiếp tục theo dõi cả hai," Cố Bách Nghi ra lệnh, giọng dứt khoát. "Tôi muốn biết mọi diễn biến trong mối quan hệ này, từ những cuộc gặp gỡ nhỏ nhặt nhất cho đến bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy tình cảm giữa họ đang sâu đậm hơn. Đồng thời, đẩy nhanh tiến độ thu thập thông tin từ nguồn tin nội bộ trước khi Vĩnh Bách kịp lần ra manh mối."
"Vâng, thưa ông." Trịnh Anh Kiệt cúi đầu, chuẩn bị rời khỏi phòng.
"Khoan đã," Cố Bách Nghi gọi lại, ánh mắt vẫn dán vào bức ảnh chụp Vĩnh Bách đang cười với Diệu Linh trong tiệm kem. "Anh nghĩ sao về khả năng cậu ta đã phát hiện ra Duy Khang?"
Trịnh Anh Kiệt dừng bước, quay lại suy nghĩ một lúc trước khi đáp. "Rất có thể, thưa ông. Theo báo cáo gần đây, Đường Vĩnh Bách đã bắt đầu để ý đến Duy Khang nhiều hơn trong lớp học, thậm chí còn nhờ bạn thân dò hỏi thông tin. Nếu cậu ta thực sự nghi ngờ, có lẽ chúng ta cần rút Duy Khang khỏi vị trí hiện tại trước khi quá muộn."
"Không," Cố Bách Nghi lắc đầu dứt khoát. "Nếu rút Duy Khang lúc này, chúng ta sẽ mất đi con mắt duy nhất theo dõi được cậu ta từ bên trong. Thay vào đó, hãy để thằng bé đóng vai ngây thơ hơn nữa, tỏ ra càng bình thường càng tốt. Một nghi phạm quá cảnh giác sẽ càng dễ bị phát hiện hơn một kẻ tỏ ra vô hại."
"Tôi hiểu, thưa ông." Trịnh Anh Kiệt gật đầu, ghi nhớ mệnh lệnh.
"Và một điều nữa," Cố Bách Nghi tiếp tục, giọng trầm xuống đầy toan tính. "Bắt đầu thu thập thông tin chi tiết hơn về gia đình cô gái đó — Tô Diệu Linh. Cha mẹ cô ta làm nghề gì, sống ở đâu, có mối quan hệ nào đáng chú ý không. Tôi muốn nắm rõ mọi thứ, phòng khi cần đến."
Trịnh Anh Kiệt khẽ nhíu mày trước mệnh lệnh này, nhưng không dám hỏi thêm, chỉ cúi đầu tuân lệnh. "Tôi sẽ cho người điều tra ngay, thưa ông."
"Còn một việc nữa," Cố Bách Nghi gọi lại khi Trịnh Anh Kiệt vừa quay người. "Nhắc thằng bé của tôi cẩn thận hơn. Nó là quân bài quan trọng nhất mà chúng ta có trong ngôi trường đó, không được để bất kỳ ai nghi ngờ."
"Tôi sẽ nhắc lại với Duy Khang ngay," Trịnh Anh Kiệt đáp, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng, để lại Cố Bách Nghi một mình với những bức ảnh và suy tính đang dần thành hình trong đầu.
Cố Bách Nghi ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc, ánh mắt nhìn ra khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn. Ông nhớ lại những năm tháng còn là cánh tay phải đắc lực của Đường Vĩnh Thịnh, trước khi mọi thứ sụp đổ trong một cuộc tranh chấp quyền lực mà đến giờ ông vẫn tin rằng mình xứng đáng hơn để đứng ở vị trí đứng đầu Thanh Phong Hội.
Hai mươi năm trước, ông đã cống hiến không kém gì Đường Vĩnh Thịnh cho sự phát triển của hội, đã đổ mồ hôi và có lúc cả máu để xây dựng nên mạng lưới kinh doanh rộng khắp mà hội đang sở hữu. Nhưng khi thời điểm chọn người kế nhiệm đến gần, hội đồng trưởng lão khi ấy vẫn chọn đặt niềm tin vào dòng máu huyết thống hơn là năng lực thực sự, đẩy ông ra khỏi vị trí mà ông tin rằng mình xứng đáng có được.
Sự phản bội ấy — nếu có thể gọi như vậy — đã thôi thúc ông tách ra lập nên Hắc Kim Hội, âm thầm xây dựng thế lực riêng suốt hai mươi năm qua với một mục tiêu duy nhất: một ngày nào đó, ông sẽ giành lại những gì lẽ ra thuộc về mình.
Và giờ đây, khi Đường Vĩnh Thịnh đã qua đời, để lại quyền lực cho một đứa trẻ mười tám tuổi còn chưa hoàn thành xong chương trình trung học, Cố Bách Nghi tin rằng thời cơ của mình cuối cùng cũng đã đến.
"Một đứa trẻ được thừa kế nhờ dòng máu, không phải nhờ năng lực," ông lẩm bẩm một mình, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt lẫn quyết tâm. "Ta sẽ cho nó thấy, quyền lực thực sự không đến từ huyết thống, mà đến từ sự kiên nhẫn và tính toán."
Ông đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Trong tâm trí ông, kế hoạch thâu tóm toàn bộ mạng lưới của Thanh Phong Hội đã bắt đầu thành hình rõ ràng hơn bao giờ hết — một kế hoạch không chỉ dựa vào sức mạnh hay bạo lực, mà dựa vào việc khai thác chính xác điểm yếu lớn nhất của đối thủ: sự non trẻ, thiếu kinh nghiệm, và giờ đây, có lẽ là cả một trái tim đang bắt đầu rung động của Đường Vĩnh Bách.
Cố Bách Nghi mỉm cười một mình trong bóng tối, ánh đèn thành phố phản chiếu lên gương mặt lạnh lùng, tính toán của ông. Cuộc chiến giành quyền lực giữa hai thế lực ngầm lớn nhất thành phố sắp bước vào một giai đoạn mới, và lần này, ông tin chắc rằng phần thắng sẽ thuộc về mình.
Điều ông không lường trước được, là chính cô gái mà ông xem như một quân cờ để khai thác điểm yếu của đối thủ, lại có thể trở thành yếu tố quyết định làm thay đổi hoàn toàn cục diện của cuộc chiến này.
Ở phía bên kia thành phố, trong căn phòng ký túc xá mà Cố Duy Khang thuê riêng gần trường Lê Quý Đôn để tiện việc học tập theo lý do chính thức được khai báo với nhà trường, cậu ta nhận được tin nhắn từ Trịnh Anh Kiệt, nội dung ngắn gọn nhưng đầy áp lực: "Cẩn thận hơn. Đừng để bị nghi ngờ."
Duy Khang đọc tin nhắn, tay hơi run khi gõ lại câu trả lời. "Tôi hiểu. Sẽ cẩn thận hơn."
Cậu đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ căn phòng nhỏ, lòng đầy mâu thuẫn. Là cháu trai của Cố Bách Nghi, Duy Khang được giao nhiệm vụ này từ đầu năm học, ban đầu chỉ nghĩ đó là một trò chơi trinh sát đơn giản, một cách để chứng minh bản thân với người chú quyền lực của mình. Nhưng càng ở gần Diệu Linh và những người bạn khác trong lớp, cậu càng cảm thấy tội lỗi khi phải đóng vai một người bạn học chân thành trong khi thực chất đang âm thầm theo dõi và báo cáo mọi động thái của họ cho một mục đích mà cậu không hoàn toàn hiểu rõ.
Nhưng Duy Khang biết, mình không có quyền lựa chọn khác. Trong gia tộc Cố, sự bất tuân luôn phải trả giá đắt, và cậu đã chứng kiến đủ để hiểu rằng, một khi đã dấn thân vào con đường này, không còn đường lui nào cho cậu nữa.