Ném Bóng Qua Mùa Mưa
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Ném Bóng Qua Mùa Mưa

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sau trận thắng, sân đông người hơn. Một số bạn đến chỉ để chụp ảnh với bảng điểm, vài người hỏi An có phải cô gái từng thi ở thành phố không. Bắp định trả lời, nhưng An ngăn lại. Cô viết một tấm bảng: “Hỏi về trận hôm nay trước, chuyện cũ hỏi sau khi được đồng ý.” Bắp nhìn bảng, bảo nó không hấp dẫn bằng tin đồn. An nói tin đồn không cần đội bóng hỗ trợ.

Mai Chi nhận lời mời phỏng vấn cho bài báo trường, nhưng yêu cầu xem bản chép trước. Cô nói gia đình không muốn cô bị mô tả như cô bé chống lại việc học. Phóng viên đồng ý. Vy hỏi có thể thêm mục lịch học của đội vào bài không. Trân trọng dữ liệu, Bắp bảo lớp mình chắc chưa có Trân, vì cô tham gia nhóm sau khi được giới thiệu trong một buổi mở sân.

Đội chuẩn bị trận thứ hai gặp Minh Tân. Đối thủ có hậu vệ nhanh, thường ép sát đường biên. Cô Hạnh cho An tập thoát kèm bằng cách dùng lưng che bóng. Phong đặt băng màu ở sân để mô phỏng khu vực nguy hiểm. An bị mất bóng nhiều lần, nhưng mỗi lần cô báo rõ mình sai ở đâu. Nhiên từ ghế dự bị chỉ bổ sung, không làm thay.

Bắp phát hiện một bình luận nói đội nữ thắng nhờ trọng tài thương hại vì Nhiên bị chấn thương. Cậu muốn đáp trả bằng video toàn bộ trận. Trân hỏi video có mặt những người chưa đồng ý không. Bắp im, rồi lập bảng rà soát từng khung hình. Có một bạn khán giả xuất hiện rõ ở góc, cậu xin phép trước khi đăng. Bạn không muốn xuất hiện, Bắp cắt góc đó.

Phong sửa tiếng còi và kiểm tra dây bảng điểm. Cậu tìm thấy mạch cũ trong kho, trên vỏ có chữ ký của một học sinh năm xưa. Cô Hạnh nhìn chữ ký, nhận ra đó là người từng làm kỹ thuật cho trận chung kết của Thu Hà. Cô không biết người đó có liên quan đến bảng điểm nhảy hay chỉ là người sửa máy. Đội ghi lại thông tin trong mục cần xác minh, không gán nghi ngờ.

Trước trận, Nhiên đưa An một mảnh giấy: “Nếu thấy quá ồn, nhìn tay tớ.” An hỏi sao không nói miệng. Nhiên bảo vì trong nhà thi đấu âm thanh sẽ dội. Hai người tập tín hiệu đến khi không cần nhìn lâu. An nhận ra Nhiên không trao vị trí đội trưởng bằng lời, mà bằng những chi tiết giúp đồng đội tự đứng trên sân.

Trong giờ khởi động, An thấy một bạn đối thủ đang quấn băng cổ tay quá chặt. Cô không biết có nên nói, sợ bị hiểu là khiêu khích. Nhiên bảo hỏi thông qua trọng tài, không tự chạm vào. Trọng tài gọi nhân viên y tế, bạn đối thủ nới băng. Trước trận, bạn cảm ơn An. Cô không xem đó là lợi thế, chỉ là một việc đúng cần làm.

Âm thanh nhà thi đấu dội thành nhiều lớp. Tiếng giày của đội mình nghe giống đội khác, tiếng cổ động viên bị kéo dài. An nhìn bàn tay Nhiên. Một vòng tròn nghĩa là chậm lại, hai ngón nghĩa là đổi hướng, nắm tay nghĩa là giữ bóng. Mai Chi và Vy cũng học, Bắp đặt bảng nhỏ ở khu kỹ thuật để không nhầm.

Lam Giang chơi mạnh, nhưng An không cố đấu sức. Cô kéo hậu vệ về bên trái, để Mai Chi chạy bên phải. Vy nhận bóng, bị chặn, chuyền ra. Bắp ghi sổ từng lần đội thay phương án. Phong kiểm tra bảng điểm giữa hiệp, không để một lỗi thiết bị trở thành việc khẩn cấp.

Nhiên nhận tin bác sĩ không cho thi trong hai tuần nữa. Cô đọc, cất điện thoại và tiếp tục nhìn trận. An thấy cô cắn môi, nhưng không hỏi trước khi bóng chết. Sau hiệp, Nhiên tự nói cô buồn và cần vài phút một mình. An gật, không cố làm cô vui. Đội học rằng chăm sóc cũng bao gồm việc không ép người khác nói ngay.

Cuối trận, An chuyền cho Mai Chi, rồi Mai Chi chuyền ngược cho Vy. Bóng không vào, nhưng Bắp ghi “đúng quyết định, sai kết quả”. Cô Hạnh bảo câu đó không dùng để tự an ủi; nó dùng để phân tích. Họ xem lại video, tìm một góc chạy cần sửa. Nhiên gửi tín hiệu qua hàng ghế, An hiểu và gật.

Đội bước vào vòng trong với một trận thắng, nhưng cả đội không coi đó là bằng chứng họ đã hoàn hảo. Họ biết nhà thi đấu, tiếng ồn, bảng điểm và chấn thương vẫn có thể làm mọi thứ lệch. Vì vậy họ tiếp tục ghi, hỏi và sửa.

Ngày nghỉ sau trận, An không đến sân. Cô ở nhà làm bài tập, giặt băng đội trưởng và xem lại bản đồ tín hiệu. Mẹ hỏi cô có buồn vì không được tập không. An nói nghỉ là một phần lịch, nhưng cô vẫn nhớ tiếng bóng. Mẹ bảo nhớ không có nghĩa phải chạy đến ngay. An đặt băng lên móc, để nó khô hoàn toàn.

Chiều, Nhiên gửi bản chụp kết quả khám cho cô Hạnh, chỉ phần cần thiết. Cô không muốn nhóm biết chi tiết y tế. An đọc thông báo chung rằng Nhiên nghỉ thêm một tuần, không hỏi lý do. Bắp lỡ định hỏi trong nhóm rồi xóa tin. Trân phản hồi bằng một biểu tượng đồng ý, không thêm chữ.

Mai Chi viết bài cho phóng viên trường, nhưng yêu cầu câu hỏi trước khi trả lời. Cô muốn bài nói về cách đội vận hành, không chỉ về cú thắng. Phóng viên hỏi ai là ngôi sao. Mai Chi trả lời không có một người, và nếu cần ảnh thì dùng toàn sân. Bài dự thảo dài hơn, ít giật gân hơn, nhưng mọi tên xuất hiện đều được xác nhận.

Phong thử hệ thống cảnh báo âm thanh cho người khiếm thính bằng đèn nhỏ ở bảng kỹ thuật. Cậu mượn thiết bị từ phòng thí nghiệm, xin phép giáo viên và ghi rõ không dùng cho mục đích khác. Một bạn thử, bảo đèn nhấp nháy quá nhanh. Phong giảm tốc độ, hỏi lại. An ghi việc thử tiếp cận vào báo cáo, không gọi đó là thành tích khi chưa hoàn thiện.

Bắp tổ chức buổi xem lại trận không có bình luận. Mọi người được quyền dừng, tua và ghi chú. Có đoạn An nghĩ mình bị phạm lỗi nhưng video cho thấy cô tự bước sai. An xấu hổ một chút, rồi chỉ ra trên màn hình. Cô Hạnh bảo thừa nhận lỗi trước đội không làm cô nhỏ đi; nó giúp những người khác học nhanh hơn.

Cuối buổi, đội lập danh sách điều sẽ không làm: không đăng ảnh người chưa đồng ý, không gọi chấn thương là câu chuyện truyền cảm hứng, không dùng trận cũ để công kích ai, không hứa sân sẽ tồn tại mãi. An đọc danh sách, thấy nó dài nhưng bình tĩnh. Một đội biết giới hạn sẽ có nhiều chỗ hơn cho người khác bước vào.

Danh sách “không làm” được đặt cạnh danh sách “sẽ làm”. Đội sẽ kiểm tra sân trước trận, ghi điểm song song, hỏi người xuất hiện, phản hồi trong thời hạn và công khai chi phí. Bắp hỏi có nên thêm “không ăn hết bánh mì của đội” không. Trân bảo đó là quy tắc thu chi riêng, nhưng vẫn ghi vào sổ ăn uống. Nhiên cười, bảo một đội lành mạnh cần cả dinh dưỡng và đạo đức.

Một bạn lớp sáu đến hỏi vì sao không cho quay cận mặt khi em chơi. An giải thích em có thể thay đổi ý, và ảnh toàn sân vẫn đủ để thấy trận. Em suy nghĩ, chọn thẻ xanh chỉ trong khung giờ đó. Trân ghi thời hạn ngay cạnh tên mã. Bắp kiểm tra lại trước khi đăng, vì sự đồng ý hôm qua không mặc định kéo dài hôm nay.

Phong đem đến một thiết bị đo âm lượng. Nhà đa năng quá ồn khiến một số bạn đau đầu, nên đội thử giảm loa. Một người xem bảo âm thanh nhỏ làm mất không khí. Cô Hạnh hỏi người khác, vài bạn nói dễ nghe hơn. Họ chọn mức vừa, cho phép người xem ra ngoài. An ghi cả ý kiến trái chiều, không chọn câu thuận tai nhất.

Nhiên tham gia cuộc họp từ ghế, không đứng quá lâu. Cô nói danh sách giới hạn giúp cô không phải tự bảo vệ mình bằng cách tỏ ra mạnh. An nghe, rồi thêm mục “không biến người đau thành biểu tượng”. Bắp hỏi có dùng được cho bài viết không. Nhiên nói không cần, cô chỉ muốn đội thực hiện.

Cuối ngày, đội khóa bảng quy tắc trong tủ sao lưu và giữ bản treo cửa. Nếu một bảng hỏng, vẫn còn một bản. An thấy cách họ lưu quy tắc giống cách họ ghi điểm: không phụ thuộc một chỗ duy nhất.

Bắp hỏi nếu cả hai bản cùng bị ướt thì sao. Phong chỉ vào túi nhựa đặt trong hộp dụng cụ. Trân bổ sung thêm một bản chữ lớn cho người nhìn kém. Cô Hạnh nói sao lưu không phải để sợ tai nạn, mà để khi tai nạn xảy ra, mọi người còn biết bước đầu tiên. An ghi câu ấy vào sổ bằng mực xanh, bên cạnh danh sách những việc cần làm trước trận.

Buổi tối, nhóm gọi thử tín hiệu bằng cuộc họp ngắn. Người ở sân nói một câu, người ở hành lang nhắc lại, rồi người trong nhà đa năng xác nhận. Lần đầu, tiếng máy hút bụi che mất một nửa. Họ không trách người nói, chỉ đổi vị trí và giảm âm lượng. Đến lần thứ tư, thông tin đi trọn vòng. An nghe giọng mình trong loa, hơi méo nhưng rõ, và hiểu một hệ thống tốt không cần nghe hoàn hảo; nó cần có cách phát hiện khi thông tin bị đứt.

Phong tháo pin dự phòng sau đó, đặt lại vào hộp có nhãn.

Trân dán thêm một tờ hướng dẫn bằng chữ lớn lên nắp hộp. Huyền đọc thử, phát hiện dòng thứ ba dùng từ quá khó. Cô Hạnh bảo các em sửa bằng ngôn ngữ của người sẽ sử dụng. Huyền đổi “ngắt nguồn khẩn cấp” thành “tắt điện và gọi người lớn”. Câu ngắn hơn, nhưng không bớt chính xác. An nhìn tờ giấy mới, thấy họ đang học cách để kiến thức không đứng cao hơn người cần nó.

Đã sao chép liên kết chương