Ném Bóng Qua Mùa Mưa
8 phút đọc

Chương 27

Chương 27 — Ném Bóng Qua Mùa Mưa

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Nhiên làm thủ tục rời vị trí đội trưởng trước cả khi năm học kết thúc. Cô tổ chức một buổi bàn giao, mời khóa dưới và những người từng đến ngày mở sân. Cô đưa An cuốn sổ chiến thuật, nhưng không giao toàn bộ quyền quyết định. Cô yêu cầu đội mới bầu người phụ trách theo từng mảng: thi đấu, an toàn, lịch sân và quyền hình ảnh.

An hỏi Nhiên có buồn không. Nhiên nói có, nhưng buồn không đồng nghĩa với việc phải giữ ghế. Cô đã chọn tập phục hồi, học lại cách đi cầu thang và dự định đăng ký lớp huấn luyện thể thao cơ bản. Cô không biết sau này có thi đấu lại không. An bảo nếu có, cô sẽ là người đầu tiên chuyền bóng. Nhiên cười, nói đừng chuyền nếu cô đang bị kèm.

Mai Chi nhận tin được vào vòng thử tuyển tỉnh. Cô sẽ phải đi xa vài ngày. Đội làm một lịch mới, trong đó không ai phải chọn giữa gia đình, học tập và bóng rổ mà không được thương lượng. Bắp làm một tấm vé giấy ghi “được quyền quay lại”. Mai Chi giữ tấm vé trong hộp bút, nói cô sẽ không dùng nó như lời hứa, chỉ như một lời nhắc.

Phong hoàn thành bản thiết kế sân mới. Bảng rổ được hạ một chút ở khu trẻ nhỏ, lối đi rộng hơn, dây điện đi trong hộp bảo vệ. Ông Vinh ký duyệt phần sửa tạm, còn phần mái cần chờ ngân sách. Phong không coi đó là chiến thắng của mình; cậu ghi tên kỹ thuật viên và các bạn đã giúp đo sân. An hỏi cậu có muốn chơi lại không. Phong nói có thể, nhưng cậu muốn thử vị trí ghi điểm chứ không chỉ đứng ngoài sửa.

Bắp dựng bộ phim ngắn “Sân Không Để Trống” từ những hình ảnh không nhận diện. Cậu gửi bản xem cho từng người xuất hiện, ghi rõ phạm vi dùng. Một số cảnh bị cắt, một số câu phải ghi âm lại. Video không có đoạn trận chung kết đầy đủ, chỉ có tiếng mưa, tiếng chổi, tiếng bảng điểm và những bàn tay chuyền bóng. Khi xem, An thấy câu chuyện không còn xoay quanh cú ném của mình.

Đội mới mở buổi tập đầu tiên. Nhiên đứng ngoài, An làm người hướng dẫn, Mai Chi gọi video từ buổi tuyển chọn, Bắp ghi sổ. Sân vẫn có vết nứt, nhưng không còn là nơi trống. Mỗi lần bóng nảy, một người lại chọn bước vào.

Những người mới không biết lịch sử đội, nên An không kể hết ngay. Cô bắt đầu bằng cách hỏi họ muốn học gì và điều gì khiến họ lo. Một bạn sợ bị chụp ảnh, một bạn không có giày, một bạn chỉ có thể đến cuối tuần. Trân đưa lựa chọn mượn giày, đăng ký không quay và khung giờ phù hợp. An thấy những câu hỏi ấy khiến buổi tập chậm hơn, nhưng không ai bị bỏ lại.

Nhiên dạy cách khởi động đầu gối. Cô không nói mình từng giấu đau; cô chỉ cho xem cách báo mức đau bằng thang số và khi nào cần dừng. Một bạn cười vì động tác trông đơn giản. Nhiên hỏi bạn có muốn thử không. Bạn làm, rồi nhận ra chân mỏi. Cả nhóm hiểu đơn giản không có nghĩa là không quan trọng.

Phong giao cho Lâm kiểm tra bóng và ghi tình trạng. Lâm ít nói nhưng phát hiện quả số bốn rò van. Phong cảm ơn, đưa cậu dụng cụ sửa dưới giám sát. Bắp quay tay hai người, Lâm đồng ý không quay mặt. Khi xem lại, Lâm yêu cầu xóa đoạn cậu nói lắp. Bắp xóa ngay, không hỏi lý do.

Mai Chi gọi video từ buổi tuyển chọn, báo cô được vào nhóm dự bị. Cô chưa biết lịch sẽ dày, nhưng đội mới hứa giữ một khoảng sân cho cô khi về. An nói không cần giữ nếu có người khác đăng ký. Mai Chi đáp sân không phải chỗ được giữ cho riêng cô; chỉ cần lịch rõ để cô tự chọn.

Bắp hoàn thành sổ bàn giao và phát hiện mục “người chịu trách nhiệm khi không có ai”. Cậu để trống, rồi hỏi cô Hạnh. Cô Hạnh bảo không có ai cũng phải là một thông tin cần ghi. Họ thêm quy tắc đóng sân khi thiếu người trực. An thấy một ô trống có thể bảo vệ nhiều người hơn một cái tên viết vội.

Cuối buổi, một bạn mới ném trượt rồi muốn về. An đi nhặt bóng cùng bạn, không nói câu động viên sáo rỗng. Cô hỏi bạn muốn thử lại hay chỉ muốn ngồi. Bạn chọn ném lại, quả bóng chạm vành. Không ai vỗ tay trước khi bạn tự cười.

Bạn mới tên Huyền, học lớp mười, từng chơi bóng ở trường cũ nhưng nghỉ vì bị cười khi ném hụt. An hỏi em có muốn kể không, Huyền nói chưa. Họ không đào thêm. Nhiên chỉ cho em bảng quyền hình ảnh, Huyền chọn thẻ vàng. Bắp ghi mã thẻ, không ghi lý do. Huyền đứng ở góc, nhìn mọi người chơi trước.

Trong buổi thứ hai, Huyền xin thử phòng thủ. Em đọc bước chân đối thủ tốt, nhưng sợ va chạm. Mai Chi dạy cách giữ khoảng cách, Phong nhắc luôn kiểm tra sân. Huyền cướp được bóng một lần, rồi chuyền ngay cho Vy. An không khen quá mức; cô hỏi em có muốn lặp lại động tác không. Huyền gật, lần này chạy nhanh hơn.

Nhiên lập nhóm trợ lý từ khóa dưới. Mỗi người học một phần: khởi động, cất bóng, hướng dẫn bảng tín hiệu và xử lý khi có người bị đau. An không đứng tên tất cả. Lâm nhận bàn giao dụng cụ, Huyền nhận theo dõi thẻ hình ảnh. Bắp đưa một cuốn sổ riêng, ghi rõ người được xem và thời hạn giữ.

Mai Chi gọi từ đội trẻ tỉnh, nói lịch tập dày nhưng huấn luyện viên cho cô một ngày về thăm sân. Cô không hứa sẽ xuất hiện trong mọi buổi. Đội mừng vì cô biết đặt giới hạn. An hỏi cô có nhớ sân không, Mai Chi nói nhớ những người biết hỏi trước hơn nhớ bảng rổ.

Phong sửa một tay vịn ở đường dốc tạm, rồi đề nghị nhà trường đầu tư đường dốc cố định. Ông Vinh đưa vào ngân sách sửa mái. Một phụ huynh nói nếu phải chờ lâu, sân vẫn có thể dùng ván tạm nhưng cần kiểm tra mỗi ngày. Họ ghi rõ ai kiểm tra, khi nào thay và cách báo nếu ván trơn.

Huyền trở lại lần thứ ba, tự cầm bóng và xin thẻ vàng mới vì thẻ cũ bị ướt. Bắp đổi thẻ, hỏi em có muốn xóa ảnh buổi trước không. Huyền nói không cần, nhưng cảm ơn vì được hỏi. An đứng bên cạnh, hiểu một đội mới đang lớn lên bằng những câu hỏi từng khiến cô mất kiên nhẫn.

Huyền bắt đầu ghi sổ thẻ hình ảnh. Em ghi mã, thời hạn và yêu cầu xóa, không ghi câu chuyện riêng. Bắp kiểm tra nhưng để em tự sửa khi có lỗi. Một ngày em ghi nhầm ngày hết hạn, phát hiện trước khi đăng. Huyền báo, sửa và ký. An không khen quá mức, chỉ hỏi em muốn thêm bước kiểm tra nào. Huyền đề nghị nhắc tự động trước một ngày.

Nhiên dạy nhóm mới bài khởi động không dùng tiếng còi. Mọi người nhìn người dẫn và làm theo. Một bạn chậm, không bị bỏ lại; người phía trước giảm tốc. Huyền nói em thích cách bài tập không khiến người chậm thành vật cản. Nhiên bảo một đội tốt biết đổi nhịp mà không gọi đó là hy sinh.

Mai Chi về sân trong một buổi tối, mang theo áo đội trẻ. Cô không mặc lên để khoe, chỉ gấp trong túi. Bắp hỏi cô có muốn chụp không. Mai Chi nói không hôm nay. Bắp cất máy, rồi đưa cô bảng tín hiệu. Cô gọi bài, đội đáp bằng những bước đã học.

Phong bàn giao dụng cụ cho Lâm, nhưng Lâm hỏi nếu cậu muốn thi đấu thì ai sửa. Phong nói nhà trường có kỹ thuật viên, cậu không cần biến mình thành người duy nhất. Lâm hỏi vậy vì sao cậu vẫn sửa. Phong đáp vì thích, không vì bắt buộc. An nghe, thấy đó là một cách trưởng thành khác: làm việc mình yêu mà không để nó nuốt hết mình.

Ông Vinh đến xem đường dốc cố định đã được duyệt. Công trình chưa hoàn thành, nhưng bản vẽ có ngày khởi công. Một phụ huynh hỏi nếu trễ thì sao. Ông nói sẽ báo, không hứa bằng miệng. Trân ghi lời đó vào biên bản. Huyền nói em thích người lớn phải ghi lời hứa như đội.

Cuối buổi, Huyền ném quả đầu tiên vào rổ trong trận tập. Em quay đi, ngượng. An hỏi em có muốn mọi người vỗ tay không. Huyền lắc đầu, rồi tự vỗ một cái. Cả đội cười, nhưng không ai vỗ thay em.

Phong bàn giao sổ dụng cụ cho Lâm vào một buổi chiều có gió. Cậu dặn Lâm không cần nhớ hết, chỉ cần biết chỗ tra. Lâm hỏi nếu làm sai thì sao. Phong đáp hãy ghi lại để người sau không lặp lại. An nghe thấy, chợt nhớ mình từng sợ những dòng ghi lỗi hơn sợ cơn mưa. Bây giờ cô thấy một lỗi được ghi đúng có thể làm cho người tiếp theo bớt hoảng.

Ông Vinh báo công trình tay vịn sẽ khởi công sớm hơn một tuần. Huyền muốn phụ sơn, nhưng cô Hạnh nói trẻ em không chạm vào phần thi công. Em chuyển sang làm bảng hướng dẫn đường đi. Trân giúp em chọn cỡ chữ, còn Phong đo khoảng cách treo. Huyền viết câu “đi chậm cũng đến” rồi hỏi mọi người có thấy nghe như khẩu hiệu không. An bảo nếu câu ấy giúp ai đó bớt vội thì cứ giữ.

Buổi tối, An nhận email từ huấn luyện viên thành phố hỏi cô có thể tham gia thêm một buổi không. Cô mở lịch sân, thấy trùng với buổi lớp sáu. Cô trả lời xin đổi giờ và nêu rõ lý do. Không ai bắt cô phải chọn ngay; họ chỉ cần biết cô đang bảo vệ điều gì. Huấn luyện viên đồng ý, còn gửi lịch mới. An thấy một lời từ chối rõ ràng đôi khi mở ra một cách hợp tác tốt hơn.

Đã sao chép liên kết chương