Ném Bóng Qua Mùa Mưa
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Ném Bóng Qua Mùa Mưa

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Mai Chi được mời đến buổi tuyển chọn cấp tỉnh đúng ngày đội bắt đầu tập cho chung kết. Cô muốn đi, nhưng sợ mọi người nghĩ mình bỏ đội. An bảo cô hãy hỏi thẳng đội. Nhiên triệu tập mọi người, nghe Mai Chi nói hết lịch và khả năng phải nghỉ một buổi. Không ai trả lời ngay.

Vy là người lên tiếng trước: “Chị đi đi. Nếu chị không thử, tụi em sẽ tưởng đội là cái lồng.” Bắp thêm rằng đội có thể quay cảnh ghế trống để nhớ chị. Mai Chi cười, nói cậu đừng quay mặt cô khi khóc. Phong đề nghị điều chỉnh bài tập để đội không phụ thuộc vào cú ném của Mai Chi. Cô Hạnh ký giấy xác nhận lịch tập linh hoạt.

Ngày Mai Chi đi, đội tập không có người ném ba tốt nhất. An thử vị trí của cô, trượt nhiều. Vy chạy cắt, Nhiên gọi nhịp, Bắp ghi sổ. Cả đội chậm nhưng học được cách tạo cơ hội khác. Cuối buổi, Mai Chi gọi video từ nhà thi đấu tuyển chọn, tóc rối và mặt đỏ. Cô nói mình đã ném trượt lượt cuối nhưng được mời quay lại.

Đội hét lên. Bắp suýt làm rơi điện thoại. An nói Mai Chi không cần xin lỗi vì trượt. Mai Chi đáp cô biết, chỉ muốn kể để mọi người cười cùng. Nhiên bảo đó là một cách giữ đội.

Trong lúc đó, Phong kiểm tra bảng rổ và thấy ốc lỏng trở lại. Cậu báo cô Hạnh, đóng sân sớm hơn một giờ. Một số bạn phàn nàn, nhưng An giải thích nguy cơ và lịch sửa. Cô không muốn đội bị coi là làm quá, song an toàn không nên chờ đến khi có người ngã.

Trân cập nhật báo cáo tháng, ghi cả số giờ sân phải đóng vì bảo trì. Ông Vinh phản hồi rằng con số đó ảnh hưởng hiệu quả. An trả lời nếu bỏ qua, hiệu quả chỉ đẹp trên giấy. Ông Vinh không tranh luận, yêu cầu nhóm đề xuất quỹ bảo trì riêng. Phong lập bảng vật tư, Mai Chi từ xa gửi ý tưởng gây quỹ qua buổi ném phạt.

Chiều, An nhận thư từ huấn luyện viên cũ: tuyển chọn có thể bắt đầu sau hai tuần, trùng với thời gian bàn giao sân. Cô nhìn lịch, thấy hai con đường không còn song song mà cắt nhau. Nhiên bảo cô sẽ không chọn thay. An nói cô cần một đêm để nghĩ, rồi rủ cả đội tập ném phạt gây quỹ. Tất cả đồng ý.

Buổi gây quỹ được chuẩn bị như một trận đấu nhỏ. Mỗi người nhận một phiếu, có mục đóng góp tự nguyện và mục không muốn chụp ảnh. Bắp làm bảng điểm cho số quả vào nhưng không xếp hạng người tham gia. Một phụ huynh hỏi tại sao không trao giải cho người ném giỏi nhất. Mai Chi nói mục tiêu là mua vật tư cho tất cả, không làm ai thấy mình kém.

Trời mưa, nên họ dựng mái bạt ở vạch ném. Phong kiểm tra dây buộc, cô Hạnh giới hạn số người đứng cùng lúc. Trân đặt hộp thu ở nơi có thể nhìn thấy, hai người đếm cuối ngày. Vy hướng dẫn trẻ nhỏ, còn Nhiên ngồi ghi. An nhận một phiếu không có tên, năm quả trượt cả năm. Người ném cười, nói mình góp tiền bằng việc dám thử. An ghi “5 lần tham gia” thay vì “0 điểm”.

Mai Chi trở về từ buổi học thêm, thấy mẹ đã gửi bánh mì cho cả nhóm. Cô cười, nhưng vẫn yêu cầu Bắp ghi nguồn tài trợ. Bắp viết “gia đình Mai Chi, không điều kiện”, rồi đưa bảng cho mẹ cô ký. Mẹ ký và nói chỉ cần đội nhớ ăn đúng giờ. Nhiên mời bà xem cách đội kiểm tra sân, bà ở lại lâu hơn dự định.

Một cựu học sinh đến góp tiền và kể anh từng là người thay bảng điểm trong một trận cũ. Anh không muốn nêu tên, chỉ muốn góp phần vì từng không biết phải hỏi ai. Trân đưa anh mẫu góp ý ẩn danh, giải thích dữ liệu sẽ không được dùng để đoán danh tính. Anh viết một trang, ghi những gì chắc chắn và những gì chỉ nghe kể. Cô Hạnh nhận riêng, không đọc trước đám đông.

Cuối ngày, đội công bố thu chi và số người tham gia. Không có con số lớn, nhưng đủ mua mạch bảng điểm, băng cổ tay và hộp sơ cứu. Ông Vinh hỏi nếu tháng sau thiếu tiền thì sao. An nói họ sẽ xem lại việc nào cần ưu tiên, không hứa luôn đủ. Ông gật, ghi câu trả lời vào biên bản.

Một phụ huynh đề nghị tài trợ cả bộ đồng phục, nhưng muốn đặt logo doanh nghiệp lớn ở ngực áo. Bắp rất thích, Mai Chi hỏi đội có được quyền từ chối không. Cô Hạnh giải thích tài trợ cần phù hợp quy định trường và không biến trẻ em thành bảng quảng cáo. Họ cảm ơn, đề nghị nhận vật tư không logo hoặc khoản tiền có điều kiện rõ. Phụ huynh suy nghĩ, cuối cùng chọn mua hộp sơ cứu.

Trong buổi ném phạt, một bạn dùng xe lăn đến xem. Lối vào sân có bậc thấp nhưng không có đường dốc. Phong đo khoảng, Trân báo ban giám hiệu, An chuyển bàn đăng ký ra gần cổng. Bạn không muốn được quay, nhưng muốn góp ý thiết kế. Vy dẫn bạn đến góc xem an toàn, còn Lâm thử đẩy một chiếc ghế chắn lối ra. Cả đội nhận ra sân chưa thể gọi là dùng chung nếu chỉ mở cửa.

Họ làm một bản đề xuất đường dốc tạm bằng tấm ván có tay vịn, chờ phương án chính thức. Kỹ thuật viên kiểm tra tải trọng, cô Hạnh chỉ cho phép dùng khi có người trực. Bạn dùng xe lăn nói vị trí góc nhìn tốt nhất và đề nghị thêm một khoảng trống cho người đi cùng. An ghi tất cả vào kế hoạch, không gọi bạn là “câu chuyện truyền cảm hứng”.

Mai Chi trở về sau buổi tuyển chọn, kể mình đã ném trượt quả cuối nhưng được góp ý kỹ thuật. Cô vui vì người huấn luyện viên nói cô có thể học, không nói cô phải hy sinh mọi thứ. Đội chúc mừng bằng cách để cô chọn bài tập, cô chọn chuyền cặp cho Vy. Hai người tập đến khi bóng không còn bật khỏi tay.

Cuối ngày, quỹ còn ít hơn dự kiến vì mua thêm vật tư tiếp cận. Bắp nhìn bảng, bảo số tiền xấu đi. An nói kế hoạch đẹp hơn. Trân ghi khoản chi, giải thích vì sao. Ông Vinh phản hồi rằng ngân sách cần thêm mục tiếp cận, không phải cắt bỏ. An thấy một sân được giữ không chỉ cho người chạy nhanh nhất.

Hội đồng hỏi liệu quỹ có thể duy trì lớp miễn phí khi tiền tài trợ giảm. Đội đề nghị thử mô hình đóng góp theo khả năng, có phiếu miễn cho trẻ nhỏ và người cần hỗ trợ. Một phụ huynh lo người nhận miễn sẽ bị nhìn khác. Trân đề xuất dùng vé màu không ghi lý do, chỉ người phụ trách biết. Huyền thử mẫu, nói nó không khiến em thấy bị đánh dấu.

Mai Chi trở về đúng ngày kiểm tra mạch bảng điểm. Cô mang theo một tờ ghi chú của huấn luyện viên về việc đối chiếu số. Phong đọc, bổ sung vào checklist. An hỏi cô có mệt không. Mai Chi nói có, nhưng muốn ngồi một lúc. Không ai kéo cô vào bài tập ngay. Đội đặt ghế ngoài đường chạy, để người cần nghỉ không phải xin.

Bắp làm video giới thiệu quỹ, chỉ quay hộp thu, bảng chi phí và bàn tay đếm tiền. Một người góp ý muốn thấy mặt người nhận lợi ích. Bắp trả lời quyền hình ảnh của trẻ nhỏ quan trọng hơn cảm xúc của video. An xem bản dựng, thấy cậu đã học cách bỏ đi những cảnh dễ lấy lượt xem.

Phong thử phương án đường dốc cố định bằng bản vẽ giấy. Kỹ thuật viên nói cần thêm tay vịn và mặt chống trượt. Lâm hỏi có thể giúp đo không. Phong cho phép dưới giám sát. Cả hai đo chậm, ghi sai một lần rồi làm lại. An đưa bản vẽ vào kế hoạch sửa sân, không hứa thời hạn khi chưa có ngân sách.

Cuối tuần, số tiền mới đủ mua thêm ba hộp sơ cứu. Bắp nhìn bảng, nói đội không giàu nhưng biết mình mua gì. Trân bảo đó là cách ngân sách trở thành trách nhiệm. An đặt một hộp ở cổng, một ở kho và một ở khu trẻ nhỏ, ghi ngày kiểm tra.

Họ lập một buổi hướng dẫn sơ cứu ngắn với cô y tế. Cô không cho các em diễn cảnh ngã, chỉ dạy cách gọi người lớn, giữ khoảng trống và không tự ý di chuyển người bị đau. Huyền hỏi nếu người bị thương nói “không sao” thì sao. Cô y tế đáp vẫn phải hỏi lại, vì có người quen chịu đựng. An ghi câu hỏi ấy lên tờ nhắc, đặt cạnh hộp băng.

Bắp muốn quay video hướng dẫn, nhưng ba bạn lớp sáu không muốn lộ giọng. Cậu chuyển sang phụ đề và hình bàn tay. Phong chỉnh ánh sáng, Trân kiểm tra câu chữ. Bản video ngắn hơn dự tính, nhưng ai cũng hiểu bước đầu tiên. An gửi bản xem trước cho những người xuất hiện, chờ họ đồng ý trước khi đăng. Một bạn nhắn xin đổi từ “bị ngã” thành “có thể bị đau”. Bắp sửa ngay.

Đêm ấy, bài đăng nhận ít bình luận nhưng nhiều tin nhắn hỏi xin bản chữ lớn. Trân in thêm, cất vào ngăn cổng. An không thấy mình đang xây một thương hiệu; cô thấy họ đang để lại một chiếc cầu cho người đến sau.

Cầu ấy bắt đầu từ một hộp băng, nhưng không kết thúc ở đó.

Ngày kiểm tra đầu tiên, Trân mở cả ba hộp trước mặt hai em lớp sáu. Một hộp thiếu gạc, một hộp còn đủ, hộp thứ ba có băng đã quá hạn. Các em đề nghị đổi vị trí và ghi ngày rõ hơn. Cô y tế khen các em không chạm vào thuốc khi chưa hỏi. An nhận ra bài học tốt nhất không đến từ một video hoàn chỉnh, mà từ việc mọi người được thực hành nhìn thấy một thiếu sót và nói ra.

Đã sao chép liên kết chương