Chương 18
Chương 18 — Ném Bóng Qua Mùa Mưa
Minh Tân mở đầu bằng hai cú ném xa. An bị ép sát, đường chuyền đầu tiên bay ra ngoài. Mai Chi không mắng, chỉ chỉ vào khoảng trống bên phải. Đội chuyển sang chơi chậm. Vy giữ bóng dưới rổ, bị đối thủ cao hơn chắn, nhưng cô không cố ghi điểm mà chuyền ra. Bóng đi qua bốn người trước khi vào tay Mai Chi.
Giữa hiệp, một cầu thủ Minh Tân đạp vào chân Nhiên ở ngoài đường biên rồi cười. Bắp quay được nhưng không đưa máy lên. Nhiên bảo cậu bỏ đoạn đó nếu không có đồng ý. Cô Hạnh nói hành vi cần được báo với trọng tài, không biến thành nội dung. Nhiên nói rõ tình huống, trọng tài nhắc hai bên. Trận tiếp tục, đội nữ không trả đũa bằng va chạm.
An bắt đầu nghe tiếng khán giả dội từ trần. Tay Nhiên hiện ra ở cuối sân: hai ngón, rồi một vòng tròn. An hiểu phải đổi hướng. Cô không nhìn bảng điểm, chỉ nhìn vai của Mai Chi. Một pha phối hợp bất ngờ giúp đội dẫn lại. Bắp ghi chú thời gian trong sổ thay vì quay cận mặt.
Hiệp cuối, Nhiên đau tăng. Bác sĩ khuyên cô về nhà, nhưng cô muốn xem hết trận. Cô Hạnh hỏi An có cần Nhiên ở lại không. An nói cần tín hiệu, nhưng không cần cô phải chịu đau. Nhiên đồng ý ra ngoài, để lại sơ đồ trên bảng. Đội tự điều chỉnh và thắng 52–49.
Trong phòng thay đồ, Mai Chi phát hiện An đang run. An nói cô sợ mọi người sẽ kỳ vọng cô phải luôn chuyền đúng như trận trước. Mai Chi bảo nếu vậy cô sẽ ném hỏng vài quả để cân bằng. Vy nói em sẽ cố đỡ. Bắp đưa An chai nước, nói mỗi người chỉ cần làm phần mình, phần còn lại để quả bóng lo.
Sau trận, phóng viên trường hỏi về cú chạm chân ngoài biên. Nhiên từ chối kể chi tiết, nói trận đấu đã được giải quyết trên sân. Cô Hạnh ghi biên bản nội bộ, gửi cho ban tổ chức. An hiểu minh bạch không phải lúc nào cũng là kể hết cho công chúng; đôi khi là ghi đúng nơi, đúng người, đúng trách nhiệm.
Ông Vinh gửi tin nhắn chúc mừng, kèm lời nhắc sân sẽ được kiểm tra lại sau trận cuối vòng bảng. An đặt điện thoại xuống. Đội còn một trận, và câu chuyện cũ vẫn ở đó, nhưng mỗi chiến thắng hiện tại đang tạo ra một câu trả lời mới.
Trận thắng làm nhóm chat trường ồn hơn. Có người đăng ảnh bảng điểm, có người ghi sai tên Vy, có người hỏi tại sao đội nữ không cho nam tham gia từ đầu. Trân soạn phần hỏi đáp, nhưng không trả lời ngay mọi bình luận. Cô phân loại câu hỏi thành thông tin, góp ý và công kích. Bắp muốn xóa công kích, An bảo giữ nhật ký xử lý để biết khi nào cần báo giáo viên.
Một bình luận nói Nhiên chỉ làm đội trưởng để gây thương hại. Nhiên đọc được và định bỏ nhóm. An hỏi cô muốn đội phản hồi hay muốn nghỉ khỏi mạng. Nhiên chọn nghỉ. Trân đăng một câu ngắn: “Nhiên đã đồng ý chia sẻ vai trò của mình trong phạm vi trận đấu; các suy đoán về sức khỏe cá nhân không thuộc quyền công khai.” Bình luận vẫn còn, nhưng đội không kéo Nhiên vào cuộc tranh cãi.
Phong tạo trang đăng lịch sân, có mục ghi người trực và thông báo đóng cửa. Ông Vinh yêu cầu không công khai số điện thoại cá nhân. Trân dùng email của trường, đặt thời gian phản hồi. Một bạn gửi yêu cầu muốn sân mở sau tám giờ tối. Nhóm trả lời không thể vì bảo vệ, nhưng đề xuất khung cuối tuần. Người đó chấp nhận.
An cùng Mai Chi tổ chức một buổi hướng dẫn ném cho lớp sáu. Mai Chi nói việc dạy khiến cô hiểu mình thường đứng quá gần vành. Một bạn nhỏ hỏi cô có phải cầu thủ giỏi nhất không. Mai Chi trả lời mình là người đang học. An nghe, nhớ câu từng nói về một cú trượt không được quyết định đời mình.
Cuối buổi, cô Hạnh nhận email từ ban giám hiệu yêu cầu báo cáo chi tiết hơn. Họ cần biết số người dùng sân không chỉ trong ngày mở mà trong từng khung giờ. Trân đề nghị từ tuần sau dùng bảng đăng ký đơn giản, người chỉ ngồi cũng có thể đánh dấu. Bắp hỏi có phải ai cũng phải khai tên không. Trân nói không, dữ liệu cần thiết không đồng nghĩa với thu mọi thông tin.
Mưa nặng hạt làm trận cuối vòng bảng có nguy cơ chuyển sân. Đội chuẩn bị hai kế hoạch, một cho sân ngoài trời, một cho nhà đa năng. Nhiên gọi đó là chơi trên hai mặt sân cùng lúc. An thấy câu ấy đúng với cả cuộc sống của mình: cô vừa bảo vệ sân nhà, vừa chuẩn bị bước đến một sân khác.
Kế hoạch sân ngoài trời có danh sách kiểm tra cống, vạch trượt, lối vào và mái che. Kế hoạch nhà đa năng có âm thanh, ánh sáng, bảng điểm và chỗ ngồi. Phong dán hai bảng cạnh nhau, dùng màu khác để không nhầm. Bắp hỏi nếu ban tổ chức đổi sân phút chót thì sao. Trân nói thông báo sẽ gửi qua nhóm chung, không để một người truyền miệng rồi sai giờ.
Mai Chi xin nghỉ một buổi để học thêm, cả đội không phản đối. An tự nhận phần tập tín hiệu, nhưng Nhiên yêu cầu cô giao cho Vy. Vy hoảng vì chưa từng gọi cả đội. Nhiên ngồi cạnh, hướng dẫn em viết ba câu ngắn. Vy thử nói, giọng còn run nhưng không ngập ngừng. An đứng ngoài nghe, nhận ra đội đang tạo thêm người có thể cầm nhịp.
Một lớp học xin dùng sân trước trận, nhưng không biết mưa sẽ đến. Cô Hạnh đề nghị họ chuyển hoạt động vào hành lang, đội hỗ trợ dụng cụ. Một vài học sinh thất vọng, nhưng sau khi thấy sân trơn, họ đồng ý. Bắp không quay cảnh mọi người đi về; cậu ghi số người được thông báo và thời gian thay đổi lịch. An thêm dữ liệu vào kế hoạch dùng chung.
Ông Vinh đến hỏi tại sao đội không kêu gọi phụ huynh phản đối bãi xe. An nói họ đang thu thập nhu cầu và sẽ trình bày cả lợi ích lẫn khó khăn của dự án. Ông hỏi nếu hội đồng vẫn chọn xây thì sao. An trả lời họ sẽ yêu cầu phương án thay thế cho hoạt động thể thao, không chỉ nói không. Ông Vinh im, rồi hỏi có thể tham gia một buổi họp mở không. An nói được, với tư cách người nghe và người trả lời như mọi người.
Đêm trước trận, mưa làm điện chập chờn. Phong kiểm tra ổ cắm, tắt thiết bị không cần. Cô Hạnh đóng sân sớm. Một số người nhắn hỏi có phải trận bị hủy, Trân trả lời chưa có quyết định, sẽ cập nhật. Không ai đoán. Sáng hôm sau, ban tổ chức thông báo thi ở nhà đa năng.
Đội đọc kế hoạch thứ hai, thay giày, kiểm tra tín hiệu và di chuyển. An không thấy sân nhà dưới chân, nhưng vòng dây xanh vẫn ở quai túi. Cô hiểu một đội không được định nghĩa bởi một mặt sân duy nhất; nó được định nghĩa bởi cách mọi người mang theo nhau.
Nhà đa năng có hàng ghế cao hơn, người ngồi cuối khó nhìn bảng. Trân đề nghị chia sẻ điểm bằng bảng tay ở mỗi hiệp. Bắp phụ trách giơ bảng, nhưng phải đứng ngoài lối chạy. Phong đặt một người thay thế nếu Bắp phải ghi. Cô Hạnh kiểm tra khoảng cách, rồi cho đội thử trước khi đối thủ đến.
Mai Chi, đang ở buổi tuyển, gửi video ngắn hướng dẫn cách đọc vạch sân mới. Cô không muốn đăng công khai, chỉ gửi đội. An xem, nhận ra góc ném thay đổi vì bảng rổ cao hơn một chút. Vy tập từ vị trí mới, ném hụt rồi điều chỉnh. Lâm ghi khoảng cách, Phong đánh dấu bằng băng có thể bóc.
Một nhóm khán giả đến sớm, muốn chụp ảnh đội. Bắp phát thẻ màu, giải thích ngắn. Một người không muốn đeo thẻ, chỉ muốn xem. An nói không sao, không ai cần chứng minh mình đồng ý. Người đó ngồi cuối, không bị hỏi thêm.
Trọng tài thử còi, âm thanh dội mạnh. Nhiên đề nghị dùng tín hiệu tay ở khu kỹ thuật, còn người trên sân chỉ nhìn trọng tài. Cô Hạnh đồng ý, tránh để tiếng ồn làm đội hiểu nhầm. An thấy những điều họ luyện ở sân nhà đang giúp nơi lạ bớt lạ.
Trước trận, Phong nhận tin cống sân nhà đã thông, nhưng mái còn sửa. An hỏi ai trực sân khi họ đi. Trân gửi tên Lâm và cô giáo phụ trách, kèm thời gian. An không cần gọi điện kiểm tra liên tục. Cô biết hệ thống có thể chạy khi mình vắng.
Đội bước vào hiệp khởi động. Vạch sân khác, ánh đèn trắng, tiếng bóng nảy cao. An nhìn Nhiên ở hàng ghế và vòng tròn từ bàn tay cô. An gật. Hai mặt sân cùng một đội.
Trận giao hữu bắt đầu bằng một đường chuyền lỗi. Lâm xin lỗi, nhưng An bảo cậu gọi tên người nhận rồi làm lại. Đối thủ nhận ra họ dùng tín hiệu tay và cố đổi nhịp. Mai Chi từ ghế dự bị chỉ vào khoảng trống, Huyền truyền lại. An không chạy theo bóng ngay; cô chờ người thứ ba mở đường. Một pha phối hợp chậm hơn dự định nhưng tránh được cú va chạm ở góc khuất. Cô nghe tiếng giày đối thủ dừng lại, rồi tiếng vỗ tay của cô Hạnh từ ngoài đường biên.
Hiệp nghỉ, Nhiên không phân tích điểm số. Cô hỏi mọi người có chỗ nào khó nhìn, khó nghe hay khó thở không. Vy nói ánh đèn phản vào sàn, Bắp nói bảng điểm bị che, Phong nói dây micro lỏng. Ba việc được ghi vào ba dòng. Khi trở lại sân, đội không hoàn hảo hơn nhiều, nhưng biết mình đang sửa điều gì.
Tiếng còi vang lên, và An gọi bài đầu thật chậm.