Chương 16
Chương 16
Bùi Thừa An ngồi bệt xuống đất, nhưng vẫn còn cố cãi.
“Ta không bảo Bùi Minh Châu phóng xe.”
“Ta chỉ nói với nàng ta rằng Thẩm Tri Đường không nên trở về.”
“Là chính nàng ta quá độc ác!”
Thiếu khanh Đại Lý Tự cười lạnh.
“Tội xúi giục thôi cũng đủ để ngươi chịu rồi.”
Sắc mặt Bùi Thừa An lập tức trắng bệch. Cuối cùng Nhị thúc công cũng thật sự hoảng loạn. Ông ta quỳ phịch xuống đất, liên tục dập đầu về phía ta.
“Điện hạ, đều là lão phu dạy cháu không nghiêm.”
“Nhưng Nhị phòng không thể sụp đổ được.”
“Xin Điện hạ nể tình cơ nghiệp trăm năm của Bùi gia, tha cho Thừa An một mạng.”
Ta nhìn người lão nhân vừa rồi còn muốn ép ta nâng đỡ tân Thế tử.
“Nhị thúc công.”
“Mỗi lần người Bùi gia các ngươi cầu xin, đều thích lấy cơ nghiệp trăm năm ra để nói.”
“Nhưng nếu cơ nghiệp trăm năm ấy phải dựa vào việc hại một nữ tử vô tội mới giữ được...”
“Vậy thì nó đã sớm nên sụp đổ rồi.”
Toàn thân Nhị thúc công chấn động. Ta lại lên tiếng:
“Áp giải Bùi Thừa An về Đại Lý Tự.”
“Những khoản lợi thu được từ việc Nhị phòng chiếm dụng điền trang của Lâm thị suốt những năm qua, toàn bộ phong sổ, truy thu theo luật.”
Bùi Thừa An gào thét trong tuyệt vọng rồi bị kéo đi. Nhị thúc công định xông tới ngăn cản, nhưng đã bị Cấm quân giương ngang trường đao ép lui. Các tộc thân không còn ai dám hé nửa lời. Đến lúc này, bọn họ mới thật sự hiểu ra. Hôm nay không phải chỉ có Trưởng phòng gặp nạn. Mà là toàn bộ những món nợ bẩn của Bùi thị... đều sẽ bị lật tung ra ánh sáng. Thế nhưng điều nực cười nhất là lúc này, Bùi lão phu nhân lại không nói lấy một lời để cầu xin cho Nhị phòng. Bà chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm vào bức thư Bùi Minh Châu gửi cho Liễu thị. Dường như bà vẫn không thể tin nổi, đứa trẻ mà mình nâng niu nơi đầu quả tim, lại có thể đẩy chính mẹ ruột vào hố lửa. Liễu thị cũng không còn khóc nữa. Bà quỳ ở đó, ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ. Đột nhiên, bà ngẩng đầu nhìn về phía ta.
“Dân phụ còn nguyện khai thêm một chuyện nữa.”
Bùi lão phu nhân bất chợt run lên.
“Ngươi... ngươi còn muốn nói gì nữa?”
Liễu thị không nhìn bà.
“Năm đó, Lâm phu nhân không phải bệnh mà chết.”
Một câu nói ấy tựa như sét đánh giữa trời quang. Thẩm Tri Đường đột ngột siết chặt chiếc khóa vàng trong tay. Lòng ta cũng chợt trĩu xuống.
“Nói cho rõ.”
Liễu thị run giọng đáp:
“Sau khi sinh xong, tuy Lâm phu nhân rất suy yếu, nhưng cũng không đến mức mất nhanh như vậy.”
“Trước lúc lâm chung, phu nhân từng nghi ngờ thang thuốc có vấn đề, lén dặn ta giữ lại bã thuốc.”
“Nhưng ta sợ lão phu nhân, không dám giao ra.”
“Sau đó chuyện đánh tráo hài tử đã được quyết định, ta càng không dám hé răng.”
Bùi lão phu nhân bỗng bật ra một tràng cười the thé.
“Điên rồi!”
“Ngươi thật sự điên rồi!”
Thế nhưng Liễu thị lại lấy từ trong ngực ra một gói giấy dầu.
“Ta vẫn luôn giữ nó.”
“Bao năm qua, đêm nào ta cũng mơ thấy Lâm phu nhân hỏi ta... con gái của bà ấy đang ở đâu.”
“Ta không dám đốt, cũng không dám vứt.”
Gói giấy dầu được đưa đến tay Thiếu khanh Đại Lý Tự. Sắc mặt Thiếu khanh lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng.
“Vật chứng này cần phải giao cho Thái Y Thự giám định.”
Thẩm Tri Đường đứng bất động. Hứa phu nhân đỡ lấy nàng, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng. Ta nhìn về phía Bùi lão phu nhân. Vừa rồi bà còn gào thét khản cả giọng, vậy mà lúc này lại như bị ai bóp nghẹt cổ họng. Ta chậm rãi lên tiếng:
“Lão phu nhân.”
“Nếu chuyện của Lâm thị cũng có liên quan đến người...”
“Vậy thì chuyện này sẽ không thể chỉ dùng việc tước bỏ cáo mệnh và tra hỏi là kết thúc được nữa.”
Đôi môi Bùi lão phu nhân run bần bật, rồi bất chợt trợn trắng mắt, ngất lịm. Nhưng lần này, không còn ai nhốn nháo cả. Cấm quân chỉ lạnh lùng bước tới, giữ chặt lấy bà. Đúng lúc mọi người đều cho rằng đại cục đã định, một tên nội thị trong cung lại một lần nữa vội vã tiến vào Hầu phủ. Sắc mặt ông ta còn nặng nề hơn lần trước.
“Thái hậu nghe tin những chuyện xảy ra ở Hầu phủ, truyền Điện hạ lập tức nhập cung.”
Sắc mặt Xuân Đường khẽ biến đổi. Ta ngước mắt nhìn ông ta. Thái hậu đã nhiều năm không hỏi đến chuyện bên ngoài. Lần này đột nhiên triệu kiến ta, tuyệt đối không phải việc tầm thường. Tên nội thị hạ thấp giọng, nói thêm một câu:
“Cha ruột của Bùi Minh Châu... rất có thể có liên quan đến một người cũ trong cung của Thái hậu.”
Đàn hương trong cung Từ Ninh cháy nghi ngút. Khi ta bước vào điện, Thái hậu đang ngồi trên chiếc ghế La Hán, chậm rãi lần tràng hạt Phật. Đã nhiều năm bà không hỏi đến chuyện bên ngoài, vậy mà hôm nay lại mặc chính phục của bậc mẫu nghi. Đây không phải gọi ta đến để hàn huyên. Mà là muốn ép ta. Hoàng huynh ngồi một bên, thần sắc nhàn nhạt, bên cạnh đặt hồ sơ vụ án vừa được Đại Lý Tự trình lên. Thái hậu trước tiên nhìn sang Thẩm Tri Đường.