Chương 10

Chương 10

Không bao lâu sau đại thọ của Mạnh tướng quân, kinh thành xảy ra một chuyện lớn. Biên cương phía Bắc nguy cấp. Bộ lạc Hung Nô nhân lúc mùa thu hoạch mà nam hạ cướp bóc ba tòa thành trì, biên quân liên tiếp thất thủ ba trận, cấp báo được suốt đêm đưa vào kinh. Triều đình lập tức cãi nhau thành một đoàn hỗn loạn. Văn quan chủ trương nghị hòa. Võ tướng chủ trương khai chiến. Cuối cùng Tiêu Dục một lời quyết định, điều binh tiếp viện. Người được chọn lĩnh binh… chính là Hàn Chinh. Ngày tin tức truyền tới, Hàn Chinh từ doanh trại trở về, hiếm hoi không lập tức múc cơm cho ta trước. Hắn ngồi trước bàn ăn, đôi đũa cầm lên rồi lại đặt xuống.
“Ta phải tới Bắc Cương.”
“Ta biết rồi.”
“Có thể sẽ đi vài tháng.”
“Nàng ở lại kinh thành một mình…”
“Ta đâu phải đứa trẻ ba tuổi.”
Hắn nhìn ta, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống. Ta gắp cho hắn một miếng giò kho mà hắn thích ăn.
“Ăn cơm đi. Ăn no rồi hãy lên đường.”
Hắn cúi đầu ăn hai miếng cơm, đột nhiên trầm giọng nói một câu.
“Chờ ta trở về.”
Ngày hôm sau hắn dẫn binh rời khỏi thành. Ta đứng trên cổng thành, lặng nhìn đoàn quân hùng hùng tráng tráng dần dần đi xa, mãi cho tới khi lá cờ cuối cùng cũng chỉ còn lại một chấm nhỏ nơi tận cuối tầm mắt. Chu thúc đứng bên cạnh lén lau nước mắt.
“Thiếu gia từ nhỏ đã như vậy rồi, mỗi lần xuất chinh đều chưa từng quay đầu lại.”
“Hắn đã quay đầu.”
“Lúc đi qua trạm gác thứ hai, hắn đã quay đầu nhìn lại một lần.”
Chu thúc sững người. Ta không nói tiếp nữa, chỉ kéo chặt áo choàng rồi quay người trở về nhà. Chiến báo từ Bắc Cương liên tiếp truyền về kinh thành. Từng phong chiến thư nhuốm bụi cát cùng mùi máu tanh lạnh, gần như khiến cả triều đình chấn động. Trận đầu tiên. Hàn Chinh chỉ dẫn theo ba ngàn kỵ binh, nhân lúc đêm tuyết phủ kín thảo nguyên, bất ngờ tập kích doanh trại vận lương của Hung Nô. Lửa lớn cháy ròng rã suốt ba ngày ba đêm. Ánh lửa đỏ rực gần như thiêu đỏ nửa vùng Bắc Cương, vô số xe lương cùng quân nhu của Hung Nô bị thiêu thành tro tàn. Trận thứ hai. Hung Nô nổi giận kéo đại quân phản kích. Hàn Chinh lấy ít địch nhiều, dùng kế phục binh dụ quân địch tiến sâu vào khe núi. Hai bên giằng co suốt bảy ngày. Tướng sĩ dưới trướng hắn gần như chiến đến người cuối cùng, vậy mà vẫn cứng rắn chặn đứng chủ lực Hung Nô ngoài tuyến phòng thủ phía Bắc, không để bọn chúng vượt qua nửa bước. Trận thứ ba. Không chỉ kỵ binh mà toàn đại quân dưới sự thống lĩnh của Hàn Chinh phản công toàn diện. Hàn Chinh dẫn quân xuyên thẳng vào trung doanh của Hung Nô, giữa tiếng vó ngựa cùng ánh đao kiếm lạnh lẽo, trực tiếp đánh tan quân kỳ chủ soái. Một trận ấy, xác quân địch trải dài hơn mười dặm. Chém giết hàng ngàn quân Hung Nô, bắt sống hơn ba ngàn tù binh. Quân chủ lực Hung Nô đại bại tháo chạy về phương Bắc. Ngày chiến báo truyền về kinh thành, cả kinh thành đều bàn tán xôn xao.
“Hàn Chinh? Chính là tên võ phu mà Tống gia tiểu thư gả cho đó sao?”
“Võ phu cái gì chứ! Người ta là hậu nhân của Trấn Quốc tướng quân, có bản lĩnh thật sự đấy!”
“Trước đây chẳng phải có người nói hắn không xứng với Tống gia tiểu thư sao? Bây giờ thử nhìn xem rốt cuộc là ai không xứng với ai?”
Ta ngồi trong phủ nghe ma ma thuật lại những lời ấy, khóe môi hơi cong lên một chút.
“Thiếu phu nhân, bên ngoài có không ít phủ gia đưa thiệp tới muốn tới bái phỏng người đấy. Trước đây còn chỉ trỏ bàn tán, giờ thì từng người từng người đều nóng lòng muốn kết giao với người.”
“Không gặp.”
“Một người cũng không gặp sao?”
“Một người cũng không gặp.”
Ta chỉ chờ một người trở về. Một tháng sau, đại quân khải hoàn. Triều đình mở tiệc khánh công. Lần này không cần Hàn Chinh tự mình đi tìm góc khuất nào đó để ngồi nữa. Vị trí bàn khánh công đã được sắp xếp trước… chính là dành riêng cho hắn. Ta ngồi ở bàn nữ quyến. Lưu phu nhân cũng tới, còn chủ động mỉm cười chào hỏi ta.
“Hàn phu nhân! Chúc mừng chúc mừng!”
Ta cười nhạt một cái, nâng chén rượu lên.
“Lưu phu nhân khách khí rồi.”
“Những lời hồ đồ lần trước của ta, Hàn phu nhân đừng để trong lòng nhé.”
“Ta đã quên từ lâu rồi.”
“Hàn tướng quân thật sự là anh hùng hiếm có! Ánh mắt năm đó của Tống tiểu thư quả nhiên rất tốt.”
Mấy nữ quyến bên cạnh cũng lập tức phụ họa, những lời họ nói hoàn toàn đảo ngược với mấy lời châm chọc mỉa mai trước đây.