Chương 13

Chương 13

Ông ấy chắp tay, sau đó rời đi. Ta ngồi trong tiền sảnh, đối diện với chiếc hộp đầy văn thư kia mà thất thần thật lâu. Ai ai cũng nói Hàn Chinh là một tên võ phu chẳng có bao nhiêu gia sản. Thế nhưng trên thực tế, căn cơ của Hàn gia còn sâu hơn phân nửa thế gia trong kinh thành. Chỉ là Hàn Chinh chưa từng nhắc tới, cũng chưa từng khoe khoang. Hắn ở quân doanh, đôi giày dưới chân đã sờn bạc đến mức gần như rách cả đế. Ở kinh thành sống trong phủ đệ hẻo lánh. Bị người khác cười nhạo cũng chỉ biết gãi đầu cười ngốc. Thế nhưng toàn bộ binh mã Bắc Cương, có hơn một nửa là nhận người của Hàn gia hắn. Loại nội tình này… Vốn không cần phải nói ra miệng. Đêm hôm Hàn Chinh chiến thắng trở về, ta đặt chồng văn thư trước mặt hắn.
“Ngươi có biết sản nghiệp của mình có bao nhiêu đất đai không?”
Hắn ghé lại nhìn qua một cái.
“Ồ, mấy thứ này à. Phụ thân từng nói rồi, nhưng ta nhớ không nổi.”
“Ngươi nhớ không nổi? Đây là hơn hai mươi phần khế đất, điền sản, cửa tiệm đấy.”
“Nàng quản là được rồi. Ta không giỏi mấy thứ này.”
Hắn ngồi xuống bắt đầu ăn cơm, hai má phồng lên vì nhai đầy thức ăn. Ta nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy mười bốn năm của kiếp trước quả thật giống hệt một trò cười. Tiêu Dục cho ta đầy cung châu ngọc, ta lại tưởng đó là độc sủng. Hàn Chinh trực tiếp đẩy toàn bộ gia sản vào tay ta, ngay cả hỏi thêm một câu cũng lười hỏi. Cái trước gọi là mua chuộc, cũng là hư ảo. Cái sau mới gọi là trao cho. Thanh Uyển từ trong cung truyền ra một phong thư. Thư rất ngắn, chỉ có hai dòng chữ.
“Tỷ tỷ, gần đây Hoàng hậu nương nương đối xử với muội đặc biệt thân thiết, muội luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Hôm trước nàng ta còn ban cho muội một bát canh bổ, muội không dám uống.”
Bàn tay cầm thư của ta lập tức dừng lại giữa không trung. Kiếp trước ở trong cung, bát “dưỡng khí thang” mà ta mỗi ngày đều phải uống kia. Nói là do Thái y viện kê đơn, giúp bổ khí dưỡng huyết. Ta đã uống suốt mười bốn năm. Mười bốn năm không có con. Ta đốt lá thư ấy đi, ngay trong ngày lập tức đi tìm ma ma.
“Ma ma, người hãy chọn một vị đại phu kín miệng, đáng để tin cậy, lập tức kê một phương thuốc vừa có thể giải tuyệt tự, vừa dưỡng thai ổn định. Sau đó âm thầm đưa thuốc vào cung, tuyệt đối không được để lộ phong thanh.”
“Nếu dọc đường có kẻ tra hỏi, cứ nói đó là chút đồ bổ mà ngoại gia của Dung Tần nương nương đặc ý sai người mang vào để bồi dưỡng thân thể cho nương nương.”
“Đến lúc ấy, cho dù có người muốn ngăn cản cũng không còn kịp nữa.”
“Ngoài ra, đến kế phòng lĩnh ba trăm lượng bạc, dùng để lo liệu và đả thông quan hệ trên đường đưa thuốc vào cung, tuyệt đối không được để xảy ra sơ suất.”
Sắc mặt ma ma lập tức thay đổi.
“Tiểu thư, người đang nghi ngờ…”
“Đừng hỏi. Cứ làm theo.”
Ba ngày sau, phương thuốc giải độc và an thai được đưa vào cung. Thanh Uyển hồi thư nói rằng nàng ấy đã nhận được, nhưng không dám để lộ chuyện này. Lại qua thêm mấy ngày nữa, ta đang ở trong phủ sắp xếp gia thư mà Hàn Chinh gửi về. Ma ma lại bước vào.
“Tiểu thư, bên ngoài có người cầu kiến, nói là cung nữ từ điện của Dung Tần nương nương tới.”
Ta lập tức đứng bật dậy. Người tới là một cung nữ trẻ tuổi, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng loạn. Vừa nhìn thấy ta, nàng ta liền quỳ sụp xuống.
“Hàn phu nhân, nô tỳ là Xuân Hạnh bên cạnh Dung tần nương nương. Hôm nay Hoàng hậu nương nương đột nhiên thay toàn bộ cung nhân thân cận bên cạnh Dung tần, nói là quy củ trong cung cần điều chỉnh. Xuân Hạnh nhân lúc hỗn loạn mới chạy được ra ngoài.”
Ta ngồi xổm xuống nhìn nàng ta.
“Thanh Uyển bây giờ thế nào?”
“Nương nương hiện tại vẫn ổn. Nhưng người bên cạnh Hoàng hậu đều đã được thay vào rồi, nhất cử nhất động của nương nương hiện giờ đều bị người ta giám sát.”
Ta đứng dậy, đi qua đi lại hai vòng trong phòng. Cố Vân Thư bắt đầu ra tay rồi. Nàng ta trước tiên ban canh để thăm dò. Sau đó thay đổi người hầu. Từng bước từng bước siết chặt. Muội muội của ta ở trong tay nàng ta… giống như một quân cờ bị siết chặt trong lòng bàn tay.
“Ngươi tạm thời đừng quay lại cung nữa, cứ ở lại đây.”
Xuân Hạnh liên tục gật đầu. Đêm hôm ấy, ta cầm bút viết cho Hàn Chinh một phong thư.
“Trong nhà không có chuyện lớn. Nhưng người trong cung đã bắt đầu nhắm vào Thanh Uyển. Có lẽ ta cần ngươi giúp một việc.”