Chương 13
Chương 13 — Những Bức Ảnh Chưa Rửa
Một tuần sau Hội Xuân, khi cả CLB đã bắt tay vào giai đoạn tráng và chọn lọc hàng trăm bức ảnh chụp được, Bảo Nghi và Minh Khang thường ở lại phòng tối muộn hơn các thành viên khác, cặm cụi bên bàn phóng ảnh, so sánh từng khung hình để tìm ra những tấm ưng ý nhất.
Tối thứ Tư hôm ấy, khi Đình Phong và Vy đã ra về từ lâu, chỉ còn hai người ngồi lại, ánh đèn đỏ hắt lên những chồng ảnh la liệt trên bàn. Bảo Nghi đang xem xét kỹ một loạt ảnh chụp cảnh đèn hoa đăng trên mặt hồ, còn Minh Khang ngồi cách đó không xa, lật giở một cuốn album cũ cậu mang theo từ nhà — album lưu giữ những bức ảnh cậu chụp từ những ngày đầu mới học nhiếp ảnh.
"Cậu đang xem gì vậy?" Bảo Nghi hỏi, tò mò khi thấy cậu dừng lại khá lâu ở một trang.
Minh Khang ngập ngừng một chút, rồi đẩy cuốn album qua phía cô, mở đúng trang cậu đang xem. "Đây là một bức ảnh mình chưa từng cho ai ngoài gia đình xem," cậu nói, giọng có phần dè dặt khác hẳn sự tự tin thường thấy.
Bảo Nghi nhìn xuống bức ảnh — một tấm chụp mờ, hơi lệch tiêu điểm, ghi lại cảnh một người đàn ông trung niên đang ngồi một mình trên chiếc ghế nhựa cũ ở sân sau một căn nhà, tay cầm điếu thuốc chưa châm lửa, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không, gương mặt mang một vẻ mệt mỏi và cô đơn khó tả.
"Đây là ba mình," Minh Khang nói, giọng trầm xuống. "Chụp vào năm mình học lớp Chín, khoảng một tháng sau khi ba mẹ mình ly hôn. Ba chuyển ra sống một mình trong một căn nhà thuê nhỏ, và mình đến thăm ba vào mỗi cuối tuần. Hôm đó, mình mang theo chiếc máy ảnh đầu tiên ba tặng trước khi ông rời đi, và mình chụp lại khoảnh khắc này mà không hề nghĩ ngợi gì, chỉ đơn giản là muốn ghi lại một điều gì đó thật về ba, không phải hình ảnh vui vẻ giả tạo ông vẫn cố tỏ ra mỗi khi mình đến thăm."
Bảo Nghi im lặng, cảm nhận được sức nặng của câu chuyện đang được chia sẻ, và cô hiểu ngay đây không phải một bức ảnh kỹ thuật hoàn hảo, mà là một mảnh ký ức đầy tổn thương mà Minh Khang hiếm khi để lộ ra.
"Đây là lý do vì sao mình tin vào những khoảnh khắc không dàn dựng," Minh Khang tiếp tục, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc. "Vì bức ảnh này, dù không đẹp về mặt kỹ thuật, lại là bức ảnh trung thực nhất mình từng chụp. Nó cho mình thấy một phần của ba mà ông chưa bao giờ để lộ ra khi biết có ai đang nhìn. Mình nghĩ, có một sự thật nào đó chỉ có thể nắm bắt được khi người ta không cố gắng thể hiện bản thân theo bất kỳ cách nào."
"Ba cậu biết cậu giữ bức ảnh này không?" Bảo Nghi hỏi khẽ.
Minh Khang lắc đầu. "Không. Mình chưa bao giờ cho ai xem, kể cả ba, vì mình sợ ông sẽ cảm thấy bị phơi bày, bị nhìn thấy trong một khoảnh khắc ông không muốn ai chứng kiến. Đó cũng là lý do mình luôn cố gắng cân bằng giữa việc tin vào sự chân thật không dàn dựng và việc tôn trọng ranh giới của người khác — vì mình hiểu rõ, hơn ai hết, cảm giác bị nhìn thấy trong khoảnh khắc yếu đuối nhất có thể đau lòng đến thế nào, ngay cả khi người chụp không hề có ác ý."
Bảo Nghi nhìn cậu, cảm thấy một sự xúc động dâng lên trong lòng trước sự cởi mở bất ngờ này. Cô hiểu, đây không chỉ là một câu chuyện về nhiếp ảnh, mà là Minh Khang đang trao cho cô một phần dễ tổn thương nhất trong con người mình, một sự tin tưởng cô chưa từng nhận được từ bất kỳ ai ngoài Thanh Trúc.
"Cảm ơn cậu vì đã cho mình xem bức ảnh này," cô nói, giọng nhỏ nhưng chân thành. "Mình biết đây không phải điều dễ dàng để chia sẻ."
Minh Khang mỉm cười nhẹ, nhìn cô với ánh mắt chứa đựng một sự tin tưởng sâu sắc. "Mình muốn cậu hiểu, đằng sau triết lý chụp ảnh của mình, không phải là sự thiếu nhạy cảm với ranh giới của người khác. Mình chỉ tin rằng, những khoảnh khắc thật, dù đau đớn hay không hoàn hảo, đều xứng đáng được trân trọng — nhưng chỉ khi người trong khung hình đó cảm thấy an toàn, hoặc ít nhất, đồng ý để nó được nhìn thấy."
Câu nói ấy, dù Minh Khang không hề biết, chạm đúng vào nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng Bảo Nghi. Cô ngồi im một lúc lâu, cảm giác như có một cánh cửa nào đó trong lòng mình đang hé mở, một cánh cửa cô đã đóng chặt suốt ba năm qua.
"Mình cũng có một câu chuyện," cô nói cuối cùng, giọng run nhẹ nhưng quyết tâm. "Không phải toàn bộ, chỉ là một phần thôi. Cậu có muốn nghe không?"
Minh Khang gật đầu ngay, gương mặt nghiêm túc và chú tâm hoàn toàn, không hề tỏ ra háo hức quá mức có thể khiến cô e ngại.
"Năm lớp Chín," Bảo Nghi bắt đầu, giọng chậm rãi, từng từ như được rút ra từ một nơi sâu thẳm cô đã chôn giấu rất lâu, "có một chuyện xảy ra khiến mình bị cả trường chú ý theo một cách mình không hề mong muốn. Một bức ảnh của mình, chụp trong một khoảnh khắc mình không hề biết có ai đang nhìn, bị lan truyền khắp nơi, kèm theo những lời bình luận không tử tế. Mình không muốn kể chi tiết bây giờ, nhưng từ đó, mình học được rằng, bị nhìn thấy — thật sự bị nhìn thấy — có thể là điều nguy hiểm nhất trên đời."
Minh Khang không nói gì ngay, chỉ lắng nghe, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và một chút đau lòng thay cho cô. "Mình rất tiếc vì điều đó đã xảy ra với cậu," cậu nói sau một lúc, giọng trầm và chân thành. "Cậu không cần kể thêm gì nếu chưa sẵn sàng. Nhưng mình muốn cậu biết, mình sẽ luôn cố gắng để không bao giờ trở thành một phần của điều đó lặp lại, dù chỉ là vô tình."
Bảo Nghi gật đầu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn lao lan tỏa trong lòng, như thể một phần gánh nặng cô mang theo suốt ba năm qua vừa được san sẻ, dù chỉ là một phần rất nhỏ. Cô nhìn Minh Khang, thấy trong ánh mắt cậu không có sự thương hại, chỉ có sự tôn trọng và một quyết tâm bảo vệ cô mà không cần nói thành lời.
Họ ngồi đó thêm một lúc lâu trong im lặng, không cần nói thêm gì, chỉ đơn giản là hiện diện bên nhau trong ánh đèn đỏ ấm áp của phòng tối, hai câu chuyện dang dở được chia sẻ, hai trái tim dần xích lại gần nhau hơn qua sự tin tưởng mong manh nhưng chân thật ấy.
"Cậu có ổn không?" Minh Khang hỏi sau một lúc, giọng nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng. "Kể ra chuyện đó chắc không dễ dàng gì."
"Mình ổn," Bảo Nghi đáp, và ngạc nhiên nhận ra đó là sự thật. "Thật ra, mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn là mình tưởng. Mình chưa từng kể chuyện này cho ai ngoài Thanh Trúc, người đã biết từ trước khi nó xảy ra thành hình dạng như bây giờ."
"Cậu tin tưởng mình," Minh Khang nói, không phải một câu hỏi, mà như đang tự nhắc nhở bản thân về trọng lượng của điều đó. "Mình sẽ cố gắng xứng đáng với sự tin tưởng đó."
Bảo Nghi mỉm cười, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực trước lời hứa giản dị nhưng chắc chắn ấy. "Mình tin cậu," cô nói, và nhận ra mình thật sự có ý đó, không chút do dự.
Họ tiếp tục công việc dở dang thêm một lúc, nhưng không khí giữa hai người đã thay đổi hoàn toàn — nhẹ nhàng hơn, gần gũi hơn, như thể một bức tường vô hình vừa được hạ xuống một phần. Khi Minh Khang cất cuốn album của mình vào cặp, cậu ngừng lại một chút, nhìn Bảo Nghi với một biểu cảm khó đoán.
"Mình có một câu hỏi," cậu nói, giọng thận trọng. "Cậu không cần trả lời nếu không muốn. Nhưng cậu có nghĩ, một ngày nào đó, cậu sẽ muốn chụp một bức ảnh của chính mình không? Không phải để công bố, chỉ là... để có một bức ảnh nào đó có cậu trong đó, do chính cậu chọn cách xuất hiện?"
Bảo Nghi ngẫm nghĩ câu hỏi ấy một lúc lâu, cảm thấy nó khác hẳn với những câu hỏi cô từng nhận được trước đây — không phải một lời thúc giục, mà là một khả năng được đặt ra nhẹ nhàng, không áp lực. "Mình chưa nghĩ đến điều đó," cô thừa nhận. "Nhưng có lẽ, một ngày nào đó, mình sẽ thử."
"Không cần vội," Minh Khang nói ngay, như sợ câu hỏi của mình vô tình tạo áp lực. "Mình chỉ tò mò thôi. Cậu cứ suy nghĩ theo tốc độ của riêng cậu, không có thời hạn nào cả, không có ai giục cậu cả."
Trước khi rời phòng tối tối hôm đó, Bảo Nghi đứng lại một lúc nhìn quanh căn phòng nhỏ đã trở nên thân thuộc với mình — những dây phơi ảnh, những bồn hóa chất, ánh đèn đỏ ấm áp — và nghĩ về tất cả những gì đã thay đổi trong lòng mình kể từ ngày đầu tiên cô đứng nép sau cột trụ, sợ hãi nhìn qua khe cửa. Cô chưa sẵn sàng kể toàn bộ câu chuyện, chưa sẵn sàng để tên mình xuất hiện công khai, nhưng lần đầu tiên, cô cảm thấy khoảng cách giữa hiện tại và ngày đó không còn xa vời như cô vẫn tưởng, như một cuộn phim đang từ từ hiện hình trong bồn hóa chất, chậm rãi nhưng chắc chắn không thể quay ngược lại.