Những Bức Ảnh Chưa Rửa
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Những Bức Ảnh Chưa Rửa

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Phần VI — Những Bức Ảnh Chưa Rửa

Một tuần trước ngày triển lãm chính thức, hội trường nhỏ của trường Trần Phú biến thành một công trường bận rộn, nơi cả CLB Nhiếp Ảnh dồn toàn bộ tâm sức để biến một không gian trống trải thành nơi trưng bày xứng đáng với tất cả những gì họ đã trải qua để có được nó.

Bảo Nghi đến sớm mỗi ngày sau giờ học, cùng Vy đo đạc, tính toán khoảng cách treo ảnh sao cho ánh sáng từ hệ thống đèn hội trường chiếu vào từng khung hình một cách tối ưu nhất. Đình Phong phụ trách khâu kỹ thuật, kiểm tra từng chiếc đèn, từng góc treo, đảm bảo không có sự cố nào xảy ra vào đêm khai mạc. Minh Khang, với vai trò tổng chỉ huy, chạy đôn chạy đáo giữa các nhóm, giải quyết từng vấn đề nhỏ phát sinh, từ việc thiếu khung ảnh đến việc sắp xếp lại thứ tự trưng bày lần thứ năm trong tuần.

"Cậu nghĩ nên treo bức của mình ở đâu?" Bảo Nghi hỏi Minh Khang, đứng trước tấm bảng lớn nơi họ đang phác thảo sơ đồ trưng bày, tay cầm bản in bức ảnh tự chụp của mình, giờ đây đã được đóng khung gọn gàng.

Minh Khang ngắm nhìn bản in một lúc, rồi nhìn quanh không gian hội trường, cân nhắc kỹ lưỡng. "Mình nghĩ nó nên ở gần lối vào chính, nhưng không phải vị trí trung tâm quá phô trương. Một nơi mà người xem sẽ tình cờ bắt gặp nó khi họ đang di chuyển, không phải nơi ép buộc họ phải chú ý ngay từ đầu."

"Mình thích ý đó," Bảo Nghi gật đầu, cảm nhận được sự tinh tế trong cách cậu vẫn luôn cân nhắc cẩn thận về cách tác phẩm của cô được trình bày, không bao giờ áp đặt, chỉ đề xuất và luôn chờ đợi sự đồng ý của cô.

Họ cùng nhau treo bức ảnh vào vị trí đã thống nhất, cạnh một khung cửa sổ nhỏ nơi ánh sáng tự nhiên buổi chiều có thể chiếu vào, tạo ra một hiệu ứng ấm áp bổ sung cho ánh sáng nhân tạo của hội trường. Bảo Nghi đứng lùi lại, ngắm nhìn tác phẩm của mình treo trên tường, cạnh dòng chú thích nhỏ ghi rõ: "Tự Họa — Ánh Sáng Chiều. Tác giả: Hoàng Bảo Nghi." Lần đầu tiên tên thật của cô xuất hiện công khai, gắn liền với một tác phẩm nghệ thuật, và cảm giác ấy, dù vẫn còn một chút hồi hộp, tràn ngập một niềm tự hào cô chưa từng trải nghiệm trước đây.

"Cảm giác thế nào?" Minh Khang hỏi, đứng cạnh cô, không chạm vào cô nhưng đủ gần để cô cảm nhận được sự hiện diện ấm áp của cậu.

"Đáng sợ," Bảo Nghi thừa nhận, mỉm cười. "Nhưng cũng... giải thoát. Mình không nghĩ mình có thể diễn tả cảm giác này rõ ràng hơn."

"Cậu không cần phải diễn tả nó," Minh Khang nói nhẹ nhàng. "Mình chỉ vui vì cậu đang cảm nhận nó."

Buổi chiều hôm đó, khi cả nhóm tạm nghỉ giải lao, Đình Phong mang đến một hộp bánh ngọt mua từ tiệm quen, ngồi phịch xuống sàn hội trường giữa đống dụng cụ ngổn ngang. "Này, mọi người có nhận ra không," cậu nói, miệng đầy bánh, "tụi mình sắp thật sự làm được điều này rồi đấy. Từ một CLB sắp bị xóa sổ đến một buổi triển lãm thật sự sắp diễn ra."

"Đừng nói trước bước không qua," Vy cảnh báo, nhưng giọng cô cũng tràn đầy hy vọng. "Vẫn còn phải chờ xem phản ứng của mọi người, và quan trọng hơn, chờ xem quyết định cuối cùng của ban giám hiệu."

"Tớ tin tụi mình sẽ làm được," Phong nói, giọng bất ngờ nghiêm túc. "Không phải vì tớ lạc quan mù quáng đâu, mà vì tớ đã thấy tụi mình vượt qua những chuyện khó khăn hơn nhiều để đến được đây."

Cả nhóm gật đầu đồng tình, và trong khoảnh khắc ấy, Bảo Nghi cảm nhận rõ ràng một sự gắn kết sâu sắc với những con người xung quanh mình — không chỉ là đồng đội trong một dự án, mà là những người bạn thật sự đã cùng cô đi qua những thăng trầm để đến được thời điểm này.

Thầy Toàn ghé qua vào cuối buổi chiều, đi một vòng quanh hội trường, ngắm nhìn từng khu vực trưng bày với ánh mắt đầy hài lòng. Khi dừng lại trước bức ảnh tự chụp của Bảo Nghi, thầy đứng lặng khá lâu, rồi quay sang cô với một nụ cười ấm áp.

"Đây là bức ảnh đẹp nhất trong toàn bộ triển lãm, theo ý kiến cá nhân của thầy," thầy nói. "Không phải vì kỹ thuật hoàn hảo nhất, mà vì nó mang trong mình một câu chuyện thật sự, một hành trình thật sự. Em đã làm được điều mà nhiều nghệ sĩ trưởng thành cũng không dám làm — cho phép bản thân được nhìn thấy trọn vẹn, theo đúng cách em muốn."

Bảo Nghi cảm thấy mắt mình cay cay trước lời khen ấy, không phải vì buồn, mà vì một sự xúc động sâu sắc khi nhận ra hành trình dài mình đã đi qua, từ cô gái luôn trốn sau ống kính đến người đứng đây hôm nay, tự hào nhìn tác phẩm mang tên thật của chính mình treo trên tường.

"Cảm ơn thầy," cô nói, giọng nghẹn ngào nhưng chân thành. "Vì đã luôn kiên nhẫn, vì chưa bao giờ thúc ép em phải vội vàng."

"Đó là công việc dễ dàng nhất thầy từng làm," thầy Toàn đáp, mỉm cười. "Chờ đợi một tài năng như em nở rộ theo đúng nhịp điệu của nó — đó không phải sự kiên nhẫn, đó là một đặc ân."

Trước khi rời đi, thầy Toàn còn nán lại nói chuyện riêng với Minh Khang một lúc, ngoài tầm nghe của các thành viên khác. "Thầy nghe nói hội đồng vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng về số phận phòng tối," thầy nói, giọng nghiêm túc trở lại. "Buổi khai mạc tuần sau sẽ là yếu tố quyết định then chốt. Thầy Đạt sẽ đến, cùng với hiệu trưởng và một vài đại diện phụ huynh."

"Em biết, thưa thầy," Minh Khang đáp, giọng có chút căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. "Tụi em đã chuẩn bị hết sức có thể."

"Thầy tin các em," thầy Toàn nói, vỗ nhẹ vai cậu. "Nhưng thầy cũng muốn nhắc em một điều — dù kết quả thế nào, những gì các em đã xây dựng được ở đây, cả về nghệ thuật lẫn về con người, đã là một thành công không thể phủ nhận, bất kể quyết định của hội đồng ra sao."

Minh Khang gật đầu, những lời ấy phần nào xoa dịu nỗi lo lắng vẫn còn lởn vởn trong lòng cậu về tương lai bất định của căn phòng nhỏ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu suốt ba năm qua.

Tối hôm đó, khi công việc chuẩn bị đã tạm dừng lại, cả nhóm quyết định ở lại thêm một lúc, ngồi quây quần giữa hội trường đã gần hoàn thiện, ngắm nhìn thành quả lao động của mình dưới ánh đèn dịu nhẹ. Đình Phong mở nhạc nhẹ từ điện thoại, và không khí trở nên thư giãn, ấm cúng hơn hẳn so với sự căng thẳng của những tuần trước.

"Tớ muốn nói một điều," Vy lên tiếng, giọng bất ngờ nghiêm túc giữa không khí thư giãn. "Dù chuyện gì xảy ra tuần sau, tớ nghĩ đây là năm học ý nghĩa nhất của tớ. Không chỉ vì triển lãm, mà vì tụi mình đã trở thành một gia đình thật sự."

Cả nhóm gật đầu đồng tình, im lặng một lúc để cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa của câu nói ấy. Bảo Nghi nhìn quanh những gương mặt thân quen — Vy với nụ cười ấm áp, Phong với vẻ hài hước không bao giờ tắt, Minh Khang ngồi cạnh cô với ánh mắt dịu dàng — và cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc dâng lên trong lòng, biết ơn vì đã đủ can đảm để bước qua cánh cửa phòng tối ấy lần đầu tiên, dù khi đó cô không hề biết nó sẽ dẫn mình đến đâu.

"Tớ cũng muốn nói một điều," Bảo Nghi nói, giọng có chút run nhưng chân thành. "Cảm ơn mọi người, vì đã cho tớ một nơi để thuộc về, ngay cả khi tớ không nghĩ mình xứng đáng có được điều đó. Các cậu đã thay đổi cuộc đời tớ, theo cách tớ chưa bao giờ nghĩ là có thể."

Đình Phong, không giấu được sự xúc động, vờ ho khan để che giấu giọng nói hơi nghẹn của mình. "Được rồi, được rồi, đừng làm tớ khóc trước ngày quan trọng chứ," cậu nói, khiến cả nhóm bật cười, phá tan không khí xúc động bằng chính sự vô tư quen thuộc của cậu.

Họ ngồi đó thêm một lúc lâu, trò chuyện, cười đùa, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước cơn bão của tuần lễ khai mạc sắp tới, mỗi người đều mang theo một niềm hy vọng thầm lặng rằng, dù kết quả thế nào, họ đã tạo ra một điều gì đó đáng giá, một điều gì đó sẽ ở lại trong lòng họ mãi mãi, bất kể số phận của căn phòng nhỏ ấy ra sao.

Khi mọi người dần ra về, Minh Khang và Bảo Nghi là hai người cuối cùng rời khỏi hội trường, như đã trở thành thói quen quen thuộc suốt nhiều tháng qua. Họ đứng lại một lúc trước cửa, ngoái nhìn không gian trưng bày lung linh dưới ánh đèn dịu, những khung ảnh treo ngay ngắn trên tường, dây phim trang trí lấp lánh vắt ngang qua trần nhà — một chi tiết nhỏ Vy đề xuất để gợi nhớ đến phòng tối, nơi tất cả những bức ảnh này đã ra đời.

"Cậu có hồi hộp về tuần tới không?" Bảo Nghi hỏi, khi họ bước ra ngoài sân trường vắng lặng, ánh trăng dịu nhẹ soi sáng lối đi.

"Có," Minh Khang thừa nhận. "Nhưng lần đầu tiên, mình không cảm thấy hồi hộp một mình. Mình có cậu, có cả nhóm, cùng đối diện với nó."

Bảo Nghi mỉm cười, siết nhẹ tay cậu — một cử chỉ giản dị nhưng đầy ý nghĩa, biểu tượng cho một sự tin tưởng đã được xây dựng lại vững chắc hơn bao giờ hết. "Dù chuyện gì xảy ra," cô nói, "tớ nghĩ tụi mình sẽ ổn."

Đã sao chép liên kết chương