Chương 17
Chương 17 — Những Bức Ảnh Chưa Rửa
Sáng thứ Hai, đúng như thông lệ, kết quả danh sách rút gọn của buổi triển lãm được dán lên bảng thông báo chính của trường, ngay tại vị trí quen thuộc nơi Bảo Nghi từng đứng nhìn kết quả cuộc thi ảnh của mình được xướng tên dưới bút danh "Người Quan Sát" cách đây không lâu.
Bảo Nghi đến trường sớm hơn thường lệ, lòng tràn đầy hồi hộp xen lẫn háo hức, mong chờ được biết bao nhiêu bức ảnh của CLB đã lọt vào danh sách chính thức. Cô len vào đám đông học sinh đang xúm lại trước bảng tin, tim đập nhanh khi mắt cô lướt qua danh sách dài các tác phẩm được chọn.
Rồi cô nhìn thấy nó.
Ở vị trí nổi bật nhất, được đóng khung riêng biệt với dòng chữ "HẠNG MỤC ĐẶC BIỆT — TÁC PHẨM ẤN TƯỢNG NHẤT", là một bức ảnh in cỡ lớn dán ngay cạnh bảng thông báo — ảnh chân dung cô, gương mặt cô, dưới ánh đèn đỏ quen thuộc của phòng tối, đôi mắt sáng lên đầy say mê trong khoảnh khắc cô hoàn toàn không biết mình đang bị chụp lại. Dòng chú thích bên dưới ghi: "Chân dung không tên — Ánh Sáng Đỏ. Tác giả: Lê Minh Khang."
Thế giới xung quanh Bảo Nghi như đột ngột chậm lại, âm thanh trở nên xa xăm, mờ nhòe. Cô đứng chết lặng, không thể rời mắt khỏi gương mặt của chính mình được phóng to, treo công khai trước hàng trăm cặp mắt học sinh đang tấp nập qua lại.
"Ơ, bức này đẹp thật," một giọng nữ vang lên gần đó. "Là ai vậy nhỉ? Nhìn quen quen."
"Hình như học lớp 12A6 thì phải," một giọng khác đáp. "Bảo Nghi, đúng không? Ngồi cuối lớp ấy."
"Ừ đúng rồi, tớ nhớ ra rồi. Không ngờ bạn ấy đẹp vậy khi lên ảnh."
Những lời bình phẩm ấy, dù không hề mang ác ý, dội vào tai Bảo Nghi như những nhát búa. Cô cảm thấy toàn bộ cơ thể mình đông cứng lại, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, và trong khoảnh khắc ấy, ký ức về năm lớp Chín ùa về mãnh liệt đến mức cô gần như có thể nghe lại tiếng cười chế giễu, cảm nhận lại ánh mắt tò mò của hàng trăm người xa lạ dán chặt vào gương mặt mình trong một khoảnh khắc cô không hề lựa chọn để lộ ra.
Cô lùi lại, va vào một bạn học sinh phía sau, lí nhí xin lỗi rồi vội vàng len ra khỏi đám đông, hai tay run rẩy, tim đập loạn nhịp đến mức cô cảm thấy chóng mặt. Cô chạy vào nhà vệ sinh gần nhất, khóa chặt cửa buồng vệ sinh, ngồi thụp xuống sàn, hai tay ôm đầu gối, cố gắng kiểm soát hơi thở đang dồn dập.
Điện thoại cô rung lên liên tục — tin nhắn từ vài bạn cùng lớp, một số bạn cô còn không nhớ rõ tên, tất cả đều hỏi về bức ảnh, một số khen ngợi, một số tò mò hỏi cô có phải người trong ảnh không. Mỗi tin nhắn hiện lên màn hình như một mũi kim đâm vào vết thương cũ chưa từng lành hẳn.
Cô mở tin nhắn từ Minh Khang, gửi cách đây mười lăm phút, có lẽ ngay khi cậu vừa nhìn thấy phản ứng của đám đông trước bảng tin: "Bảo Nghi, mình cần giải thích với cậu. Cậu ở đâu? Mình có thể gặp cậu được không?"
Bảo Nghi nhìn dòng tin nhắn ấy hồi lâu, những ngón tay run rẩy đến mức cô phải cố gắng rất nhiều để gõ được câu trả lời: "Tại sao? Tại sao cậu lại làm vậy?"
Vài giây sau, điện thoại cô đổ chuông — cuộc gọi từ Minh Khang. Cô nhìn màn hình sáng lên, tên cậu hiện ra, và trong một khoảnh khắc dài đằng đẵng, cô không biết mình có nên trả lời hay không. Cuối cùng, cô từ chối cuộc gọi, không phải vì giận dữ bộc phát, mà vì cô cảm thấy mình hoàn toàn không đủ sức để nghe giọng nói của cậu ngay lúc này, khi mọi thứ trong lòng cô đang sụp đổ.
Cô nhắn tin cho Thanh Trúc, chỉ vỏn vẹn vài chữ, ngón tay run đến mức gõ sai liên tục: "Cậu đến trường được không? Tớ cần cậu. Ngay bây giờ."
Thanh Trúc, đang trên đường đến trường của mình, lập tức đổi hướng, gọi taxi chạy thẳng đến trường Trần Phú, bỏ qua cả buổi học đầu tiên mà không hề do dự. Trong lúc chờ đợi, Bảo Nghi vẫn ngồi thu mình trong buồng vệ sinh, nước mắt bắt đầu trào ra mà cô không kìm được, những giọt nước mắt mang theo cả nỗi đau cũ lẫn sự phản bội mới, hòa quyện thành một cơn bão cảm xúc mà cô không biết làm sao để vượt qua.
Bên ngoài, tin tức về bức ảnh lan nhanh khắp trường theo cách chỉ những ngôi trường nhỏ mới có thể chứng kiến. Đến giờ ra chơi đầu tiên, gần như cả khối Mười Hai đã biết đến bức ảnh, biết đến gương mặt trong đó, dù không ai biết được câu chuyện đằng sau nó, không ai biết về ba năm ẩn danh, về nỗi sợ hãi Bảo Nghi đã dày công xây dựng để bảo vệ chính mình.
Minh Khang, đứng trước bảng tin, nhìn đám đông đang bàn tán, cảm giác một nỗi sợ hãi lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể khi nhận ra, quá muộn màng, rằng cậu đã tính toán sai hoàn toàn. Đây không phải sự công nhận ấm áp, chữa lành mà cậu tưởng tượng. Đây chính xác là cơn ác mộng mà Bảo Nghi đã cảnh báo cậu ngay từ ngày đầu tiên — bị nhìn thấy trong một khoảnh khắc không thể kiểm soát, bị bàn tán, bị biến thành đề tài của những cuộc trò chuyện cô không hề đồng ý tham gia.
Cậu vội vàng chạy đi tìm cô, hỏi thăm khắp các lớp, nhưng không ai biết cô đang ở đâu. Cuối cùng, khi đứng trước cửa lớp 12A6 trống trải, cậu mới nhận ra, với một cảm giác hoảng loạn dâng lên trong ngực, rằng cô có thể đang ở bất cứ đâu trong ngôi trường rộng lớn này, một mình, tổn thương, và cậu chính là nguyên nhân của tất cả.
Thanh Trúc đến trường trong vòng hai mươi phút, chạy thẳng đến khu nhà vệ sinh gần bảng tin theo linh cảm của một người bạn thân đã quá quen thuộc với những nơi Bảo Nghi thường trốn khi cần một mình. Cô gõ nhẹ lên cánh cửa buồng vệ sinh đang khóa. "Nghi, là tớ đây," cô gọi khẽ, giọng đầy lo lắng.
Cánh cửa mở ra sau vài giây, và Thanh Trúc nhìn thấy Bảo Nghi với gương mặt đầm đìa nước mắt, đôi mắt sưng đỏ, toàn thân run rẩy như đang lên cơn sốt. Thanh Trúc không nói thêm lời nào, chỉ bước vào, ôm chặt lấy bạn mình, để cô khóc nức nở trên vai áo.
"Tớ đã thấy bức ảnh rồi," Thanh Trúc nói khẽ, sau khi Bảo Nghi đã bình tĩnh lại phần nào, giọng vừa xót xa vừa có chút giận dữ thay cho bạn. "Cậu ấy... cậu ấy sao có thể làm vậy được?"
"Tớ không biết," Bảo Nghi thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc. "Tớ tin cậu ấy, Trúc à. Tớ đã nói rõ ràng ngay từ đầu, và cậu ấy hứa sẽ không bao giờ làm điều đó nếu không có sự đồng ý của tớ."
"Tớ biết," Thanh Trúc nói, xoa nhẹ lưng bạn, cố gắng truyền đi chút bình yên. "Cậu có muốn ra khỏi đây không? Tớ đưa cậu về nhà."
Bảo Nghi gật đầu yếu ớt, và Thanh Trúc dìu cô đứng dậy, cẩn thận đưa cô ra khỏi nhà vệ sinh bằng lối cửa sau, tránh né đám đông vẫn còn tụ tập gần bảng tin chính. Trên đường ra cổng phụ, họ suýt chạm mặt Minh Khang đang hớt hải chạy tìm, nhưng Thanh Trúc kịp kéo Bảo Nghi rẽ sang một lối khác, ánh mắt cô liếc nhìn cậu với một sự trách móc lạnh lùng mà cô không buồn che giấu.
Minh Khang, dù chỉ thoáng thấy bóng dáng họ từ xa, cũng đủ nhận ra Bảo Nghi đang được Thanh Trúc dìu đi, dáng vẻ suy sụp hoàn toàn. Cậu định chạy theo, nhưng Thanh Trúc quay lại, ánh mắt cô như một lời cảnh cáo câm lặng khiến cậu khựng lại giữa hành lang, bất lực đứng nhìn theo cho đến khi họ khuất bóng.
Cậu đứng đó một lúc lâu, tay siết chặt thành nắm đấm, cảm giác tội lỗi và bất lực xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Cậu rút điện thoại ra, định gọi lại cho Bảo Nghi lần nữa, nhưng rồi dừng lại, nhận ra rằng ngay lúc này, bất cứ điều gì cậu nói cũng sẽ chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn. Cậu cần cho cô không gian, dù điều đó khiến cậu đau lòng hơn bất cứ điều gì cậu từng trải qua.
Trên chuyến taxi về nhà Bảo Nghi, cô ngồi tựa đầu vào vai Thanh Trúc, mắt nhìn vô định ra cửa sổ, những con phố quen thuộc lướt qua mờ nhòe sau màn nước mắt chưa kịp khô hẳn. "Tớ tưởng mình đã an toàn," cô thì thầm, giọng vỡ vụn. "Tớ tưởng lần này sẽ khác."
"Tớ biết," Thanh Trúc nói, siết chặt tay bạn. "Điều này không phải lỗi của cậu, Nghi à. Cậu không làm gì sai cả."
Nhưng những lời an ủi ấy, dù chân thành, không đủ để xoa dịu cơn bão đang cuộn trào trong lòng Bảo Nghi — một cơn bão pha trộn giữa nỗi sợ hãi cũ kỹ chưa từng nguôi ngoai và một nỗi đau mới, sắc bén hơn, đến từ chính người cô đã bắt đầu tin tưởng, đã bắt đầu cho phép bản thân yêu thương.
Về đến nhà, Bảo Nghi lập tức tắt hết thông báo trên điện thoại, kéo rèm cửa sổ, chui vào chăn dù bên ngoài trời vẫn còn sáng. Thanh Trúc ở lại cả buổi trưa, nấu cho cô một bát cháo trứng đơn giản mà cô hầu như không đụng đến, chỉ ngồi cạnh, im lặng, thỉnh thoảng xoa nhẹ lưng bạn mỗi khi những cơn nức nở lại trào lên.
"Tớ không muốn quay lại trường nữa," Bảo Nghi thì thầm vào giữa buổi chiều, giọng trống rỗng đến đáng sợ. "Tớ không muốn nhìn thấy bức ảnh đó thêm một lần nào nữa. Tớ không muốn ai nhìn tớ theo cách đó nữa."
Thanh Trúc không cố gắng thuyết phục cô nghĩ khác, chỉ nắm chặt tay bạn, để sự im lặng của mình nói thay cho một lời hứa rằng cô sẽ luôn ở đây, bất kể Bảo Nghi cần bao lâu để vượt qua cơn bão này.