Những Bức Ảnh Chưa Rửa
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Những Bức Ảnh Chưa Rửa

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Thứ Ba tuần sau, Bảo Nghi đến trường sớm hơn thường lệ nửa tiếng, không phải vì có việc gì cần làm, mà vì cô biết nếu đến đúng giờ như mọi ngày, cô sẽ có cả một ngày dài để suy nghĩ lại, để tìm ra hàng chục lý do hợp lý nhằm trì hoãn thêm một lần nữa. Cô muốn hành động trước khi nỗi sợ kịp lên tiếng.

Nhưng hóa ra, phòng tối vào buổi sáng sớm vẫn khóa cửa, và CLB chỉ họp vào giờ tan học. Cô đứng trước cánh cửa gỗ sơn đen một lúc, cảm thấy hơi ngớ ngẩn vì sự vội vã của chính mình, rồi quay về lớp, mang theo cả ngày dài hồi hộp mà cô đã cố tránh.

Giờ ra chơi buổi sáng, Thanh Trúc tìm đến tận lớp cô, mang theo một hộp bánh quy nhỏ như một cách âm thầm động viên. "Hôm nay là ngày cậu định nói chuyện với cậu ấy à?" cô hỏi, không cần Bảo Nghi xác nhận, chỉ nhìn vào vẻ mặt căng thẳng khác thường của bạn mình là đủ hiểu.

"Tớ nghĩ vậy," Bảo Nghi đáp, tay siết chặt góc bàn. "Nhưng tớ vẫn chưa biết chính xác mình sẽ nói gì."

"Cậu không cần một bài phát biểu hoàn hảo đâu," Thanh Trúc nói, đặt hộp bánh quy xuống bàn cô. "Cậu chỉ cần nói sự thật, theo cách của cậu. Cậu ấy có vẻ là người biết lắng nghe mà."

Suốt cả buổi học, Bảo Nghi gần như không thể tập trung vào bài giảng, đầu óc cứ quay cuồng với những kịch bản khác nhau cho cuộc trò chuyện sắp tới. Đến tiết cuối, khi tiếng trống tan học vang lên, cô cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức gần như nghe được cả nhịp đập trong tai.

Cô đi bộ chậm rãi về phía dãy nhà B, cặp sách đeo trên vai nặng trĩu hơn thường lệ dù không hề đựng thêm gì. Cửa phòng tối đã mở, ánh sáng ban ngày tràn vào một góc, và cô có thể nghe thấy tiếng nói chuyện, tiếng cười quen thuộc vọng ra — nhưng lần này, thay vì đứng nép sau cột trụ, cô bước thẳng đến trước cửa, gõ nhẹ ba tiếng theo đúng chỉ dẫn trên tấm biển.

Cuộc trò chuyện trong phòng lặng đi. Vài giây sau, cánh cửa mở rộng hơn, và Minh Khang xuất hiện, ánh mắt thoáng bất ngờ khi nhận ra người đứng trước mặt mình.

"Bảo Nghi?" cậu nói, giọng có chút ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng chuyển sang vui mừng, dù cậu cố kìm lại để không tỏ ra quá phấn khích. "Bạn... bạn đến tìm CLB à?"

"Mình có thể nói chuyện với cậu một lát được không?" cô hỏi, giọng run nhẹ nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng cần thiết. "Riêng thôi."

Minh Khang gật đầu ngay, quay vào trong nói gì đó với các thành viên còn lại — Bảo Nghi thoáng thấy một bạn nam cao gầy, chắc là Đình Phong, nhướn mày tò mò nhìn ra ngoài trước khi bị một bạn khác kéo tay quay lại công việc. Minh Khang bước ra hành lang, khép hờ cửa lại sau lưng, đứng đối diện cô với một khoảng cách vừa đủ, không quá gần để tạo áp lực, cũng không quá xa để tỏ ra hờ hững.

"Mình nghe được cuộc nói chuyện giữa cậu và thầy Đạt hôm trước," Bảo Nghi mở lời, quyết định đi thẳng vào vấn đề thay vì vòng vo như cô đã tập luyện. "Mình không cố ý nghe lén, chỉ là... mình tình cờ đi ngang qua."

Gương mặt Minh Khang thoáng chút bối rối, rồi nhanh chóng chuyển thành hiểu ra. "À... vậy là cậu đã nghe hết rồi."

"Ừ," cô gật đầu, cắn nhẹ môi dưới. "Mình nghe cậu nói cậu sẽ không bao giờ dùng tên mình để mặc cả, dù điều đó có thể cứu được cả CLB. Mình... mình không biết phải nói gì để cảm ơn cậu cho đúng."

"Cậu không cần cảm ơn mình vì điều đó," Minh Khang nói, giọng chân thành. "Đó chỉ đơn giản là điều đúng đắn nên làm thôi."

Bảo Nghi hít một hơi thật sâu, cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một quyết định không thể quay đầu. "Mình muốn thử," cô nói, mỗi từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. "Gia nhập CLB, ý mình là vậy. Nhưng mình có vài điều kiện, và mình cần cậu hứa sẽ tôn trọng chúng, trước khi mình bước qua cánh cửa đó."

Ánh mắt Minh Khang sáng lên, nhưng cậu kìm lại, không để sự phấn khích lấn át, chỉ gật đầu nghiêm túc. "Mình đang nghe đây."

"Thứ nhất," Bảo Nghi nói, giọng dần vững vàng hơn khi cô thật sự nói ra những điều mình đã suy nghĩ suốt nhiều ngày qua, "danh tính 'Người Quan Sát' của mình phải được giữ kín tuyệt đối, kể cả với các thành viên khác trong CLB, ít nhất là cho đến khi mình tự quyết định khác đi. Mình sẽ giúp cậu bằng cách chụp ảnh, góp ý bố cục, hỗ trợ kỹ thuật, nhưng mình không muốn tên mình xuất hiện công khai gắn với những tác phẩm đó, chưa phải bây giờ."

"Được," Minh Khang gật đầu ngay lập tức, không hề do dự.

"Thứ hai," cô tiếp tục, "mình sẽ không xuất hiện trong bất kỳ bức ảnh nào, dù là ảnh nhóm, ảnh hậu trường, hay bất cứ thứ gì có thể đăng công khai. Nếu ai đó muốn chụp mình, họ phải hỏi trước, và mình có quyền từ chối bất cứ lúc nào mà không cần giải thích lý do."

Minh Khang im lặng một chút, ánh mắt cậu thoáng qua một điều gì đó khó gọi tên — có lẽ là sự tò mò, có lẽ là một chút tiếc nuối, nhưng cậu nhanh chóng gật đầu. "Mình hứa. Không ảnh nào của cậu được chụp hay đăng nếu không có sự đồng ý rõ ràng từ cậu trước."

"Thứ ba," Bảo Nghi nói, giọng nhỏ lại một chút, "nếu có lúc nào mình cảm thấy không thoải mái, mình cần có quyền rút lui, không bị chất vấn, không bị ép giải thích. Mình biết CLB đang cần người, đang cần gấp, nhưng mình không thể hứa mình sẽ ở lại mãi mãi nếu mọi thứ trở nên quá sức với mình."

"Mình hiểu," Minh Khang đáp, giọng dịu dàng hẳn xuống. "Thành thật mà nói, mình mừng vì cậu nói rõ những điều này ngay từ đầu, thay vì cứ ngại ngùng rồi âm thầm chịu đựng. CLB của tụi mình, hơn ai hết, cần một người hiểu rõ giá trị của sự chân thật — kể cả sự chân thật về giới hạn của chính mình."

Bảo Nghi cảm thấy một phần căng thẳng trong ngực dần tan ra. Cô không ngờ mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ đến vậy, không có sự phản đối, không có nỗ lực thuyết phục cô nới lỏng những điều kiện mình vừa đặt ra.

"Vậy... mình có thể vào không?" cô hỏi, giọng vẫn còn chút ngập ngừng.

Minh Khang mỉm cười, đẩy nhẹ cánh cửa mở rộng ra, ánh sáng đỏ mờ từ chiếc đèn an toàn trong góc phòng — CLB hẳn đang chuẩn bị rửa vài cuộn phim — hắt ra ngoài hành lang, nhuộm một vệt màu ấm áp kỳ lạ lên nền gạch trắng.

"Chào mừng đến với CLB Nhiếp Ảnh, Bảo Nghi," cậu nói, giọng chan chứa một niềm vui mà cậu không còn cố che giấu nữa. "Theo tốc độ của cậu, theo cách của cậu. Tụi mình chỉ mừng vì cậu đã ở đây."

Bảo Nghi bước qua ngưỡng cửa, tim đập nhanh vì hồi hộp nhưng không còn là nỗi sợ hãi thuần túy như những lần trước — lần này, xen lẫn trong đó là một cảm giác mới mẻ, run rẩy nhưng ấm áp, giống như bước chân đầu tiên xuống một vùng nước lạ mà cô đã đứng ngắm nhìn từ bờ suốt rất lâu.

Bên trong, Đình Phong ngẩng lên nhìn, mắt sáng rỡ tò mò, nhưng trước khi cậu kịp thốt ra câu gì, một bạn nữ khác đã huých tay ngăn lại, chỉ mỉm cười chào đón Bảo Nghi bằng ánh mắt thân thiện. Không ai hỏi tên tuổi, không ai hỏi cô đến từ đâu, học lớp nào — có lẽ Minh Khang đã dặn dò trước, hoặc có lẽ đó chỉ đơn giản là phép lịch sự tự nhiên của những người quen với việc tôn trọng khoảng cách riêng tư của người khác.

Bảo Nghi đứng giữa căn phòng nhỏ, hít vào mùi hóa chất đặc trưng, ngắm nhìn những dây phơi ảnh giăng ngang dọc trên trần, những cuộn phim treo lơ lửng như những dải ruy băng bạc lấp lánh dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, và lần đầu tiên sau ba năm, cô cảm thấy mình đang đứng ở một nơi mà, có lẽ, cô không cần phải hoàn toàn ẩn mình để được thuộc về.

Trước khi ra về hôm đó, Minh Khang dẫn cô đi một vòng quanh phòng tối, giới thiệu sơ qua từng khu vực: góc rửa phim với những bồn hóa chất xếp thành hàng ngay ngắn, khu phơi ảnh với dây kẽm chăng ngang dọc và những chiếc kẹp gỗ nhỏ, và chiếc bàn phóng ảnh lớn đặt giữa phòng, phủ một tấm vải đen để tránh ánh sáng lọt vào khi đang thao tác.

"Đây là đèn an toàn," cậu chỉ vào chiếc đèn đỏ treo góc trần, giọng nhiệt tình như một hướng dẫn viên thực thụ. "Ánh sáng đỏ không làm hỏng giấy ảnh nhạy sáng, nên tụi mình có thể làm việc dưới ánh đèn này mà không lo cháy sáng tấm phim đang tráng. Cậu sẽ quen dần với việc nhìn mọi thứ qua sắc đỏ này thôi, ban đầu hơi lạ mắt nhưng rồi sẽ thấy nó... có gì đó rất riêng."

"Mình thích nó ngay từ bây giờ," Bảo Nghi nói khẽ, mắt vẫn còn ngước nhìn quanh căn phòng như thể đang ghi nhớ từng chi tiết nhỏ để sau này có thể tái hiện lại trong đầu bất cứ lúc nào cô cần một nơi để trốn.

Minh Khang mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát cô với ánh mắt của một người vừa chứng kiến một điều gì đó quý giá đang dần hé mở, cẩn trọng nhưng chắc chắn, giống như một tấm ảnh đang từ từ hiện hình trong bồn hóa chất — chậm rãi, không thể vội vàng, nhưng đẹp đến nao lòng khi từng đường nét bắt đầu hiện ra rõ ràng.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, cô nhắn cho Thanh Trúc chỉ một dòng ngắn gọn: "Tớ vào CLB rồi. Theo điều kiện của tớ." Vài giây sau, điện thoại cô rung lên hàng loạt biểu tượng cảm xúc ăn mừng từ Thanh Trúc, kèm theo một tin nhắn thoại dài đầy tự hào mà cô nghe đi nghe lại đến ba lần trước khi chìm vào giấc ngủ, lòng nhẹ nhõm hơn bất kỳ đêm nào trong suốt ba năm qua.

Trước khi tắt đèn, cô lấy cuốn sổ tay ra một lần cuối, giở đến trang có hai dòng chữ cô viết những ngày trước, và thêm vào một dòng thứ ba, nét chữ lần này không còn run rẩy nữa: "Mình đã thử. Và mình vẫn còn nguyên vẹn." Cô gấp sổ lại, đặt cạnh chiếc máy ảnh cũ, tắt đèn bàn, và chìm vào giấc ngủ với một cảm giác lạ lẫm nhưng dễ chịu — cảm giác của một cánh cửa vừa mới hé mở, không phải để ai đó bước vào xâm phạm, mà để chính cô, lần đầu tiên, tự nguyện bước ra.

Đã sao chép liên kết chương