Những Con Rối Dưới Ánh Đèn
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Những Con Rối Dưới Ánh Đèn

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Tuần thứ ba của quá trình chuẩn bị, CLB đón thêm hai thành viên mới — tin đồn về sự tiến bộ vượt bậc của CLB đã lan truyền khắp trường, khiến một vài học sinh tò mò tìm đến xin gia nhập. Trong số đó có một cô bé lớp mười tên Thảo, nhỏ nhắn, rụt rè, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự háo hức mỗi khi nhìn những con rối gỗ lướt đi trên mặt nước.

Minh Long được giao nhiệm vụ hướng dẫn riêng cho hai thành viên mới trong những buổi đầu, vì Diễm My còn bận rộn với việc liên hệ hậu cần cho buổi trình diễn. Cậu nhận ra Thảo học khá chậm so với những người khác, thường xuyên mất tự tin mỗi khi làm sai, đến mức có lúc gần như bật khóc vì thất vọng với bản thân.

"Không sao đâu," Minh Long nói nhẹ nhàng, khi thấy Thảo cúi gằm mặt sau một lần thử điều khiển con rối cá chép thất bại, con rối cứ chìm nghỉm xuống nước ngay khi vừa nhấc sào lên. "Ai mới học cũng vậy cả. Tớ hồi nhỏ còn tệ hơn em nhiều."

"Thật ạ?" Thảo ngước lên, ánh mắt vẫn còn ngấn nước nhưng đã có chút hy vọng.

"Thật," Minh Long gật đầu, ngồi thụp xuống ngang tầm mắt cô bé. "Ông tớ từng kể, lần đầu tiên tớ tập điều khiển rối, tớ làm rơi cả sào xuống hồ, phải lội xuống mò suốt nửa tiếng đồng hồ mới tìm lại được. Ông cười tớ cả tháng trời vì chuyện đó."

Thảo bật cười khúc khích trước câu chuyện, không khí căng thẳng dần tan biến. Minh Long tiếp tục hướng dẫn cô bé từng bước một, kiên nhẫn giải thích lại nhiều lần, điều chỉnh tư thế tay, cách thở, cho đến khi cuối cùng con rối cá chép trong tay Thảo cũng bắt đầu lướt đi, dù còn ngập ngừng, nhưng không còn chìm nghỉm như trước nữa.

"Em làm được rồi!" Thảo reo lên vui sướng, gương mặt sáng bừng lên một niềm hạnh phúc chân thật khiến Minh Long cũng cảm thấy lòng mình ấm áp lây.

Nhìn cảnh tượng ấy, Minh Long chợt nhớ đến chính mình năm nào, đứng ở vị trí của Thảo, và ông nội đứng ở vị trí cậu đang đứng bây giờ. Cậu nhớ cảm giác vỡ òa hạnh phúc khi lần đầu tiên điều khiển thành công một con rối, và ánh mắt tự hào của ông khi chứng kiến khoảnh khắc đó. Giờ đây, được đứng ở phía bên kia, được là người mang lại niềm vui ấy cho một đứa trẻ khác, Minh Long cảm nhận một sự trọn vẹn kỳ lạ, như thể một vòng tròn đang khép lại đúng như nó phải vậy.

"Cảm ơn thầy Long," Thảo nói, giọng vẫn còn hồ hởi, khiến Minh Long giật mình trước cách xưng hô bất ngờ ấy.

"Đừng gọi tớ là thầy," cậu vội nói, hơi lúng túng. "Tớ chỉ lớn hơn em hai tuổi thôi, gọi anh được rồi."

"Vâng, anh Long," Thảo sửa lại, cười tươi, rồi chạy đi khoe với các bạn khác về thành tích vừa đạt được.

Diễm My, đứng từ xa quan sát toàn bộ khoảnh khắc ấy, bước lại gần Minh Long khi cậu đang thu dọn con rối cá chép để cất vào tủ. "Cậu biết không," cô nói, giọng đầy cảm xúc, "nhìn cậu dạy em Thảo lúc nãy, tớ nghĩ đến một điều."

"Điều gì?" Minh Long hỏi, tò mò.

"Tớ nghĩ, có lẽ cậu sinh ra để làm việc này," Diễm My nói, ánh mắt chân thành. "Không chỉ là kỹ thuật điều khiển rối giỏi, mà cái cách cậu kiên nhẫn, cái cách cậu biết động viên đúng lúc, đó là một khiếu hiếm có. Tớ nghĩ ông cậu chắc chắn đã truyền cho cậu không chỉ kỹ thuật, mà cả cái tâm của một người thầy thực thụ."

Lời nhận xét ấy khiến Minh Long trầm ngâm một lúc. Cậu chưa bao giờ nghĩ về bản thân theo cách đó — chưa bao giờ tự nhận mình có khiếu sư phạm hay tài năng đặc biệt gì trong việc dạy dỗ người khác. Nhưng khi nghe Diễm My nói vậy, và nhớ lại niềm vui cậu vừa trải qua khi thấy Thảo thành công, cậu bắt đầu tự hỏi liệu đây có phải là một con đường cậu muốn theo đuổi trong tương lai hay không — không chỉ là gìn giữ nghề múa rối nước như một sở thích, mà thực sự trở thành người truyền dạy nó cho các thế hệ sau.

"Tớ chưa từng nghĩ đến chuyện làm giáo viên," cậu nói, chia sẻ suy nghĩ vừa nảy ra trong đầu. "Nhưng có lẽ... có lẽ tớ sẽ cân nhắc điều đó, sau này."

"Tớ nghĩ cậu sẽ là một giáo viên tuyệt vời," Diễm My nói, mỉm cười ấm áp.

Buổi tập hôm đó kết thúc muộn, nhưng khi mọi người ra về, không khí vẫn tràn đầy sự phấn khởi. Minh Long ở lại cuối cùng để giúp thầy Phúc kiểm tra lại toàn bộ số con rối chuẩn bị cho buổi trình diễn, đảm bảo không có món nào bị hỏng hóc cần sửa chữa gấp.

"Thầy quan sát em mấy tuần nay," thầy Phúc nói, khi cả hai đang ngồi nghỉ trên bờ hồ sau khi hoàn thành công việc kiểm tra. "Thầy thấy em thay đổi nhiều lắm, Long à. Không chỉ là chuyện em quay lại với múa rối nước, mà cả cách em nhìn cuộc sống, cách em đối xử với mọi người xung quanh."

"Em cũng cảm thấy vậy," Minh Long thừa nhận, nhìn ra mặt hồ đang phản chiếu ánh hoàng hôn. "Có những ngày em vẫn còn nhớ ông đến mức đau lòng. Nhưng giờ nỗi đau đó không còn khiến em muốn trốn tránh mọi thứ nữa. Em bắt đầu học được cách... mang nó theo, thay vì để nó nhấn chìm mình."

Thầy Phúc gật đầu, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Đó chính là điều mà mất mát dạy cho chúng ta, nếu chúng ta đủ can đảm để học. Ông em chắc chắn sẽ rất tự hào khi thấy em trưởng thành như thế này."

Nghe đến đó, Minh Long không kìm được một nụ cười nhẹ, dù khóe mắt cậu cũng hơi cay. Cậu ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển sang màu tím thẫm của hoàng hôn, những đám mây được nhuộm cam đỏ rực rỡ, và cảm thấy lòng mình tràn đầy một sự bình yên mà cậu chưa từng dám hy vọng mình có thể tìm lại được, kể từ ngày ông rời xa cậu mãi mãi.

Trên đường về nhà một mình tối hôm đó, Minh Long đi ngang qua con đường dẫn ra bờ đê, nơi cậu vẫn thường dừng lại ngắm hoàng hôn mỗi khi cần suy nghĩ. Cậu đứng đó một lúc lâu, để những cảm xúc của cả một ngày dài lắng lại, rồi rút điện thoại ra, xem lại tấm ảnh chụp khoảnh khắc Thảo lần đầu điều khiển thành công con rối cá chép, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt cô bé được ghi lại trọn vẹn. Cậu lưu tấm ảnh ấy vào một thư mục riêng, nơi cậu bắt đầu cất giữ những khoảnh khắc đáng nhớ của hành trình mới này, một hành trình mà cậu tin rằng ông nội, dù ở đâu đó rất xa, cũng đang dõi theo với nụ cười hài lòng.

Về đến nhà, Minh Long thấy Tuấn Anh đang ngồi chờ sẵn ở phòng khách, trò chuyện rôm rả cùng mẹ cậu về chuyện học hành thi cử. "Tớ ghé qua xem cậu dạo này thế nào," Tuấn Anh giải thích khi thấy Minh Long bước vào, "vì dạo này cậu bận CLB suốt, chẳng còn thời gian rủ tớ đi đá bóng nữa."

"Xin lỗi cậu," Minh Long cười, ngồi xuống cạnh bạn. "Đợt này bận thật, còn có hai tuần nữa là đến buổi trình diễn rồi."

"Không sao, tớ hiểu mà," Tuấn Anh xua tay, rồi hạ giọng, chỉ đủ hai người nghe thấy khi mẹ Minh Long đã quay vào bếp. "Nhưng nhìn cậu bây giờ, tớ mừng lắm. Trông cậu khác hẳn so với vài tháng trước, như kiểu... như kiểu cậu đã tìm lại được chính mình vậy."

Minh Long im lặng một lúc, rồi gật đầu, thừa nhận. "Tớ cũng cảm thấy vậy. Có những ngày tớ vẫn nhớ ông đến quay quắt, nhưng giờ nỗi nhớ đó không còn khiến tớ muốn trốn chạy nữa. Tớ học được cách sống cùng nó, thậm chí đôi khi còn thấy biết ơn vì nó nhắc tớ nhớ mình đã may mắn thế nào khi có ông trong đời."

"Vậy còn chuyện cô chủ nhiệm CLB thì sao?" Tuấn Anh hỏi, nhướn mày đầy ẩn ý, khiến Minh Long lập tức đỏ mặt.

"Chuyện gì mà chuyện?" cậu chống chế, dù biết rõ bạn mình đang muốn nói đến điều gì.

"Thôi nào, Long," Tuấn Anh cười lớn, vỗ vai bạn. "Cả trường đồn ầm lên rồi, bảo là Minh Long với Diễm My dạo này thân thiết lắm, đi về cùng nhau suốt. Cậu định giấu tớ đến bao giờ?"

Minh Long thở dài, không thể chối cãi thêm. "Tớ cũng không biết phải gọi tên nó là gì," cậu thành thật chia sẻ, giọng nhỏ lại. "Tớ chỉ biết là mỗi lần ở cạnh cậu ấy, tớ cảm thấy thoải mái, dễ chịu, kiểu như... kiểu như mọi gánh nặng đều nhẹ bớt đi vậy."

"Đó gọi là thích người ta rồi đấy, ông bạn," Tuấn Anh cười khoái chí, nhưng rồi giọng cậu dịu lại, chân thành hơn. "Tớ nghĩ đó là một điều tốt, Long à. Sau tất cả những gì cậu đã trải qua, cậu xứng đáng có được những cảm xúc vui vẻ như vậy."

Minh Long không đáp, chỉ mỉm cười, để câu chuyện lắng lại trong lòng mà không cần phải xác nhận hay phủ nhận thêm điều gì. Nhưng sâu trong lòng, cậu biết bạn mình nói đúng, và cậu, dù còn chút e ngại, cũng bắt đầu chấp nhận rằng cảm xúc ấy, dù mới mẻ và có phần bất ngờ, là một điều cậu không hề muốn né tránh.

Tối muộn hôm đó, sau khi Tuấn Anh về, Minh Long nằm trên giường, tay gối đầu, nhìn lên trần nhà, để những suy nghĩ về buổi trò chuyện vừa rồi lắng đọng lại. Cậu mỉm cười một mình trong bóng tối, nhận ra rằng, chỉ vài tháng trước, cậu còn không thể tưởng tượng nổi mình sẽ có ngày ngồi bàn luận cởi mở về những rung động trong lòng với bạn thân, thay vì khép chặt mọi cảm xúc như một cánh cửa gỗ khóa kín.

Đã sao chép liên kết chương