Chương 17
Chương 17 — Những Con Rối Dưới Ánh Đèn
Suốt tuần sau đó, Minh Long tránh mặt buổi tập CLB với đủ lý do khác nhau — bận ôn thi, không khỏe, có việc gia đình. Cậu cũng không trả lời đầy đủ tin nhắn của Diễm My, chỉ đáp lại bằng những câu ngắn gọn, cụt lủn, khác hẳn với sự cởi mở ấm áp mà cô đã quen thuộc suốt hai tháng qua.
Diễm My, ban đầu không nghĩ ngợi nhiều, cho rằng có lẽ Minh Long thực sự bận rộn, nhưng đến ngày thứ tư liên tiếp cậu vắng mặt mà không có lời giải thích rõ ràng, cô bắt đầu cảm thấy lo lắng thực sự. "Cậu ổn không?" cô nhắn tin hỏi, "Cả nhóm nhớ cậu lắm, đặc biệt là mấy thành viên mới, họ cứ hỏi khi nào anh Long quay lại dạy tiếp."
Minh Long nhìn tin nhắn đó rất lâu, ngón tay lơ lửng trên màn hình, nhưng cuối cùng chỉ gõ lại một câu ngắn gọn: "Tớ ổn. Chỉ hơi bận thôi." Cậu không đủ can đảm để kể cho cô nghe về chuyện xưởng gỗ sắp bị bán, về nỗi đau đang giằng xé trong lòng cậu mỗi ngày, sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ sẽ trở nên thực hơn, không thể quay đầu được nữa.
Ở nhà, không khí cũng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Bố mẹ cậu, dù đã cố gắng giải thích thêm vài lần, vẫn không thể xoa dịu được sự giận dữ và đau buồn trong lòng Minh Long. Cậu bắt đầu ăn cơm trong im lặng, tránh giao tiếp mắt với bố mẹ, và dành phần lớn thời gian ở trong phòng, cánh cửa luôn đóng kín.
Một buổi chiều, Minh Long lén ra sân sau, đứng trước cửa xưởng gỗ đã khóa chặt trở lại. Cậu không mở cửa, chỉ đứng đó, tay đặt lên ổ khóa hoen gỉ, cảm giác quen thuộc của nỗi đau ùa về, nhưng lần này nó mang một sắc thái khác — không còn là nỗi đau của sự mất mát đã qua, mà là nỗi sợ hãi trước một mất mát sắp sửa xảy đến, một mất mát cậu cảm thấy hoàn toàn bất lực không thể ngăn cản.
Tuấn Anh, nhận ra sự thay đổi đột ngột nơi bạn mình, ghé qua nhà vào một buổi tối, nhất quyết đòi vào phòng dù Minh Long ban đầu từ chối. "Cậu tránh mặt tớ cả tuần nay rồi đấy," Tuấn Anh nói, ngồi xuống mép giường, ánh mắt đầy lo lắng. "Có chuyện gì xảy ra vậy? Đừng nói là không có gì, tớ biết cậu quá rõ để tin điều đó."
Minh Long im lặng một lúc lâu, cuối cùng cũng kể lại toàn bộ câu chuyện — về quyết định bán xưởng của bố mẹ, về nỗi sợ hãi mất đi những di vật cuối cùng của ông, về cảm giác như tất cả những gì cậu vừa cố gắng xây dựng lại đang sụp đổ chỉ trong tích tắc. Tuấn Anh lắng nghe chăm chú, gương mặt cậu cũng trĩu nặng theo từng lời kể của bạn.
"Trời ơi, Long," Tuấn Anh thở dài khi nghe xong, "sao cậu không nói với tớ sớm hơn? Cậu không cần phải một mình gánh chịu chuyện này đâu."
"Tớ không biết phải nói thế nào," Minh Long đáp, giọng mệt mỏi. "Tớ cứ cảm thấy như nếu tớ nói ra, mọi thứ sẽ trở nên thật hơn, và tớ chưa sẵn sàng đối diện với điều đó."
"Vậy còn Diễm My thì sao? Cậu có nói với cậu ấy không?" Tuấn Anh hỏi.
Minh Long lắc đầu, tránh ánh mắt bạn. "Chưa. Tớ không muốn cậu ấy phải lo lắng, hoặc tệ hơn, tớ không muốn nghe những lời động viên kiểu 'mọi chuyện sẽ ổn thôi' trong khi tớ biết rõ nó sẽ không ổn chút nào."
Tuấn Anh nhíu mày, có vẻ không đồng tình với suy nghĩ đó. "Tớ nghĩ cậu đang đánh giá thấp cậu ấy đấy. Diễm My không phải kiểu người chỉ biết nói suông đâu. Cậu nên cho cậu ấy cơ hội để hiểu và đồng hành cùng cậu, thay vì tự mình chịu đựng hết như vậy."
Minh Long không đáp, chỉ im lặng, lòng vẫn còn quá rối bời để có thể tiếp nhận lời khuyên đó một cách thấu đáo. Tuấn Anh ở lại thêm một lúc, cố gắng an ủi bạn bằng những câu chuyện vu vơ khác, nhưng khi ra về, ánh mắt cậu vẫn không giấu được sự lo lắng sâu sắc dành cho người bạn thân đang dần khép mình lại lần nữa.
Ngày hôm sau, tại trường, Diễm My chủ động tìm đến chỗ Minh Long trong giờ ra chơi, gương mặt cô đầy vẻ quan tâm chân thành. "Long, cậu chắc chắn là ổn chứ? Tớ cảm thấy có gì đó không đúng mấy ngày nay."
"Tớ ổn," Minh Long đáp, giọng cậu cứng nhắc hơn cậu định, một bức tường vô hình dường như đang được dựng lên giữa hai người. "Chỉ là dạo này có nhiều chuyện phải lo thôi."
"Cậu có thể chia sẻ với tớ không?" Diễm My hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng tha thiết. "Tớ nghĩ mình đủ thân thiết để cậu có thể tin tưởng chia sẻ những khó khăn, dù là chuyện gì đi nữa."
Minh Long nhìn cô, trong lòng cậu giằng xé giữa mong muốn được chia sẻ và nỗi sợ hãi phải đối diện với thực tế đau lòng đang chờ đợi phía trước. Cuối cùng, cậu lắc đầu, giọng cậu khẽ khàng nhưng dứt khoát. "Không phải bây giờ. Tớ cần thời gian để tự mình giải quyết."
Diễm My gật đầu, dù ánh mắt cô không giấu được sự thất vọng và lo lắng. "Được, tớ sẽ không ép cậu. Nhưng cậu nhớ rằng, tớ luôn ở đây, bất cứ khi nào cậu sẵn sàng nói chuyện." Cô quay người rời đi, để lại Minh Long đứng một mình giữa sân trường, lòng cậu nặng trĩu bởi cảm giác tội lỗi vì đã đẩy cô ra xa, nhưng vẫn chưa đủ can đảm để mở lòng, sợ rằng nếu làm vậy, cậu sẽ phải thừa nhận với chính mình rằng nỗi đau này là có thật, và không có gì có thể ngăn cản nó xảy ra.
Buổi chiều hôm đó, thay vì đến CLB như thường lệ, Minh Long một mình đi bộ ra bờ đê, nơi cậu vẫn hay tìm đến mỗi khi cần suy nghĩ. Cậu ngồi xuống bờ cỏ, nhìn ra cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời, nơi xa xa có thể thấy thấp thoáng những mái nhà của làng nghề rối nước, quê hương của ông nội cậu. Cậu tự hỏi, nếu mảnh đất xưởng bị bán, liệu người mua mới có giữ lại được chút gì của quá khứ nơi đó, hay tất cả sẽ bị san phẳng, xây dựng lại thành một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ, không còn dấu vết nào của người nghệ nhân đã từng sống và làm việc ở đó suốt mấy chục năm trời.
Cậu lấy điện thoại ra, xem lại những tấm ảnh cậu đã chụp trong xưởng vào cái đêm sửa con rối Tễu cùng Diễm My — hình ảnh những con rối dở dang xếp trên kệ, những dụng cụ chạm khắc nằm ngổn ngang trên bàn thợ, bức ảnh cũ chụp ông cùng các học trò ngày xưa. Cậu nhìn từng bức ảnh một, cảm giác như đang cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết trước khi tất cả biến mất mãi mãi.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi lúa non thoang thoảng, khiến Minh Long chợt nhớ đến một câu ông từng nói, khi hai ông cháu ngồi ở chính bờ đê này nhiều năm về trước. "Cuộc đời giống như dòng nước vậy, cháu ạ," ông đã bảo, giọng trầm ấm quen thuộc. "Có lúc êm đềm, có lúc dữ dội, nhưng dòng nước luôn tìm được đường chảy tiếp, dù có phải vòng qua bao nhiêu chướng ngại vật." Lúc đó Minh Long còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa sâu xa của câu nói ấy, nhưng giờ đây, ngồi một mình giữa nỗi đau và sự bất lực, cậu bắt đầu cảm nhận được phần nào sự thật trong đó, dù vẫn chưa đủ sức để thực sự tin tưởng nó.
Cậu ở lại bờ đê cho đến khi trời sẩm tối, ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời phía tây, không còn mang lại cảm giác ấm áp như những lần trước, mà chỉ khiến lòng cậu thêm trĩu nặng, như một lời nhắc nhở về việc thời gian đang trôi qua, và quyết định của bố mẹ vẫn đang tiến gần hơn mỗi ngày, không có gì cậu làm có thể ngăn cản được nó.
Trên đường về, điện thoại cậu rung lên liên tục — vài tin nhắn từ nhóm chat CLB hỏi về lịch tập tuần tới, một tin nhắn khác từ Thảo hỏi khi nào anh Long quay lại dạy tiếp vì em vẫn chưa thành thạo kỹ thuật mới. Minh Long nhìn những tin nhắn ấy, cảm thấy một sự dằn vặt sâu sắc — cậu biết mình đang làm những người tin tưởng cậu thất vọng, nhưng cậu cũng không biết làm sao để giả vờ ổn trong khi lòng mình đang tan nát từng ngày.
Cậu tắt màn hình điện thoại, bỏ vào túi, tiếp tục bước đi trong bóng tối dần buông xuống, cảm giác cô đơn quen thuộc mà cậu tưởng mình đã bỏ lại phía sau giờ đây quay trở lại, bám riết lấy từng bước chân cậu trên con đường về nhà.
Về đến nhà, Minh Long lặng lẽ đi thẳng lên phòng, không ăn tối cùng gia đình như thường lệ, viện cớ đã ăn ở ngoài. Mẹ cậu đứng ở chân cầu thang, nhìn theo bóng con trai khuất dần, ánh mắt bà đầy lo lắng nhưng không biết phải làm gì để xóa tan khoảng cách đang ngày càng lớn giữa hai mẹ con. Bà thở dài, quay vào bếp dọn dẹp, lòng nặng trĩu vì biết rằng quyết định của gia đình, dù bất đắc dĩ, đang gây ra một vết thương sâu sắc trong lòng đứa con trai mà bà thương yêu nhất.
Trong phòng, Minh Long nằm vật ra giường, không buồn thay quần áo, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Cậu nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra trong hai tháng qua — từ buổi gặp gỡ đầu tiên với Diễm My, đến những buổi tập luyện dần dần chữa lành trái tim cậu, đến buổi trình diễn thành công đầy cảm xúc, và giờ đây, tất cả dường như đang bị che phủ bởi một đám mây đen kịt của nỗi lo sợ mất mát mới. Cậu tự hỏi, liệu mình có đang lặp lại chính sai lầm cũ — khép kín lòng mình, đẩy những người quan tâm ra xa, chỉ vì không đủ can đảm đối diện với nỗi đau — hay đây thực sự là một tình huống khác, một mất mát khác mà cậu có quyền được đau buồn theo cách riêng của mình.
Cậu không tìm được câu trả lời rõ ràng, chỉ biết rằng, đêm nay, cũng như nhiều đêm trước đó, giấc ngủ đến với cậu chậm chạp và đầy những giấc mơ chập chờn không trọn vẹn.