Ta Là Thiên Cơ Nữ Thứ Tư
4 phút đọc

Chương 10

Chương 10

Ngọn đèn trong mật thất đã cháy gần hết. Ánh lửa lay động trên mặt giấy. Ba chồng tài liệu trải kín mặt bàn. Một phần là nhật ký của Cố Thanh Hòa. Một phần là sổ sách của Thương Minh Châu. Một phần là chứng cứ Tây Cảnh cựu doanh của Kỷ Trường Anh. Ba con đường. Ba số phận. Ba kết cục khác nhau. Nhưng khi ta dùng bút nối từng manh mối lại. Cái tên xuất hiện nhiều nhất không phải Thiên Cơ Giám. Mà là Tô Liên Nguyệt. Ta hít sâu một hơi. Sau đó kéo tờ giấy trắng lại gần. Bắt đầu ghi chép. Cố Thanh Hòa. Trước khi mất bản đồ đê điều. Người cuối cùng tiếp xúc với nàng là Tô Liên Nguyệt. Chính nàng ta là người nhiều lần khuyên Cố Thanh Hòa giao bản đồ vì đại cục. Chính nàng ta là người biết Cố Thanh Hòa đang chuẩn bị gặp Tiêu Lâm Uyên. Người của Thiên Cơ Giám xuất hiện. Bản đồ biến mất. Cố Thanh Hòa cũng gặp chuyện. Thương Minh Châu. Người nhiều lần hỏi về kho bạc là Tô Liên Nguyệt. Người nhiều lần dò hỏi thương hội là Tô Liên Nguyệt. Người cuối cùng xuất hiện trước ngày xảy ra chuyện. Vẫn là Tô Liên Nguyệt. Kỷ Trường Anh. Theo tài liệu Tây Cảnh cựu doanh. Phong thư khiến nàng bị vu thông địch được chuyển qua ba tầng trung gian. Người trung gian cuối cùng. Lại là một nữ tử có quan hệ mật thiết với Tô Liên Nguyệt. Ta đặt bút xuống. Cả người lạnh đi. Nếu chỉ xuất hiện một lần. Có thể là trùng hợp. Nếu xuất hiện hai lần. Có thể là ngẫu nhiên. Nhưng ba lần liên tiếp. Không thể nào còn là trùng hợp. Tô Liên Nguyệt giống như một cái bóng. Luôn xuất hiện trước khi bi kịch xảy ra. Luôn đứng ở nơi gần nhất. Nhưng lại chưa từng trực tiếp làm gì. Giống như một người đưa thư. Một người truyền lời. Một người khiến tất cả tưởng rằng nàng vô hại. Nhưng càng suy nghĩ. Ta càng thấy không đúng. Tô Liên Nguyệt thông minh. Nhưng không thông minh đến mức đó. Một mình nàng ta không thể điều động Thiên Cơ Giám. Không thể thao túng thương hội. Không thể chạm tới Tây Cảnh quân vụ. Nói cách khác. Nàng ta chỉ là một mắt xích. Một quân cờ. Một bàn tay được đặt ở nơi dễ nhìn nhất. Phía sau nàng ta. Nhất định còn có người. Ta nhìn lại toàn bộ tài liệu. Ánh mắt dần dừng lại ở hai cái tên. Thiên Cơ Giám. Và Thái hậu. Trong ghi chép của Cố Thanh Hòa. Thiên Cơ Giám xuất hiện nhiều lần. Trong sổ sách của Thương Minh Châu. Có những khoản bạc được chuyển tới những người có liên hệ với cung đình. Trong hồ sơ của Kỷ Trường Anh. Lệnh điều tra nàng cũng bắt nguồn từ kinh thành. Tất cả những sợi dây ấy. Cuối cùng đều kéo về cùng một hướng. Hoàng cung. Ta ngả người ra sau ghế. Lần đầu tiên cảm thấy áp lực thực sự. Cố Thanh Hòa. Thương Minh Châu. Kỷ Trường Anh. Các nàng đều rất xuất sắc. Giỏi hơn ta rất nhiều. Nhưng cuối cùng. Các nàng vẫn lần lượt ngã xuống. Nếu ngay cả các nàng cũng không đấu lại được. Vậy ta lấy gì để đấu? Đúng lúc ấy. Một trang giấy nhỏ từ trong hồ sơ Tây Cảnh cựu doanh rơi xuống. Ta cúi người nhặt lên. Ban đầu tưởng chỉ là ghi chú bình thường. Nhưng khi nhìn kỹ. Ta lập tức ngồi thẳng dậy. Đó là một bản sao mật lệnh. Dấu niêm phong cũng đã nhòe đi phần lớn. Nhưng vẫn còn nhận ra được vài chữ.
“Điều tra.”
“Thiên Cơ Nữ.”
Chỉ vậy thôi. Nhưng thứ khiến ta lạnh người không phải nội dung. Mà là con dấu phía dưới. Ta đưa tờ giấy lại gần ánh đèn. Nhìn kỹ hơn. Một lúc sau. Tim bỗng đập mạnh. Không thể nào. Ta dụi mắt. Rồi nhìn lại lần nữa. Vẫn là con dấu ấy. Bởi từ ngày vào Ninh Vương phủ. Ta đã nhìn thấy nó không dưới mười lần. Con dấu hình giao long. Ấn tín riêng của Ninh Vương phủ. Cả người ta cứng lại. Trong đầu lập tức hiện lên gương mặt Tiêu Lâm Uyên. Người từng cúi đầu cảm tạ Cố Thanh Hòa. Người được Thương Minh Châu đánh giá là có thể giữ chữ tín. Người Kỷ Trường Anh từng lựa chọn tin tưởng. Nhưng lúc này. Trên mật lệnh liên quan đến Thiên Cơ Nữ. Lại xuất hiện ấn tín của hắn. Ta siết chặt tờ giấy. Trong lòng dâng lên một cảm giác hỗn loạn chưa từng có. Nếu đây là thật. Vậy Tiêu Lâm Uyên đóng vai trò gì trong tất cả chuyện này? Là người điều tra? Là người bị lợi dụng? Là người đứng phía sau tất cả? Ngọn đèn bỗng chao nhẹ. Gió đêm thổi qua khe cửa đá. Ta cúi đầu nhìn mật lệnh lần cuối. Bàn tay vô thức siết lại. Bởi vì lần đầu tiên. Ta phát hiện chân tướng có lẽ còn đáng sợ hơn những gì mình tưởng tượng.