Chương 16
Chương 16
Ta bước lên triều điện trong ánh mắt của vô số người. Hai bên văn võ bá quan đứng im phăng phắc, ai nấy đều cúi đầu, nhưng ta biết có rất nhiều ánh mắt đang lặng lẽ đánh giá mình. Trong mắt bọn họ, ta không phải một nữ tử bình thường, mà là một món kỳ vật vừa được Thiên Cơ Trận đưa tới Đại Chu. Hoàng đế ngồi trên long ỷ, sắc mặt khó đoán. Thái hậu ngồi sau rèm châu bên cạnh, bàn tay đặt trên tay vịn, móng tay dài khẽ gõ từng nhịp rất chậm. Tiêu Lâm Uyên ngồi xe lăn cách ta không xa. Hắn không nhìn ta, nhưng ta biết hắn đang chờ. Chờ khoảnh khắc ta quyết định đi con đường nào. Thái hậu lên tiếng trước.
“Thẩm Phù Dao, ngươi là Thiên Cơ Nữ đời thứ tư, đã mang thiên mệnh mà đến, thì nên vì Đại Chu hiến tài.”
“Hôm nay trước mặt văn võ bá quan, ngươi hãy nói rõ, ngươi biết chế tạo thứ gì?”
Câu hỏi này, ta đã nghe từ ngày đầu tiên tỉnh lại trong mật thất. Khi đó, trên cổ ta còn kề một lưỡi đao. Sau lưng Tiêu Lâm Uyên là ba bức họa. Cố Thanh Hòa, Thương Minh Châu, Kỷ Trường Anh đều lặng lẽ nhìn ta. Khi đó ta đã hiểu, ở nơi này, hữu dụng chưa chắc là phúc. Hôm nay, ta lại hiểu thêm một chuyện. Không phải ta không thể hữu dụng. Mà là ta không thể để bọn họ định nghĩa giá trị của mình. Ta cúi người hành lễ, rồi bình tĩnh đáp:
“Thái hậu nương nương, thần nữ hôm nay không hiến phương.”
Trên triều lập tức vang lên tiếng xôn xao. Một lão thần bước ra quát khẽ:
“Thiên Cơ Nữ nhận thiên mệnh mà đến, tri thức trong đầu ngươi vốn nên dùng cho xã tắc, sao có thể giấu riêng?”
Ta nhìn hắn.
“Đại nhân nói xã tắc, vậy xin hỏi xã tắc là ai?”
Lão thần sững lại. Ta không chờ hắn trả lời.
“Là người trong điện này, hay là dân chúng từng ngồi ngoài y lều chờ một bát thuốc?”
Không khí bỗng lặng xuống. Ta lấy tấm bản đồ đê điều từ trong tay áo ra, hai tay dâng lên.
“Đây là bản đồ do Cố Thanh Hòa để lại.”
“Năm ấy nàng cứu mười bảy vạn dân khỏi nạn lũ, sửa đê, mở y lều, thông quan đạo.”
“Nhưng trên sử sách, nàng chỉ còn lại mấy chữ rơi lầu mất mạng.”
Sắc mặt Thái hậu lập tức trầm xuống. Ta lại lấy sổ sách của Thương Minh Châu ra.
“Đây là sổ cái của Thương Minh Châu.”
“Nàng mở ngân hiệu, lập thương hội, giúp vô số nữ tử có cơm ăn, cũng giúp quốc khố Đại Chu vượt qua năm tháng trống rỗng.”
“Nhưng cuối cùng, nàng bị viết thành bệnh nặng mà chết.”
Tiếng bàn luận trong điện lớn hơn. Ta đặt nửa mảnh binh phù lên khay ngọc.
“Còn đây là binh phù của Kỷ Trường Anh.”
“Nàng lập quân y, cải lương thảo, dựng mật tuyến Tây Cảnh.”
“Người như vậy, cuối cùng lại bị vu thông địch.”
Ta ngẩng đầu nhìn Hoàng đế và Thái hậu.
“Hôm nay các người muốn nghiệm tài của ta, vậy ta cũng muốn hỏi một câu.”
“Ba vị Thiên Cơ Nữ trước, tài của các nàng đã đi đâu?”
Bốn phía lặng ngắt. Thái hậu lạnh giọng:
“Những chuyện cũ ấy đều đã có kết luận, há để một nữ tử như ngươi tùy tiện lật lại trên triều?”
Ta mỉm cười.
“Thái hậu nói đúng. Một mình ta không đủ.”
Ta quay đầu nhìn về phía cửa điện.
“Nhưng nếu không chỉ có một mình ta thì sao?”
Ngay khoảnh khắc ấy, ngoài cung bỗng vang lên tiếng người. Ban đầu rất nhỏ. Sau đó càng lúc càng lớn. Một thái giám vội vã chạy vào, quỳ xuống giữa điện.
“Bệ hạ! Ngoài cửa cung có rất nhiều dân chúng xin trình lời chứng!”
Sắc mặt Hoàng đế thay đổi. Thái hậu siết chặt tay vịn. Bên ngoài cung, tiếng người vang lên rõ ràng hơn. Có người từng ở y lều năm đó lớn tiếng nói:
“Cố cô nương không phải yêu nữ! Nàng đã cứu cả nhà ta!”
Một phụ nhân khóc nghẹn:
“Năm đó con ta sốt cao, quan phủ không mở kho thuốc, là Cố cô nương cứu nó!”
Rồi lại có giọng nữ tử vang lên.
“Thương cô nương cho chúng ta việc làm, cho chúng ta bạc công, cho chúng ta một con đường sống. Nàng không phải người tham lợi như triều đình từng nói!”
Sau đó là tiếng nam nhân già nua, khàn đặc nhưng đầy khí thế.
“Tây Cảnh cựu doanh xin làm chứng! Kỷ cô nương chưa từng phản bội Đại Chu, nàng cứu binh sĩ chúng ta nhiều hơn bất kỳ ai!”
Ta đứng giữa triều điện. Nghe từng giọng nói từ ngoài cung truyền vào. Mắt bỗng cay lên. Các tỷ có nghe thấy không? Không phải không ai nhớ các tỷ. Không phải công lao của các tỷ thật sự bị xóa sạch. Chỉ là những người còn nhớ các tỷ đã chờ quá lâu, chờ đến hôm nay mới có cơ hội nói ra. Một người bị xóa tên có thể im lặng. Nhưng vạn người còn nhớ nàng, lịch sử không thể giả vờ chưa từng có nàng. Ngoài cung, tiếng người dần hợp lại thành một câu. Ban đầu không đều. Sau đó càng lúc càng rõ.
“Chúng ta tới đón các nàng về nhà!”
“Chúng ta tới đón các nàng về nhà!”
“Chúng ta tới đón các nàng về nhà!”
Câu ấy xuyên qua cửa cung nặng nề, vang vào đại điện lạnh lẽo. Ta cúi đầu thật thấp. Không phải cúi trước Hoàng đế. Không phải cúi trước Thái hậu. Mà là cúi đầu trước ba cái tên từng bị phủ bụi quá lâu. Hoàng đế cuối cùng không nhịn được nữa. Hắn đứng bật dậy, sắc mặt lạnh đến đáng sợ. Tiếng quát vang khắp triều điện.
“Thiên Cơ Nữ nhiễu loạn triều cương, mê hoặc dân chúng, không chịu hiến tài cho xã tắc, còn dám lôi kéo tội nhân cũ làm loạn lòng người.”
Tiêu Lâm Uyên điều khiển xe lăn tiến lên nửa bước. Hoàng đế không nhìn hắn. Chỉ lạnh lùng ra lệnh:
“Mở Thiên Cơ Trận.”
Cả triều điện lập tức biến sắc. Thái hậu cũng không ngăn cản. Hoàng đế nhìn ta, từng chữ như rơi xuống từ kẽ răng.
“Nếu nàng không chịu tự hiến.”
“Vậy trẫm sẽ để Thiên Cơ Trận tự lấy.”
Nền điện dưới chân ta bỗng sáng lên từng vệt hoa văn cổ quái. Ánh sáng lạnh trắng từ bốn phía lan ra. Trong khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy có thứ gì đó vô hình đang vươn về phía mình, giống như muốn chạm vào tận sâu trong đầu ta. Ta siết chặt ba lá thư trong tay áo. Cuối cùng cũng hiểu. Bọn họ không chỉ muốn phương thuốc. Không chỉ muốn bí quyết. Bọn họ muốn lấy đi tất cả những gì ta biết.