Ta Là Thiên Cơ Nữ Thứ Tư
5 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Ta nhìn chằm chằm vào góc giấy phía sau bức họa Cố Thanh Hòa. Chỉ là một góc rất nhỏ. Nhưng trái tim ta lại đập nhanh đến lạ. Bởi trực giác nói cho ta biết. Thứ đó quan trọng hơn rất nhiều so với câu hỏi của Tiêu Lâm Uyên.
“Ngươi biết chế tạo gì?”
Giọng hắn lại vang lên. Mật thất yên tĩnh đến mức khiến người ta khó thở. Người cầm đao bên cạnh đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Nếu lúc này trả lời sai. Có thể ta sẽ trở thành người thứ tư được treo lên bức tường kia. Vì vậy ta quyết định nói thật. Ít nhất là thật theo cách an toàn nhất. Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Lâm Uyên.
“Ta biết mò cá.”
Người cầm đao ngẩn ra. Tiêu Lâm Uyên không nói gì. Ta tiếp tục.
“Ta biết giả ngốc.”
Khóe mắt người cầm đao giật một cái.
“Ta biết ngủ nướng.”
“Biết lười biếng.”
“Biết trốn việc.”
“Biết viết đơn nghỉ việc.”
Mật thất hoàn toàn im lặng. Một lúc lâu sau. Người cầm đao mới quát:
“Ngươi đang đùa giỡn Vương gia sao?”
Ta lập tức lắc đầu.
“Không hề.”
“Đây đều là kỹ năng sinh tồn rất quan trọng.”
Người kia tức đến mức mặt đen lại. Tiêu Lâm Uyên vẫn bình tĩnh nhìn ta. Ánh mắt hắn giống như đang quan sát một thứ gì đó rất thú vị.
“Vậy ngươi giỏi nhất điều gì?”
Ta im lặng vài giây. Sau đó thành thật đáp:
“Ta giỏi sống sót.”
Lần đầu tiên. Ánh mắt Tiêu Lâm Uyên hơi thay đổi. Không phải kinh ngạc. Mà giống như hắn vừa nghe được một đáp án ngoài dự liệu. Ta nhìn ba bức họa phía sau lưng hắn. Nhẹ giọng nói:
“Người cứu mười bảy vạn dân.”
“Người khiến quốc khố đầy lên.”
“Người giúp bình định biên cương.”
“Ba vị ấy đều giỏi hơn ta.”
“Ta không muốn học theo các tỷ ấy ở điểm cuối cùng.”
Người cầm đao lập tức biến sắc. Tiêu Lâm Uyên lại chỉ im lặng. Một lát sau. Hắn phất tay.
“Đưa nàng về thiên viện.”
Đêm hôm đó. Ta không ngủ. Ngoài cửa có thị vệ. Trên mái nhà có ám vệ. Dưới cửa sổ còn có người canh gác. Ninh Vương phủ quả thật rất coi trọng ta. Hoặc nên nói. Rất coi trọng những thứ trong đầu ta. Nhưng đáng tiếc. Bọn họ không biết điều ta để ý nhất lúc này không phải bản thân mình. Mà là góc giấy phía sau bức họa Cố Thanh Hòa. Tiếng bước chân bên ngoài dần biến mất. Ta lặng lẽ ngồi dậy. Dùng cây trâm bạc mở then cửa sổ. Sau đó trèo ra ngoài. Mật thất nằm ở phía tây Ninh Vương phủ. Ban ngày ta đã ghi nhớ đường đi. Cho nên lần này không mất quá nhiều thời gian. Khi cánh cửa đá hiện ra trước mắt. Ta thở phào một hơi. Không ai phát hiện. Ba bức họa vẫn treo trên tường như cũ. Dưới ánh trăng. Gương mặt của ba nữ tử càng thêm yên tĩnh. Ta bước tới trước bức họa Cố Thanh Hòa. Cẩn thận đưa tay lần theo mép khung. Có cơ quan. Sau một tiếng động rất nhỏ. Bức họa hơi dịch sang bên. Phía sau xuất hiện một hốc nhỏ. Trong hốc đặt một phong thư. Tay ta bỗng run lên. Không hiểu vì sao. Rõ ràng chưa từng gặp nàng. Nhưng lúc cầm lấy phong thư ấy. Ta lại có cảm giác như đang chạm vào bàn tay của một người tỷ tỷ đã đợi mình rất lâu. Ta mở thư ra. Nét chữ thanh tú hiện lên trước mắt. Dòng đầu tiên chỉ có hai chữ.
“Muội muội.”
Khoảnh khắc ấy. Mắt ta bất giác cay đi. Không phải người thứ tư. Không phải Thiên Cơ Nữ. Không phải người đến sau. Mà là muội muội. Một người chưa từng gặp mặt. Lại gọi ta bằng cách dịu dàng như vậy. Ta tiếp tục đọc xuống.
“Nếu muội nhìn thấy lá thư này.”
“Tỷ chắc đã không còn nữa.”
“Trước tiên, chúc mừng muội còn sống.”
Ta bật cười. Rồi lại muốn khóc. Đây đúng là lời của người từng cứu mười bảy vạn dân. Đến lúc này vẫn còn nhớ chúc mừng người khác. Nét chữ tiếp tục hiện ra.
“Muội muội.”
“Đừng vội thể hiện tài năng.”
“Đừng vội cứu người.”
“Đừng vội chứng minh mình hữu dụng.”
Ta chậm rãi siết chặt lá thư.
“Đừng tin triều đình.”
“Đừng tin Thiên Cơ Giám.”
“Đừng tin những lời hứa hẹn bảo vệ muội.”
“Và nếu có thể...”
“Cũng đừng vội tin Ninh Vương.”
Ta khựng lại. Trong đầu hiện lên gương mặt lạnh lùng của Tiêu Lâm Uyên. Người mà cả Đại Chu đều kính sợ. Người từng được dân chúng ca tụng là chiến thần. Người mà Cố Thanh Hòa lại nhắc ta phải cẩn thận. Còn có một câu. Một câu khiến sống lưng ta lạnh đi.
“Muội muội.”
“Có những nơi.”
“Hữu dụng không phải phần thưởng.”
“Mà là bản án.”
Ta nhìn chằm chằm dòng chữ ấy rất lâu. Trong đầu hiện lên ba bức họa trên tường. Cố Thanh Hòa cứu dân. Thương Minh Châu kiếm bạc. Kỷ Trường Anh giúp đánh trận. Các nàng đều rất hữu dụng. Và các nàng đều biến mất. Bàn tay cầm thư của ta dần siết chặt. Ta tiếp tục lật sang trang cuối. Nét chữ ở đây đã trở nên gấp gáp hơn. Giống như người viết không còn nhiều thời gian. Dòng cuối cùng hiện ra trước mắt. Chỉ vỏn vẹn vài chữ. Nhưng khiến đồng tử ta co lại.
“Muội muội.”
“Ta không phải tự mình rơi xuống.”