Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Một tháng sau ngày cưới, Kỳ Bá Thành tìm đến viện nhỏ vào một buổi tối mưa phùn, gương mặt ông lộ rõ vẻ hoảng hốt không giấu nổi. Khinh Vy vội vàng mời ông vào phòng trong, ra hiệu cho Vân Nhi đứng canh ngoài cửa để không ai có thể nghe lỏm được cuộc trò chuyện.

"Phu nhân," Kỳ Bá Thành nói, giọng run rẩy, "hôm nay di nương lại đến tìm ta, lần này bà ấy mang theo một yêu cầu nghiêm trọng hơn nhiều. Bà ấy muốn ta soạn một bộ hồ sơ giả, ghi rằng phu nhân đã bí mật rút một khoản tiền lớn từ ngân khố riêng của Ngân phủ để... để chu cấp cho một tình nhân bên ngoài trước khi thành hôn."

Khinh Vy nghe vậy, gương mặt thoáng qua một tia lạnh lẽo. Đây chính là bước đầu tiên của một âm mưu vu khống danh dự nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì cô đã lường trước — không chỉ nhắm vào tài sản, mà còn nhắm thẳng vào phẩm hạnh và danh dự cá nhân của cô, một đòn đánh có thể hủy hoại hoàn toàn vị thế của cô trong mắt phụ thân và cả xã hội thượng lưu Đại Lương.

"Quản gia đã nhận lời chưa?" Cô hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.

"Ta... ta nói cần thời gian để chuẩn bị hồ sơ cho hợp lý, xin hoãn lại vài ngày," Kỳ Bá Thành đáp, "nhưng phu nhân, ta thực sự lo sợ. Nếu ta tiếp tục trì hoãn quá lâu, di nương sẽ nghi ngờ, mà nếu ta thực hiện theo yêu cầu của bà ấy, phu nhân sẽ gặp nguy hiểm lớn."

Khinh Vy trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu. Đây chính là thời điểm quyết định, nơi cô cần phải đưa ra một quyết sách khôn ngoan để vừa bảo vệ được Kỳ Bá Thành, vừa không để lộ ra rằng mình đã biết trước âm mưu này, đồng thời phải biến chính âm mưu ấy thành bằng chứng chống lại chính những kẻ đã tạo ra nó.

"Quản gia," cô nói, ánh mắt kiên định, "ta muốn quản gia làm theo đúng yêu cầu của di nương, soạn bộ hồ sơ giả ấy như bình thường. Nhưng trước khi giao cho bà ấy, hãy sao chép lại một bản, ghi rõ ngày tháng soạn thảo, cùng với chữ ký xác nhận của chính quản gia rằng đây là hồ sơ được soạn theo lệnh trực tiếp của di nương Triệu Nhã Trân nhằm mục đích vu khống. Bản sao này, cùng với bộ sổ sách giả về khoản thuế ngân khố phương nam mà quản gia đã giữ trước đó, sẽ là bằng chứng then chốt để vạch trần toàn bộ âm mưu khi thời cơ đến."

Kỳ Bá Thành nghe vậy, ánh mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ. "Phu nhân, nếu chuyện này bị phát hiện, ta... ta thực sự sẽ mất mạng."

"Ta hiểu sự lo lắng của quản gia," Khinh Vy đáp, giọng nói dịu dàng nhưng chắc chắn, "nhưng quản gia hãy nghĩ kỹ, nếu quản gia tiếp tục làm theo mọi yêu cầu của di nương mà không có bất cứ bằng chứng nào tự bảo vệ mình, một khi âm mưu bị bại lộ theo cách khác, hoặc khi di nương không còn cần đến quản gia nữa, số phận của quản gia sẽ ra sao? Ta e rằng, quản gia đã biết quá nhiều để có thể được để yên."

Câu nói ấy khiến Kỳ Bá Thành rùng mình, bởi ông cũng đã từng nghĩ đến viễn cảnh đen tối ấy trong những đêm mất ngủ. "Phu nhân nói phải," ông cuối cùng gật đầu, "ta sẽ làm theo lời phu nhân dặn."

Sau khi Kỳ Bá Thành rời đi, Khinh Vy ngồi lặng một mình trong phòng, cảm nhận rõ ràng sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. Cô đã cứu được một mạng người khỏi số phận bi thảm của kiếp trước, đồng thời có thêm một mảnh ghép bằng chứng quan trọng, nhưng đồng thời cũng đẩy Kỳ Bá Thành vào một vị trí nguy hiểm hơn nếu âm mưu bị bại lộ sớm.

Đúng lúc đó, Dịch Thần bước vào phòng, nhìn thấy vẻ trầm tư của cô liền ngồi xuống bên cạnh. "Có chuyện gì khiến phu nhân lo lắng vậy?"

Khinh Vy nhìn anh một lúc, cuối cùng quyết định chia sẻ một phần sự thật. "Chàng còn nhớ ta từng nói, Ngân phủ này không hề bình yên như vẻ ngoài của nó không? Hôm nay ta vừa nhận được tin, có người đang âm mưu dựng chuyện vu khống danh dự của ta, để hủy hoại vị thế của ta trong gia tộc."

Dịch Thần nghe vậy, ánh mắt anh lập tức nghiêm túc hẳn lên, không còn chút vẻ nhàn nhã thường ngày. "Ai làm chuyện này? Phu nhân có cần ta ra tay giúp đỡ không?"

"Chưa cần đâu," Khinh Vy đáp, khẽ lắc đầu, "ta đã có kế hoạch riêng để đối phó. Nhưng ta muốn chàng biết trước, để nếu có chuyện gì bất ngờ xảy ra, chàng sẽ không quá bất ngờ."

Dịch Thần im lặng nhìn cô, trong lòng dâng lên một sự khâm phục chân thành. Anh đã từng chứng kiến vô số âm mưu tranh đoạt quyền lực trong suốt những năm tháng dài đứng đầu Cửu Tiêu Giới, nhưng hiếm khi thấy một người phàm trần trẻ tuổi lại có thể giữ được sự bình tĩnh, tính toán kỹ lưỡng đến vậy trước nguy hiểm đe dọa trực tiếp đến danh dự và tính mạng của chính mình.

"Phu nhân," anh nói, giọng trầm thấp nhưng chân thành, "dù phu nhân có kế hoạch riêng, ta vẫn muốn phu nhân biết, ta sẽ luôn đứng sau lưng phu nhân, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào phu nhân cần đến. Đây không chỉ là bổn phận của một người chồng, mà còn là..." anh ngừng lại một chút, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, "là điều ta thực lòng muốn làm, vì phu nhân."

Khinh Vy nhìn anh, trái tim khẽ rung động trước lời nói chân thành ấy. Cô biết, dù còn rất nhiều bí mật chưa được hé lộ về thân phận thực sự của Dịch Thần, nhưng tình cảm anh dành cho cô, sự bảo vệ âm thầm mà anh luôn dành cho cô kể từ những ngày đầu tiên, đều là những điều chân thật không thể phủ nhận.

"Cảm ơn chàng," cô đáp, khẽ mỉm cười, "có chàng ở bên, ta cảm thấy an tâm hơn rất nhiều khi phải đối mặt với những nguy hiểm phía trước."

Những ngày tiếp theo, Kỳ Bá Thành âm thầm hoàn thành bộ hồ sơ giả theo đúng yêu cầu của Triệu Nhã Trân, đồng thời giữ lại bản sao có chữ ký xác nhận như Khinh Vy đã dặn, cất giấu cẩn thận cùng với bộ sổ sách về khoản thuế ngân khố phương nam trong chiếc hộp gỗ bí mật dưới nền nhà kho.

Về phía Bạt Sương, sau nhiều ngày dò hỏi kiên trì trong giới ngầm của kinh thành, cuối cùng anh cũng lần ra được manh mối quan trọng: a hoàn lạ mặt đã trả tiền cho toán sát thủ chính là một người hầu mới được đưa vào phủ chỉ ba tháng trước, tên gọi Tiểu Mai, hiện đang phục vụ trực tiếp trong viện của Triệu Nhã Trân, dưới một cái tên giả để che giấu lai lịch thật sự từng có tiền án trộm cắp và lừa đảo ở một huyện lân cận.

"Vậy là đã rõ ràng hơn nhiều rồi," Khinh Vy nói khi nghe Bạt Sương báo cáo, ánh mắt cô ánh lên vẻ quyết đoán. "Chúng ta đã có trong tay bằng chứng về sổ sách giả, bằng chứng về âm mưu vu khống danh dự sắp tới, và giờ đây là manh mối về kẻ đã thuê sát thủ tấn công ta. Từng mảnh ghép đang dần khớp lại với nhau, cho thấy rõ ràng Triệu Nhã Trân và Khinh Tuyết chính là những kẻ đứng sau tất cả."

"Nhưng vẫn còn thiếu bằng chứng trực tiếp liên kết mọi thứ lại với nhau một cách chắc chắn không thể chối cãi," Dịch Thần nhận xét, ánh mắt trầm tư. "Nếu chỉ dựa vào những manh mối rời rạc này, khi đối chất trước triều đình, đối phương vẫn có thể tìm cách chối bỏ, đổ lỗi cho người khác."

"Chàng nói đúng," Khinh Vy gật đầu, "chúng ta cần kiên nhẫn hơn nữa, tiếp tục thu thập thêm bằng chứng, chờ đợi thời cơ thích hợp để đưa ra toàn bộ vào đúng lúc đối phương không còn đường lui."

Đêm hôm ấy, khi ngồi cùng nhau trong sân nhỏ dưới ánh trăng, Khinh Vy nhìn Dịch Thần, Bạt Sương và Vân Nhi — những người đã sát cánh cùng cô trong suốt một tháng qua, xây dựng nên một mạng lưới thông tin và lòng tin vững chắc mà kiếp trước cô chưa bao giờ có được. Cô cảm nhận rõ ràng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng lần này, cô sẽ không còn đơn độc đối mặt với số phận nữa.

"Chúng ta đã có một khởi đầu tốt," cô nói, ánh mắt nhìn khắp lượt những người đang ngồi quanh mình, "nhưng cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước. Ta tin, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, lần này chúng ta sẽ không để lịch sử lặp lại theo hướng bi thảm như trước nữa."

Ánh trăng dịu dàng chiếu sáng khắp viện nhỏ, phủ lên bốn con người đang cùng chung một chí hướng một lớp ánh sáng bạc lung linh, như một lời hứa hẹn cho những ngày tháng khó khăn nhưng đầy hy vọng sắp tới.

Trước khi Bạt Sương cáo lui, Khinh Vy còn dặn dò thêm một việc. "Huynh đệ, phiền huynh để ý thêm giúp ta xem, ngoài Tiểu Mai, còn có người hầu nào khác trong viện của di nương từng có lai lịch bất minh hay không. Ta muốn nắm rõ toàn bộ mạng lưới tay chân mà bà ấy đang sử dụng, để khi cần, ta có thể cắt đứt từng đường dây một cách gọn gàng, không để đối phương kịp trở tay."

"Phu nhân yên tâm, ta sẽ cẩn thận dò xét," Bạt Sương đáp, rồi khẽ liếc nhìn Dịch Thần một cái đầy ẩn ý trước khi cáo từ. Dịch Thần chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt anh dõi theo bóng lưng Khinh Vy đang bước vào trong nhà, trong lòng thầm nghĩ, người phụ nữ này, càng ngày càng khiến anh phải nhìn nhận lại nhiều điều mà suốt hàng trăm năm đứng đầu Cửu Tiêu Giới anh chưa từng để tâm tới.

Đã sao chép liên kết chương