Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sau khi nhận được mẩu tin nhỏ từ viên sai nha tốt bụng, Bạt Sương lập tức triển khai kế hoạch tìm kiếm A Lộc theo hướng khu vực bờ sông phía đông kinh thành mà Khinh Vy đã chỉ ra. Anh chia nhỏ lực lượng thành nhiều nhóm, cải trang thành thương nhân, ngư dân, người bán hàng rong, len lỏi dò hỏi khắp các thôn xóm ven sông mà không gây chú ý.

Sau ba ngày dò xét kiên trì, cuối cùng một manh mối quan trọng cũng xuất hiện. Một lão ngư dân, sau khi được Bạt Sương khéo léo gợi chuyện và tặng một khoản tiền không nhỏ, đã tiết lộ rằng, khoảng nửa tháng trước, ông ta từng thấy một nhóm người lạ mặt bí mật đưa một người đàn ông bị trói, bịt miệng, lên một chiếc thuyền nhỏ, chèo về phía một hòn đảo hoang vắng cách bờ không xa, nơi vốn chỉ được ngư dân địa phương sử dụng làm nơi cất giữ lưới đánh cá.

"Đây rồi," Bạt Sương thầm nghĩ, tim đập rộn ràng vì phấn khích. Anh lập tức thuê một chiếc thuyền nhỏ, cùng với hai thuộc hạ tin cẩn, lặng lẽ chèo ra hòn đảo hoang vắng ấy ngay trong đêm để tránh bị phát hiện.

Trên đảo, sau một hồi tìm kiếm, họ phát hiện một túp lều cũ kỹ được dựng tạm bợ giữa những bụi cây rậm rạp. Bên trong, một người đàn ông gầy gò, quần áo rách rưới, bị trói chặt tay chân, đang nằm co ro trong góc lều, gương mặt hốc hác vì đói khát và sợ hãi.

"Ông có phải là A Lộc không?" Bạt Sương hỏi, nhanh chóng tháo dây trói cho người đàn ông.

Người đàn ông run rẩy gật đầu, giọng nói khàn đặc vì lâu ngày không được uống nước đầy đủ. "Đúng... đúng vậy, các vị là ai? Có phải đến để giết ta không?"

"Chúng ta là người đến cứu ông," Bạt Sương trấn an, đưa cho ông ta một bình nước. "Ông có biết ai đã bắt cóc và giam giữ ông ở đây không?"

A Lộc uống một hơi dài, lấy lại chút sức lực, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc trong nước mắt. "Nửa tháng trước, khi ta đang trên đường về nhà sau giờ làm việc tại phòng lưu trữ ấn tín, một nhóm người bịt mặt bất ngờ xông ra, khống chế và đưa ta đến đây. Họ nói với ta rằng, nếu muốn giữ mạng sống, ta phải im lặng chờ đợi, không được phản kháng hay tìm cách trốn thoát. Ta không biết rõ họ là ai, nhưng trước khi bị bịt mắt, ta có nghe loáng thoáng một người trong số họ nhắc đến cái tên công tử Âu Thế Khang."

Bạt Sương nghe vậy, ánh mắt anh sáng rực lên. "Ông có sẵn lòng làm chứng trước công đường về những gì vừa kể không? Đây là bằng chứng vô cùng quan trọng để giải oan cho một người vô tội đang bị vu khống tội sát hại chính ông."

A Lộc, dù vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng khi nghe đến việc có người vô tội bị vu oan vì cái chết giả tạo của chính mình, ông ta lập tức gật đầu quả quyết. "Ta sẵn lòng làm chứng. Ta không thể để một người vô tội phải chịu oan uổng vì âm mưu của kẻ khác trong khi bản thân ta vẫn còn sống."

Bạt Sương lập tức đưa A Lộc rời khỏi hòn đảo, đưa đến một nơi an toàn bí mật, đồng thời cho người báo tin ngay cho Đại Lý Tự Khanh Quách Bá Ninh thông qua kênh liên lạc kín đáo mà viên sai nha tốt bụng đã thiết lập.

Trong khi đó, tại nha môn Đại Lý Tự, Quách Bá Ninh nhận được tin báo, gương mặt ông lộ rõ vẻ vừa kinh ngạc vừa nhẹ nhõm. "Vậy là quả thật có âm mưu vu khống," ông thầm nghĩ, "may mà ta đã thận trọng, chưa vội vàng đưa ra phán quyết bất lợi cho Ngân Khinh Vy."

Nhưng đúng vào lúc này, một áp lực mới lại ập đến. Một vị đại thần có quan hệ mật thiết với gia tộc họ Âu bất ngờ tìm đến nha môn, mang theo lời nhắn từ nhiều vị quan khác trong triều, thúc giục Quách Bá Ninh đẩy nhanh tiến độ xét xử, viện cớ "tránh để vụ án kéo dài gây hoang mang dư luận".

"Đại nhân," vị đại thần nói, giọng điệu vừa mềm mỏng vừa mang hàm ý đe dọa, "vụ án này đã kéo dài quá lâu, nhiều vị đại nhân trong triều đều mong muốn có một kết luận rõ ràng sớm nhất có thể. Ta tin, đại nhân cũng không muốn vụ án này ảnh hưởng đến uy tín của chính nha môn Đại Lý Tự vì sự chậm trễ không cần thiết."

Quách Bá Ninh hiểu rõ, đây là một chiêu bài gây áp lực nhằm buộc ông phải đẩy nhanh phiên xét xử, trước khi có đủ thời gian để xác minh toàn bộ bằng chứng mới. Nhưng là một vị quan giữ vững nguyên tắc công tâm trong suốt nhiều năm làm việc, ông không dễ dàng khuất phục trước áp lực này.

"Ta hiểu mối lo ngại của các vị đại nhân," ông đáp, giọng nói điềm tĩnh nhưng kiên quyết, "phiên xét xử sẽ được tổ chức trong ba ngày tới, đây là khoảng thời gian hợp lý để hoàn tất công tác chuẩn bị cuối cùng, đảm bảo tính công bằng và minh bạch cho cả hai bên liên quan."

Ba ngày — đó là khoảng thời gian ngắn ngủi đến đáng sợ để hoàn tất mọi công tác chuẩn bị cho một phiên tòa có tính chất quyết định sinh tử như thế này. Ngay khi nhận được tin về thời hạn mới, Bạt Sương và Vân Nhi tức tốc bắt tay vào việc củng cố toàn bộ bằng chứng, sắp xếp lịch trình đưa nhân chứng và tài liệu ra trước công đường một cách hợp lý nhất.

Kỳ Bá Thành, sau khi nghe tin về thời hạn gấp rút, cũng quyết định mạo hiểm tính mạng của bản thân, đích thân mang toàn bộ bằng chứng đã cất giấu — bộ sổ sách gốc về khoản thuế ngân khố phương nam, bản sao hồ sơ vu khống có chữ ký xác nhận — đến gặp Bạt Sương để chuẩn bị trình lên công đường.

"Nếu chuyện này thành công, ta cũng coi như đã trả được món nợ ân tình mà phu nhân đã dành cho ta," Kỳ Bá Thành nói, ánh mắt ông ánh lên một quyết tâm chưa từng có, "dù có phải đối mặt với hậu quả gì, ta cũng không còn hối tiếc nữa."

Bạt Sương gật đầu, cẩn thận cất giữ toàn bộ tài liệu vào một chiếc hộp gỗ chắc chắn, chuẩn bị cho thời khắc quan trọng nhất sắp diễn ra tại công đường trong ba ngày tới.

Trong khi đó, tại biệt viện của Âu Thế Khang, Dịch Thần vẫn bị giam giữ nghiêm ngặt, nhưng qua những cuộc trò chuyện ngắn ngủi với những tên lính canh, kết hợp với khả năng cảm nhận linh khí đặc biệt của mình, anh dần nắm bắt được thông tin về thời hạn phiên xét xử sắp tới. Anh hiểu, đây chính là thời khắc quyết định, và dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng cần phải tìm cách có mặt tại công đường vào đúng thời điểm quan trọng nhất, để sẵn sàng ra tay nếu Khinh Vy thực sự rơi vào tình thế nguy hiểm không thể cứu vãn bằng trí tuệ thông thường.

"Chỉ còn ba ngày nữa," anh thầm nhủ, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ nhỏ của căn phòng giam cầm, nơi ánh trăng khuyết đang treo lơ lửng giữa bầu trời đêm. Cả kinh thành Đại Lương, dường như đều đang nín thở chờ đợi một cơn bão lớn sắp ập đến, một cơn bão sẽ định đoạt số phận của không chỉ hai con người, mà còn của cả những âm mưu đen tối đã âm ỉ suốt bao năm tháng trong lòng Ngân phủ.

Tin tức về việc A Lộc đã được tìm thấy còn sống, dù được giữ kín đến mức tối đa, vẫn không tránh khỏi việc lọt đến tai của phe Khinh Tuyết thông qua một tên tay sai cài cắm trong nha môn Đại Lý Tự. Khi nghe được tin này, Khinh Tuyết đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt trắng bệch không còn chút máu.

"Không thể nào," nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, "làm sao họ có thể tìm ra hòn đảo đó nhanh đến vậy? Chúng ta đã cẩn thận đến mức nào rồi mà."

Âu Thế Khang, đứng bên cạnh, cũng không giấu nổi vẻ hoảng loạn. "Nếu A Lộc thực sự làm chứng trước công đường, kể lại toàn bộ những gì hắn nghe được về tên ta, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm lớn."

"Bình tĩnh lại," Triệu Nhã Trân lên tiếng, dù giọng nói của bà cũng không giấu nổi sự căng thẳng, "dù A Lộc có làm chứng, hắn cũng chỉ nghe loáng thoáng một cái tên trong lúc hoảng loạn, không có bằng chứng vật chứng trực tiếp nào chứng minh chính các con đã ra lệnh bắt cóc hắn. Chúng ta vẫn còn có thể xoay chuyển tình thế, miễn là giữ vững lập trường, một mực phủ nhận mọi cáo buộc."

"Nhưng nếu Đại Lý Tự Khanh đã có thiên hướng nghiêng về phía chị ấy thì sao?" Khinh Tuyết hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

"Vậy chúng ta cần chuẩn bị thêm một phương án dự phòng," Âu Vĩnh Phát, người vừa được mời đến để bàn bạc khẩn cấp, lên tiếng, ánh mắt ông ta lạnh lùng tính toán. "Nếu bằng chứng và lý lẽ không đủ để áp đảo, chúng ta sẽ cần đến những biện pháp quyết liệt hơn ngay tại chính công đường, để đảm bảo phiên tòa diễn ra theo đúng ý muốn của chúng ta, bất kể đại nhân Quách Bá Ninh có nghiêng về phía nào."

Lời nói đầy hàm ý ấy khiến cả căn phòng chìm trong một sự im lặng nặng nề, mỗi người đều hiểu rằng, họ đang chuẩn bị bước sang một ranh giới nguy hiểm hơn nhiều so với những gì đã từng làm trước đây — một ranh giới không còn đường lui, nơi thất bại đồng nghĩa với sự sụp đổ hoàn toàn của tất cả những gì họ đã dày công xây dựng suốt bao năm tháng qua.

Đã sao chép liên kết chương