Chương 15
Chương 15 — Tân Lang Bần Hàn Là Bậc Chí Tôn
Vài ngày sau biến cố ở Hắc Vụ Cốc, Bạt Sương tìm đến viện nhỏ với một tin tức quan trọng. Anh đã lần theo dấu vết của một tên quản sự thân tín làm việc cho Âu Vĩnh Phát, kẻ thường xuyên xuất hiện tại những nơi giao dịch ngầm ở khu chợ đen phía nam kinh thành.
"Phu nhân," Bạt Sương nói, giọng nói vẫn còn chút hưng phấn sau khi thu thập được thông tin, "ta đã dùng một chút thủ đoạn để ép tên quản sự ấy khai ra một phần sự thật. Hắn thừa nhận, chính Âu Vĩnh Phát đã chi một khoản tiền lớn cho một nhóm người chuyên nghiên cứu về các khu vực linh khí bất thường, trong đó có Hắc Vụ Cốc, để tìm cách kích hoạt và điều khiển dòng xoáy nguy hiểm ở đó theo ý muốn."
Khinh Vy nghe vậy, gương mặt cô lộ rõ vẻ chấn động. "Vậy có nghĩa là, vụ việc ở Hắc Vụ Cốc không đơn thuần chỉ là một cái bẫy được dàn dựng bằng cách dẫn dụ ta lạc đường, mà thực sự có ai đó đã dùng thuật pháp để chủ động kích hoạt dòng xoáy nguy hiểm ấy?"
"Đúng vậy," Bạt Sương gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm trọng, "điều này cho thấy, đối phương của chúng ta không chỉ đơn thuần là những kẻ tham lam tranh giành tài sản thông thường, mà đã tiếp cận được với những thế lực hoặc kiến thức về các khu vực linh khí đặc biệt, một điều mà người phàm trần bình thường khó có thể có được."
Dịch Thần, ngồi lắng nghe từ đầu, khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên một sự lo ngại sâu sắc hơn. "Nếu Âu Vĩnh Phát đã tiếp xúc được với những kẻ am hiểu về Hắc Vụ Cốc và Vực Hoàng Tuyền, đây có thể không chỉ là mối đe dọa đối với riêng phu nhân, mà còn liên quan đến chính mục đích ta đến trần gian lần này." Anh nhớ lại lời cảnh báo mơ hồ mà anh nhận được trước khi rời khỏi Cửu Tiêu Giới, về một thế lực trần gian đang âm thầm dò tìm cách mở lối vào Vực Hoàng Tuyền.
"Chàng nghĩ, có mối liên hệ nào giữa âm mưu hãm hại ta và mục đích thực sự chàng đến đây không?" Khinh Vy hỏi, ánh mắt sắc bén.
"Ta chưa thể khẳng định chắc chắn," Dịch Thần đáp, "nhưng khả năng này không thể loại trừ. Có lẽ, những kẻ mà Âu Vĩnh Phát thuê để nghiên cứu Hắc Vụ Cốc, chính là một phần của thế lực mà ta đang tìm kiếm để ngăn chặn."
Khinh Vy trầm ngâm suy nghĩ, rồi quay sang Bạt Sương. "Huynh đệ có biết thêm thông tin gì về nhóm người nghiên cứu ấy không? Họ là ai, từ đâu đến?"
"Tên quản sự chỉ biết họ tự xưng là những người đến từ một môn phái bí ẩn ở vùng núi phía bắc, chuyên nghiên cứu về các khu vực dị thường trong thiên hạ," Bạt Sương đáp, "nhưng hắn không biết rõ tên gọi cụ thể của môn phái đó, chỉ biết họ được trả công rất hậu hĩnh và luôn hành động một cách kín đáo, bí mật."
"Vậy chúng ta cần điều tra thêm về nhóm người này," Khinh Vy nói, giọng nói quyết đoán, "đây có thể là mảnh ghép quan trọng, không chỉ giúp ta vạch trần âm mưu của Khinh Tuyết và Âu Thế Khang, mà còn có thể liên quan đến một mối nguy hiểm lớn hơn nhiều mà chàng đang phải đối mặt."
Dịch Thần gật đầu, ánh mắt anh nhìn Khinh Vy với một sự trân trọng sâu sắc. "Cảm ơn phu nhân, vì đã sẵn sàng cùng ta gánh vác cả những gánh nặng không thuộc về phu nhân."
"Chúng ta là vợ chồng," Khinh Vy đáp, khẽ mỉm cười, "gánh nặng của chàng, cũng chính là gánh nặng của ta."
Trong lúc đó, Kỳ Bá Thành cũng mang đến một tin tức mới. Ông đã phát hiện, Triệu Nhã Trân gần đây thường xuyên qua lại với một vị quan nhỏ trong Đại Lý Tự, có vẻ như đang âm thầm xây dựng quan hệ với cơ quan tư pháp, một hành động đáng ngờ cho thấy bà ta có thể đang chuẩn bị cho một kế hoạch pháp lý nào đó nhằm vào Khinh Vy trong tương lai.
"Điều này cho thấy," Khinh Vy phân tích, sau khi nghe Kỳ Bá Thành báo cáo, "họ đang chuẩn bị cho một đòn tấn công có tính pháp lý, có lẽ là một vụ kiện hoặc một phiên xét xử chính thức, chứ không chỉ đơn thuần là những âm mưu ám sát bí mật như trước. Đây là một bước leo thang đáng lo ngại."
"Vậy chúng ta cần chuẩn bị đối phó với khả năng này ngay từ bây giờ," Dịch Thần nói, "không chỉ thu thập bằng chứng chống lại họ, mà còn cần chuẩn bị cho cả tình huống phải đối chất trước pháp luật."
Khinh Vy gật đầu, trong lòng bắt đầu hình thành một kế hoạch tổng thể rõ ràng hơn. "Chúng ta cần sắp xếp lại toàn bộ bằng chứng đã có — bộ sổ sách giả về khoản thuế ngân khố phương nam, bản sao hồ sơ vu khống có chữ ký xác nhận của Kỳ Bá Thành, lời khai về Tiểu Mai và tổ chức sát thủ, và giờ đây là thông tin về nhóm người nghiên cứu Hắc Vụ Cốc được Âu Vĩnh Phát thuê. Mỗi mảnh ghép này, riêng lẻ có thể chưa đủ sức nặng, nhưng khi kết hợp lại với nhau, sẽ tạo thành một chuỗi bằng chứng logic không thể chối cãi."
"Nhưng chúng ta vẫn cần thêm một nhân chứng hoặc bằng chứng trực tiếp hơn, liên kết rõ ràng giữa Khinh Tuyết, Triệu Nhã Trân với những hành động cụ thể đã gây ra nguy hiểm cho phu nhân," Dịch Thần nhận xét, "nếu không, đối phương vẫn có thể tìm cách chối bỏ, đổ lỗi cho những kẻ thừa hành mà không liên quan trực tiếp đến họ."
"Chàng nói đúng," Khinh Vy gật đầu, "chúng ta cần kiên nhẫn hơn nữa. Ta tin rằng, với tốc độ leo thang của họ như hiện tại, không lâu nữa họ sẽ phải hành động dứt khoát hơn, và đó chính là lúc chúng ta có cơ hội bắt được bằng chứng trực tiếp nhất."
Đêm đó, khi mọi người đã rời đi, Khinh Vy và Dịch Thần ngồi lại bên nhau trong sân nhỏ, ánh trăng dịu dàng soi sáng khắp không gian yên tĩnh. "Phu nhân," Dịch Thần lên tiếng, giọng nói trầm ấm, "dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ta cảm thấy an tâm hơn rất nhiều khi có phu nhân đồng hành cùng ta trong cuộc chiến này, dù đó là cuộc chiến chống lại âm mưu của gia tộc phu nhân, hay cuộc chiến ngăn chặn mối nguy hiểm tiềm tàng đối với Cửu..." anh ngừng lại đột ngột, nhận ra mình suýt để lộ thêm thông tin.
Khinh Vy khẽ mỉm cười, không truy hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay anh. "Ta hiểu, chàng không cần phải nói hết mọi thứ ngay bây giờ. Ta tin, khi thời cơ đến, chàng sẽ kể cho ta nghe toàn bộ câu chuyện. Còn bây giờ, điều quan trọng nhất là chúng ta cùng nhau vượt qua những thử thách trước mắt."
Dịch Thần nhìn cô, trong lòng dâng lên một sự cảm động sâu sắc trước sự thấu hiểu và kiên nhẫn của cô. Anh biết, ngày anh phải tiết lộ toàn bộ sự thật về thân phận Chí Tôn của Cửu Tiêu Giới đang đến gần hơn bao giờ hết, nhưng ít nhất, anh tin rằng, khi ngày đó đến, người phụ nữ bên cạnh anh sẽ đủ vững vàng để đón nhận sự thật ấy mà không hề nao núng.
Kết thúc một chặng đường đầy biến động, cả hai người đều hiểu rằng, những gì họ đã cùng nhau trải qua — từ sự tin tưởng ban đầu mong manh, đến việc cùng nhau đối mặt với hiểm nguy chết người ở Hắc Vụ Cốc, và giờ đây là sự chia sẻ chân thành về những bí mật sâu kín nhất — đã tạo nên một nền tảng vững chắc, sẵn sàng cho những thử thách cam go hơn nữa đang chờ đợi ở phía trước.
Trước khi rời đi, Kỳ Bá Thành còn nán lại một lúc, ánh mắt ông nhìn Khinh Vy với vẻ biết ơn sâu sắc. "Phu nhân, từ ngày người ra tay giúp đỡ, ta cảm thấy như được sống lại một lần nữa, không còn phải sống trong nỗi sợ hãi triền miên như trước. Con trai ta cũng đã được ta bí mật sắp xếp rời khỏi kinh thành, đến một nơi an toàn hơn, tránh xa khỏi tầm với của di nương."
"Quản gia đã làm rất tốt," Khinh Vy đáp, gật đầu tán thưởng, "chỉ cần chúng ta kiên nhẫn thêm một thời gian nữa, ta tin, công lý sẽ sớm được thực thi, và quản gia sẽ không còn phải sống trong cảnh giấu giếm, lo sợ như hiện tại."
Kỳ Bá Thành cúi đầu hành lễ thật sâu trước khi cáo lui, trong lòng tràn đầy hy vọng lần đầu tiên sau nhiều tháng chìm trong bóng tối của sự ép buộc và tội lỗi. Nhìn theo bóng dáng ông rời đi, Khinh Vy quay sang Dịch Thần, ánh mắt cô ánh lên một quyết tâm mới. "Chúng ta đã đi được một chặng đường dài, chàng ạ. Nhưng ta tin, thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước, và chúng ta cần chuẩn bị tinh thần thật vững vàng cho nó."
Dịch Thần gật đầu, nắm chặt tay cô. "Dù thử thách ấy là gì, ta sẽ luôn ở bên cạnh phu nhân, cùng nhau đối mặt và vượt qua."
Xa xa, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây kinh thành, nơi Hắc Vụ Cốc vẫn lặng lẽ ẩn mình sau lớp sương mù mỏng manh thường trực, như một lời nhắc nhở âm thầm về mối nguy hiểm chưa bao giờ thực sự biến mất. Khinh Vy đứng bên khung cửa, nhìn về hướng ấy, trong lòng dấy lên một linh cảm rằng, những gì họ vừa trải qua chỉ mới là khởi đầu cho một chuỗi thử thách còn lớn lao hơn nhiều đang chờ đợi phía trước, khi cả hai bí mật — bí mật về thân phận thật của Dịch Thần, và bí mật về âm mưu tranh đoạt gia sản của Khinh Tuyết — dường như đang dần đan xen vào nhau theo một cách mà không ai trong họ có thể lường trước được trọn vẹn.
"Dù có chuyện gì xảy ra," cô thì thầm với chính mình, "lần này ta sẽ không đơn độc nữa."